Chừng Nào Người Việt Nam Còn Thích Hoài Linh Thì Chừng Đó…

Câu đó, dạo gần đây là câu cửa miệng của tui, để giải thích bất cứ, nhắc lại BẤT CỨ, NHẮC LẠI BẤT CỨ chuyện gì đang xảy ra trong xã hội Việt Nam hiện đại quanh mình. Thí dụ: Bạn: Ủa sao người Việt Nam hay chen quá ha. Tui: Tại dân Việt Nam thích Hoài Linh đó má Thí dụ khác: Bạn: Ủa Hà Nội nó nghĩ sao nó xây cái toilet giá 1 tỷ dzậy chời Tui: tại dân nó thích Hoài Linh chứ sao chời… Thí dụ khác: Bạn: ủa sao cái quán cafe này có gì hay mà bà con bu đông bu đỏ dzậy chời… Tui: tại dân nó thích Hoài Linh thì ba cái quán kiểu này nó bu đen chứ sao chời Thí dụ khác: Bạn: ủa nghĩ…

Hiểu lầm

Tui nghĩ, có một số người hiểu lầm một số ý nghĩa sau đây, nên tui viết lại, theo cách hiểu của mình, bà con ai có cao kiến gì thì làm ơn chỉ dạy, cám ơn anh chị em^^. Mạnh mẽ, không phải là đứng trên vai người khác, mà là để người khác đứng trên vai mình. Thông minh, không phải là nhìn thấy thiên hạ đều ngu hơn mình, mà là thấy mình còn ngu hơn thiên hạ. Lịch sự, không chỉ là kính trên, mà là nhường dưới. Giàu, không phải là lấy được bao nhiêu tiền từ thiên hạ, mà là cho thiên hạ được bao nhiêu tiền.

Lảm Nhảm Cuối Mùa Mưa

Dạo này tui bị rơi vô cái trạng thái là không biết cái mình nghĩ trong đầu có nên thảy lên trên blog này cho thiên hạ biết không. Hồi xưa thì cuộc đời mình nó quá nhiều chi tiết lụn vụn lặt vặt, nói cũng chả ai quan tâm, không nói thì càng tốt, vậy mà cứ hăm hở viết blog thảy lên mạng ba cái lặt vặt riết. Bây giờ mình ôm một đống bí mật thông tin trong người, nói ra thì chắc ảnh hưởng cũng kha khá, dzậy mà lại không thèm kể ai nghe mấy cái chuyện đó của mình. Nghĩ nghĩ, ủa, nếu mà mỗi ngày nói một chút, một chút, một chút thôi về mấy cái chuyện mình biết, mình đang trải qua, thì chắc bà con bu…

Hơi bị thắc mắc

Tui hôm nay ngồi xếp lịch cho các bạn PG của mình đi làm cho một công ty khách hàng, tự nhiên cảm thấy đời thiệt là bất công, xa xôi thì không biết nhưng trước mắt mình thì rành rành ra đó. Các bạn PG phải đi làm xa xôi, nắng nôi bụi bặm, mà lương nhận được thì bèo bọt, không biết có đủ đổ xăng không. Trong khi có những người làm công ty lớn, ngồi máy lạnh chạy rì rì, lương cao việc nhẹ, mà lại còn ép người cực khổ hơn mình giảm giá giảm giá và giảm giá. Đó là chưa kể những đối tượng chỉ thích nói chuyện khi có “hoa hồng” (chiện này bữa nào ở không đem ra nói chơi). Tui tự hỏi, ăn cái phần…

Chút xíu về Saigon vào những ngày đầu Tháng Tám

1/ Có những ngày tui rất rảnh rỗi, không phải làm một thứ gì, như hôm nay chẳng hạn, nhưng mà theo thói quen, tui cứ xách xe chạy ra đường một vòng, nhìn cái này ngắm cái kia, rồi ghé vô quán cafe quen để làm một ly cafe sữa đá, thức uống gần như là duy nhất của tui khi vô quán cafe vào lúc mặt trời chưa lặn. Không biết việc chạy xe ngoài đường để nhìn ngắm cái này cái kia có ích lợi hay tác dụng gì không, nhưng có lẽ đó là một cái thói quen khó bỏ của mình sau nhiều năm ở Sàigòn. Như hôm nay, đi ngang con đường trước mặt Dinh Độc Lập, tui thấy người ta đã đập bỏ cái gờ xi măng bao…

%d bloggers like this: