Mùi

Một hôm, đang ngồi đọc sách trong căn phòng phía sau ở tầng trên cùng, tui nghe được mùi thức ăn đang nấu theo gió bay vô phòng. Lúc đó là 10:20 tối, thứ Tư, ngày giữa tuần. Ngồi ở góc phòng này, tui luôn đón được những ngọn gió mát và sạch từ dưới sông thổi lên, mọi bữa gió có mùi rất sạch, hôm nay nó thổi qua những căn nhà mái tôn lúp xúp bên bờ kênh, nơi cư ngụ của những người dân xóm lao động, và thồi lên chỗ tui đang ngồi đọc sách một mùi thức ăn lạ.

Mùi thức ăn đang nấu là mùi của nồi thịt kho, chất lượng thịt và gia vị tương đối thấp, phương pháp tẩm ướp, nêm nếm và chế biến cũng tầm thường.

Người đang nấu nướng chắc hẳn không biết có một người đang “quan sát” họ bằng mùi như tôi, họ cũng không cần biết. Đơn giản là họ làm một thứ gì đó cần thiết cho cuộc sống của mình, không ảnh hưởng tới ai.

Cái mùi này bỗng làm tui nhớ tới một cảm giác về mùi tương tự ở Đài Bắc, mùi của món thịt kho tẩm ướp sơ sài và đun lửa qua loa. Thật nhạt nhẽo làm sao cái món thịt kho Đài Bắc ấy, món ăn được dọn lên bàn trong một chiếc tô sứ men xanh mỏng dính và nhẹ hều, mà tui chẳng hề đụng đũa.

Người nấu món thịt này không có thời gian. tất nhiên rồi, vào cái giờ này mà còn đi nấu nướng, thì một là đi làm về trễ, hai là nấu vội để mai mang theo đi làm. Nếu là một người phụ nữ thì cô ấy đang sống khá vất vả, còn nếu là một người đàn ông thì hẳn là anh ta chưa có vợ. Cả hai khả năng đều có thể xảy ra, vì bên dưới những mái tôn là những căn nhà chưa hề sửa sang từ những năm 1980, những lối đi bám đầy đất. Một người đàn ông chưa có vợ nếu không sống với gia đình thì hẳn là người đi mướn nhà, mà người đi mướn nhà ở Saigon chắc không ai nấu nướng gì giờ này, vậy thì người nấu món thịt này phải là phụ nữ.

Tui từng thấy nhiều cuộc đời cực khổ của những người phụ nữ. Nhưng chưa hề thấy những con người cực khổ đó than khổ lấy một câu. Họ cắn răng chịu khổ, và tìm niềm vui bằng cách ngồi lê đôi mách, đánh bài, chơi lô tô, bật tivi xem bất kỳ cái gì đó, và riêng việc lau dọn, quét tước nhà cửa cùng những bữa cơm mỗi ngày đã cướp sạch thời gian rảnh rang của họ.

Họ có mơ về những bộ quần áo đẹp, chai dầu thơm, mái tóc bồng bềnh hay cái giỏ hàng hiệu không? Chắc có, đa số luôn có cách để sở hữu một bộ cánh tươm tất trong tủ đồ của mình, thứ mà chỉ để mặc vào những dịp trọng đại, và thường thì chúng đều lỗi mốt. Nhưng ai mà nỡ chê vô mặt một người phụ nữ rằng “bộ đồ của bà chị quê quá”, mọi người khen “đẹp quá trời quá đất”, cô ấy sẽ cười rồi đáp lễ “dữ hôn”.

Những người phụ nữ “đẹp quá trời quá đất” này biết họ không có khả năng sắm những quần là áo lụa, giỏ xách hay dầu thơm hàng hiệu, nên họ bằng lòng với những bộ cánh trong tủ sắm từ đời cố hỷ nào lận. Họ là vợ, là mẹ, là con gái của những gã đàn ông thô lỗ, hôi hám, cộc cằn và đầy vi trùng cũng như mầm bệnh. Nhiều khi tui tự hỏi, số phận nào đã gắn kết những cuộc đời đó với nhau? Nhưng, nếu không phải anh ta, thì là ai khác? Và ai khác đó, có giống anh ta hay không, hay là một thứ tệ hại hơn? Tui thấy một cái vòng lẩn quẩn trong những mái nhà bên dưới.

Tui nhìn những cuộc đời ấy đầy thiện cảm. Và tui mừng là cái nồi thịt kho chị ấy đã nấu xong.

4 Comments to “Mùi”

  1. NT says:

    Em tò mò chút, thịt kho phải tẩm ướp bằng gì thì mới có mùi ngon đạt tiêu chuẩn của anh? :D

    1. Demifantasy says:

      NT thân mến, phương pháp kho thịt hợp khẩu vị anh đơn giản lắm, tất cả nguyên liệu mua thứ ngon nhất, nấu bếp than là tốt nhất, bếp gas kế tiếp, bếp điện khó nấu nhất (vì lửa chín không đều), cứ bắc nồi lên để lửa vừa đủ nóng, liu riu tới khi ăn được, lửa lớn quá thì thịt nhão mà lửa nhỏ quá thì thịt cứng, nấu nhanh quá thì chưa thấm mà nấu lâu quá thì ăn được cái xác thôi chứ miếng thịt không còn mềm. Cách nêm nếm thì tuỳ khẩu vị, chủ yếu lựa gia vị ngon nhất là được :D.

  2. Nguyễn-Huy Tạo says:

    . . . .
    Tui nhìn những cuộc đời ấy đầy thiện cảm. Và tui mừng là cái nồi thịt kho chị ấy đã nấu xong.

  3. Nguyễn-Huy Tạo says:

    Thích quá, ở đây nè:
    Tui nhìn những cuộc đời ấy đầy thiện cảm. Và tui mừng là cái nồi thịt kho chị ấy đã nấu xong.

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *

%d bloggers like this: