Hột Mít Luộc

Hột Mít Luộc

Hột Mít Luộc 

Lần cuối cùng tui ăn hột mít luộc hình như là cách đây hai chục năm gì đó (nói con số hai chục năm ra thấy ghê dễ sợ, haha). 

Saigon mấy năm sau giải phóng ăn đủ thứ, trong đó có món hột mít luộc và hột sầu riêng luộc này. Lúc đó, đối với đám tụi tui cỡ chừng chục tuổi đầu, thì hột mít luộc cũng chỉ là một món ăn chơi, ngán quá thì không ăn nữa, tại vì đã ăn đầy một bụng mít khô mít ướt rồi, cho nên nó chưa bao giờ là thực phẩm chính của tui, và nó cũng rất mờ nhạt từ bấy tới nay. 

Nhưng hột mít luộc luôn đi kèm với những mẩu truyện hài hước, chọc quê, vì có một cái lời đồn trời ơi là “ăn hột mít nhiều nửa đêm trung tiện nhiều”, hay có người nói vần hơn là “mê ăn hột mít cái lỗ đ.. khỏi khít”. Tui không thể nhớ được cái hậu quả sau khi ăn hột mít đó nó có xảy ra với tui không, nhưng mà cứ hễ bất chợt có ai đó trung tiện thì xung quanh lập tức có người thảy ra mấy câu thoại kiểu vầy:

  • “ăn hột mít cho cố vô nha con”
  • “chắc nó ăn cả ký hột mít”
  • “hôm qua tao thấy nó ôm nguyên cái rổ ngồi ăn”

Những câu dèm pha bào chữa cho cái sự trung tiện đó tăng dần tùy theo âm độ lớn nhỏ và dài ngắn của khổ chủ, tuy nhiên phần nhiều không có ý trách móc, chỉ mang tính đùa giỡn cho khổ chủ đỡ quê. Dần dà, tui cũng không chắc là có thiệt sự ăn hột mít thì nó không khít hay không, nhưng món hột mít luộc đã biến mất khỏi cuộc đời tui một cách êm thắm, không kèn không trống và không còn dấu vết. 

Một ký hột mít khá nhiều, và một rổ hột mít là đủ cho cả nhà ăn luôn, và thời đó, mổ một trái mít hay một trái sầu riêng là cả nhà sẽ có ngay một món ăn hột mít luộc hay hột sầu riêng luộc sau đó. Hột sầu riêng luộc thì dính và dẻo hơn hột mít, nhưng thỉnh thoảng cũng có những hột mít dẻo, còn đa phần thì hột mít luộc ăn rất khô và cảm giác đầy miệng, đầy bụng, có lẽ vì thành phần nhiều tinh bột của nó. 

Tui tự nhiên nhớ ra món hột mít để đem lên blog là tại vì một cuộc nói chuyện với một người nông dân:

  • ủa bò chỗ này ăn cỏ ngay ruộng nhà mình hả anh?
  • ừ, nó ăn đây không à, lâu lâu ăn sung nó mới ăn qua bờ bên nhà người ta.
  • ủa chứ hông phải mỗi ngày nó ăn chút chút nhiêu đó thôi hả anh?
  • đâu có, tùy à, hên xui bữa nó dzui thì nó ăn nhiều bữa nó buồn thì nó ăn ít thôi, lâu lâu tụi tui còn cho nó ăn cả thúng hột mít nó cũng quất láng
  • ủa bò biết ăn hột mít hả anh?
  • nó ăn trơn trọi á, gì chứ hột mít thiếu cha gì, dân đây
    đâu ai ăn toàn đem nuôi heo nuôi bò…

Cái câu kết luận của anh nông dân đó làm tui im lặng. Một đoạn hình ảnh chạy ngang đầu, kể cho tui nghe về cái thời ăn hột mít của người Saigon hồi sau giải phóng đó.

Sau giải phóng, nhà tui, cũng như nhiều nhà khác ở Saigon, đã từng có một thời ăn hột mít luộc. Không phải những bữa chính cho no bụng, chỉ là người ta tiết kiệm không quăng đi cái hột mít mà đem luộc lên rồi ăn tiếp mà thôi. Tui cũng không biết vì đói khổ, hay vì hiếu kỳ, hay vì thời đó không có cái gì khác để ăn, mà người ta ăn luôn những hột mít luộc này, rốt cuộc thì, thời thế đưa đẩy con người làm những điều tưởng chừng như không bao giờ họ làm trước đó. 

Nghe đồn, người ta còn làm nhiều món ăn từ hột mít và hột sầu riêng, nhưng tui chưa có dịp ăn những món đó. Rất nhiều lần, tui suy nghĩ: thiên hạ ăn một món gì đó là tại vì họ đói hay vì họ hiếu kỳ?

Riêng đối với món hột mít và hột sầu riêng luộc này, tui chắc chắn là vì họ đói. 

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *

%d bloggers like this: