Blog của một người Saigon

tui viết về Saigon, đất nước và nhân sinh

Tản mạn Blog và Comment (tập 1)

Ghi chú lưu trữ (2026): Bài viết được viết trong thời kỳ blog cá nhân trước khi mạng xã hội trở thành không gian trực tuyến chủ đạo. Những câu chuyện về comment, thứ hạng, lượt xem và văn hóa blog nên được đọc trong bối cảnh Internet của thời kỳ đó.

Blog với Comment như Bánh Mì với Thịt. Ăn bánh mì không hổng có thịt cũng được, nhưng mà nó chán, nó ngán, nó dở ẹt! Còn ăn thịt không thì làm gì có truyện đó, vật giá đang leo thang, thịt là thứ mắc tiền, người ta nhìn miếng thịt thèm lắm chớ mà đâu phải lúc nào cũng có tiền trong túi để mua về ăn với bánh mì… Đó là nói chơi, chớ đây không phải bàn về Bánh mì và Thịt mà là bàn về: Blog! Blog – nhìn chung thì cũng chỉ là một dịch vụ mạng – nơi mà người ta viết nhăng viết cuội những gì người ta thích viết lên một chỗ nào đó trên mạng toàn cầu, và hy vọng (?!) sẽ có người đọc và chia sẻ (và ủng hộ?!) những suy nghĩ đó của mình. Blog cá nhân – mang quá nhiều thông tin cá nhân, quan điểm và ý kiến của một cá nhân nào đó mà những ý kiến, thông tin đó chưa được kiểm chứng/đối chiếu/tra cứu một cách đầy đủ và khách quan. Blog được lập ra chủ yếu để chủ nhân blog đó thực hiện hành động “ thủ dâm tinh thần “, tức là tự sướng, tự tạo cảm giác thỏa mãn cho bản thân người viết. Khi anh ta/chị ta viết một cái gì đó và được nhiều người nhảy vô viết phản hồi/bình luận, dám chắc anh ta sướng rơn trong bụng và khoái chí đọc đi đọc lại cái mớ chữ mình viết ở trên không chỉ một vài lần mà có khi còn nhiều hơn! Vice versa, khi anh ta quăng ra một đống chữ lên blog và không ai thèm comment “ commiếc ” gì trong cả tháng, có khi cả năm, thì dám chắc anh ta sẽ vô cùng thất vọng. Blogger – những chủ blog cá nhân thường là những người có nhu cầu nói nhưng đáng tiếc là không có nhiều người có nhu cầu nghe anh ta nói trong xã hội thực. Do đó, anh ta tạo một cái blog và viết nhăng viết cuội, viết trên trời dưới đất để thỏa mãn cái nhu cầu nói của mình. Và được chăng hay chớ, nếu có ai đó vô khen anh ta một câu: “ ôi anh viết hay quá” hay là “ ôi ý tưởng của chị thật là sắc sảo “, bảo đảm anh ta tự nhiên cảm thấy mức độ quan trọng của bản thân tăng lên vùn vụt, và anh ta sẽ tiếp tục viết tiếp, viết tiếp để tự mình xây dựng cho mình một giá trị ảo của bản thân, trong khi ngoài thế giới thực có thể anh ta thèm nói mà không ai thèm nghe! Khi đọc một blog mới, chúng ta chợt nhận ra rằng “ ủa, cái blog này nó hay hay nè “. Có thật là nó hay không? Không chắc, mà chúng ta thấy hay là bởi vì những gì chủ blog đó viết không phải là những gì chúng ta … thường nghĩ, lý do là sự khác biệt thường tạo ra hứng thú mới, cũng giống như dân Sàigòn đi Vũng Tàu tắm biển lần đầu thường thấy đẹp, thấy thích, nhưng đi chừng hai chục, ba chục lần là bảo đảm thấy bãi Sau cũng thường cỡ bờ kè kênh Nhiêu Lộc mà thôi. Một blog có thể đồ sộ – tính trên số bài, có thể đông đúc – tính trên số người viết comment, nhưng có thể không có gì hay hết, chỉ đơn thuần là đi ăn cắp bài từ những chỗ khác rồi