Blog của một người Saigon

tui viết về Saigon, đất nước và nhân sinh

Đi Qua Miền Trung

Nghe lặng người trước Gành Hào lộng gió Đại Lãnh im lìm như chưa trải bể dâu thoang thoảng đâu đây ai hát khúc Vân Lâu nhắn gởi ai lời tào khang son sắt gàu nước giếng tháng năm không đủ một vốc tay con nít hột muối biển tháng mười đâu đủ nếm một chén canh người đã ra đi quay lại cũng chẳng đành người ở lại đâu dám mong châu về Hợp Phố lòng dẫu sắt son cũng đâu nuôi nổi tám miệng ăn tay chân dẫu nghiền đá sỏi cũng có ngày lao lực đi đâu đây khi bốn bề trống trải ngẩng đầu lên là trời nắng chói chang cúi mặt xuống là đất tan hoang nứt nẻ núi non hiểm trở đi đừng hòng phục phản biển ngoài khơi xa há dễ nguôi ngọn ba đào Đầm Ô Loan trải mấy mùa thinh lặng cửa Đại nằm hoài nghe gió hát tự ngàn xưa Thuận Quảng quanh co khúc khuỷu mấy cho vừa trùng trùng điệp điệp bên đại ngàn bao đời nay vẫn vậy bàn chân ai ngón chỉ thiên ngón chỉ địa mái tóc ai dài đâu dám để bởi sợ xác xơ ánh mắt ai đăm đăm nhìn ra cửa bể trông chờ ai đi bạn chỉ cầu mong ngày về chân chạm đất khổ đã tận mà cam vẫn chưa lai

bao nhiêu người còn cắn răng bám trụ phải chăng mong một ngày phong vân vần vũ mưa trút xuống ngàn cho đòng đòng lúa trổ cho cá chép hóa rồng vượt vũ môn quan nghe dịu dàng như cái nắng tháng tư nghe êm đềm như mưa buông tháng bảy nghe thinh thang như suối nguồn tuôn chảy nghe thì thầm như cơn bão ngoài khơi nghe trong đêm ai cất tiếng ru hời nghe minh mông bài đồng dao ngoài ruộng nghe lũ tuôn thong thả ngày đêm nghe ngọt mềm từng bước chân nứt nẻ nghe biển động sóng vỗ tàu khe khẽ nghe rì rào như mưa lũ đầu nguồn bàn tay khum khum chỉ che vừa đôi mắt mà cũng có khi chặt đá chém bùn dám trèo lên non cao ngậm ngải tìm trầm dám cầm bánh lái vượt ngàn khơi một đi không trở lại ai quay lưng không nặng tình non nước ai đi rồi ai biết tỏ cùng ai…