Mày Đửng Đụng Vô Tao À Nha Hay Là Mày Đửng Nói Tới Các Bác À Nha

Vầy, tui là cái loại hay ngứa mắt ngứa miệng, thấy cái gì trật là tui nói, mà hỏi bà con ở cái xứ này có cái gì trúng không, nên đâm ra tui bị bịnh càm ràm. Mà á, càm ràm cũng cực lắm nha, hổng phải muốn càm ràm là càm ràm được với đám cháu ngoan Bác Hồ đâu nha. Kịch bản thường xuyên là như vầy: Tui mà còn ở trong nước á, thì như dzầy: – Tui (than thở phong long): trời ơi chán xã hội này quá. – cháu ngoan (rần rần): mày chán hả, chán thì biến đi chỗ khác đi cho khuất mắt. Biến không được hả, biến không được thì ngậm họng lại mà ráng sống đi nha. Tui mà ra nước ngoài ở á, thì…

Là Sao?

Việt Nam có 94 triệu dân, có 4000 năm văn hiến, mà làm cái con c gì cũng đòi mời chuyên gia nước ngoài là sao? Cả một nòi giống nô lệ di truyền từ thời Lạc Hồng dựng nước sao?

Người Việt Nói Tiếng Anh

Người Việt Nam, đang ở Việt Nam, nói tiếng Anh với nhau một cách trôi chảy và tự nhiên, không thể hiện sự tài giỏi hay thông thái của bạn, mà chỉ thể hiện được sự đớn hèn của dân tộc.

Tự Nhiên, Vào Một Ngày Đẹp Trời

Tự nhiên hổm rày, tui thấy lác đác một số tờ báo xài chữ Việt Nam Cộng Hoà, thậm chí hồi nãy tui ngồi gọt trái ổi ăn, lấy tờ báo ra lót bàn, thì thấy nguyên cụm chữ “chính quyền Việt Nam Cộng Hoà” chình ình trên mặt báo. Tui có hơi mắc cười chút đỉnh. Trước giờ tui đi học, tập sách của trường toàn kêu là Nguỵ, nguỵ quân nguỵ quyền, giải thích Nguỵ là vì không thật sự có chính quyền, là tay sai, là bán nước, là không chính danh. Hai chục năm sau, cũng chính những người đó lại đổi cách xưng hô, kêu “Nguỵ” là chính quyền Việt Nam Cộng Hoà, lý do chắc không cần nói ra ai cũng hiểu. Ngon kêu Nguỵ nữa đi, :)) Tiểu…

The Lack Of Information

(tại sao cái tựa đề là tiếng Anh? Bị tui làm biếng dịch ra tiếng Việt, dzới lợi cái câu đó nói tiếng Việt nó dài dòng: Sự Thiếu Hụt Thông Tin cũng chưa nói rõ cái chữ Lack của tui, nên thôi, để đó, bà con thông cảm) Tui hồi nãy mới đi gởi cái xe hông đa xuống Châu Đốc đặng chửng bị cho chuyến đi Sihanoukville (Kampong Saom) sắp tới bằng một công ty lữ hành nội địa khá nổi tiếng trong khu vực miền Nam này. Tui phóng vô phòng gởi xe đúng lúc có mấy người khách cũng gởi hàng đang đứng bu ông nhân viên, tui thấy cái cảnh đó là tui làm biếng chen rồi, mình bình tĩnh quay ra kiếm cái ghế ngồi chờ cho người ta…

%d bloggers like this: