Và Mùa Không Cần Sang Nữa

Khi những ngọn gió mùa thổi xuôi sườn núi
Mang theo hơi lạnh phả xuống phố đồng bằng
Đâu đó trong mớ tóc thoảng hương biển xốn xang
Và ngày thôi không nắng, và mùa không cần sang nữa.

Em xuống chợ trong áo lạnh và quần jean bó gối
Mua mớ rau củ nhiều hơn mớ thịt bữa tròn trăng
Thu ăn măng trúc đông ăn giá* trước ngày xuân vội vã
Và mùa không cần sang nữa mùa ơi.

Đi ngang nhau trong nón bảo hiểm và khẩu trang kín mít
Muốn nói lời chào hỏi cũng ngại cởi nón nải găng tay
Thôi thì đành gởi ánh cười qua những vệt mắt nối dài
Để xa xưa tràn về, và mùa cũng không còn vội sang hối hả.

Đôi lúc cần một mình yên tĩnh trong mùa rộn
Cần gió lặng thinh và lá dừng rụng giữa mùa đông
Để đời tạm dừng một chốc giữa thinh không
Để nhắm mắt lại, ngắm nhìn, và mùa không cần sang nữa!

Bài trước
Bài sau