Thơ trên đường về

Hồi tối đi chơi về, trên đường tự nhiên trong đầu văng ra mấy câu thơ, lụm lại viết dzô blog chơi:

Cái thuở em vừa đôi tám
Anh mơ mà đâu có dám buông lời
Nói qua nói lại khơi khơi
Đêm ai nằm mộng, ai thời biết đâu…

Cái thuở em vừa đôi tám
Anh thương mà đâu có dám nhìn lâu.
Ngắm em qua hạt mưa ngâu
Vẽ vô nhật ký, gối đầu, đêm mơ…

Cái thuở anh biết làm thơ
Em còn lo học, đâu ngờ anh thương.
Tới chừng em biết vấn vương
Chắc anh còn da bọc xương thôi à…

Cái thuở hai đứa mình già
Em thèm đôi tám, anh thà đôi mươi…

Ghi ra chơi dzậy thôi, hehe, chứ thiệt ra là tui cảm tác một cách thô thiển từ bài Qua Nhà của Nguyễn Bính mà Ni đọc cho nghe lúc về. Tại cái tính tui hay đi lòng vòng, thay vì đi đường ngắn thì tui quẹo đường dài, hehehe… tới nhà cái Ni đứng đọc 4 câu thơ xong bỏ vô nhà:

Cái ngày cô chưa có chồng
Đường gần tôi cứ đi vòng cho xa
Lối này lắm bướm nhiều hoa
Đi vòng để được qua nhà đấy thôi…

Tui thích mấy người thuộc thơ thuộc nhạc, đối với tui, đó là những người giàu có, ít ra thì giàu hơn tui!

P.S: bài Qua Nhà của Nguyễn Bính nó như vầy:

Cái ngày cô chưa có chồng
Đường gần tôi cứ đi vòng cho xa
Lối này lắm bướm nhiều hoa
( Đi vòng để được qua nhà đấy thôi )

Một hôm tôi thấy cô cười
Tôi yêu yêu quá nhưng hơi mất lòng
Biết đâu rồi chả nói chòng :
”Làng mình khối đứa phải lòng mình đây !…”

Một năm đến lắm là ngày
Mùa thu – mùa cốm vào ngay mùa hồng

Từ ngày cô đi lấy chồng
Gớm … sao có một quãng đồng mà xa
Bờ rào cây bưởi không hoa
Qua bên nhà thấy bên nhà vắng teo
Lợn không nuôi đặc ao bèo
Trầu không dây chẳng buồn leo vào giàn
Giếng khơi mưa ngập nước tràn
Ba gian đầy cả ba gian nắng chiều …