về đăng lại trên blog mình. Một blog có thể nổi tiếng – tính trên số lần mở trang (page view), có thể phổ biến – tính trên thứ hạng (raking) của alexa, nhưng cũng có thể không có gì hay luôn, chỉ bởi vì chủ blog dịch bài từ những bài viết tiếng Anh tiếng Nhật, hay chủ blog người nước này mà viết tiếng nước khác, hay chủ blog đăng hình ảnh của ca sĩ, diễn viên, người mẫu nào đó, hay chủ blog khai thác đời tư của celebrities (người nổi tiếng) qua mối quan hệ riêng của mình, và chỉ vậy thôi, blog đó nổi tiếng bởi vì một người khác . Blog cũng có thể được đánh giá cao vì tự nhiên chủ blog viết theo một quan điểm nào đó, thí dụ như châm biếm hay trào phúng, hay là viết chuyên sâu về một vấn đề nào đó mà những người bình thường không (hay chưa) biết rõ, do đó ngồi đọc những blog như vậy chúng ta dễ bị mắc lừa rằng chủ blog là người thông thái, nhưng thiệt ra thì ngoài cái sự thông thái đó ra, anh/chị/cô/ông ta sẽ không biết một thứ gì khác … Cũng có nhiều blog/blogger nổi tiếng nhờ vào sự nổi tiếng của mình trong thế giới thực, chứ những gì anh/cô/chị/ông ta viết thì cũng chẳng có cái gì hay ho đáng đọc! Và người ta vẫn comment đều đều! và Comment! Người ta thường không comment khi đọc một entry mới vì 1/ làm biếng 2/ không quen nói trước đám đông và 3/ không biết nói cái gì. Thà như vậy còn hơn là những comment kiểu “ bóc tem” ==> quá rảnh, “ hay quá ( nhỉ)” ==> vuốt đuôi, “ huhuhu “, “ hahaha” ==> bị khùng, “ cho xin bài này nha” ==> trơ trẽn, “ viết dài quá đọc không hết” ==> mất lịch sự … Nhìn chung, những người comment thường thích xu hướng vuốt đuôi entry mà mình đang comment hơn. Vì 1/ người đọc và người viết thường quen biết nhau, do đó họ không dám (muốn) tranh luận 2/ vuốt đuôi thì dễ viết hơn là sửa lưng và 3/ ăn cắp cái ý tưởng của người viết và phát triển nó để vuốt đuôi thì dễ hơn là quay cái ý tưởng đó sang một góc khác để phản biện hay phê bình. Người ta cũng thích comment ở những blog nổi tiếng, vì người ta thích được dính líu với những gì nổi tiếng, để đề phòng trường hợp ra đường lỡ mà bị hỏi ê mày biết blog A hông là trả lời liền: biết chớ sao hông, tao … comment cho nó hoài! Thật ra, nổi tiếng qua dính líu cũng rất hay, ít ra mình không phải bươn chải, không phải vất vả mà chỉ cần … vuốt đuôi người nổi tiếng thì mình cũng được thơm lây! Và người ta thường coi trọng cái lời nói của mình quá, tới nỗi người ta coi mỗi comment của mình cho blog nào là một sự ban ơn cho blogger đó! Tôi thích anh thì tôi comment cho anh, anh liệu hồn mà viết cho … phù hợp với cái sở thích đọc của tôi đấy nhé! Chúng ta hiểu được blog là cái gì, thì chúng ta sẽ không vội tung hô những blogger nổi tiếng tới mức quá đáng, và chúng ta sẽ viết blog không bị lệ thuộc vào những người comment cho mình. Chúng ta hiểu được blog là cái gì, thì chúng ta sẽ không ngạc nhiên và tán thưởng những bài viết có vẻ hay ho thông thái kia, chúng ta sẽ không bị số lượng pageview “đáng ngưỡng mộ” của một blog làm giật mình và thán phục. (viết tới đây bận đi chơi, thành ra ghi là tập 1, chừng nào có hứng viết tiếp tập 2)