Ví dụ ta xa nhau… [Fan hâm mộ]

“Thì sao nhỉ?” “Thì những người con trai bên em sẽ rất vui chứ sao…” Em có khá nhiều người con trai để ý, anh biết điều đó. Và em để ý ai trong số họ, anh cũng biết. Chỉ có điều, em không nói ra, và anh cũng không nói ra mà thôi. Anh và em đi bên nhau, với những cái đầu lạnh và những trái tim nóng. Anh đi bên em, chiếm khá nhiều quỹ thời gian của em, và em chỉ còn một ít thời gian dành cho những người còn lại. Đôi khi em phải xoay xở tìm kiếm thời gian cho một ai đó, anh biết, anh hiểu, và anh làm như chẳng biết gì cả. Những nguời con trai khác, vô tình hay cố ý, cũng muốn em…

Ví dụ ta xa nhau…[Dễ đến dễ đi]

“Thì sao nhỉ?” “Thì đâu có sao đâu…” Ừ, thì cũng đâu có sao. Thiệt đó. Chúng ta quen nhau, và đếm từng ngày, từng tuần, từng tháng chứ không như người ta, tính bằng năm, em nhỉ. Cái mục tiêu phấn đấu của chúng ta là “không tới một tháng”, rồi “không tới hai tháng”, vân vân, là những mục tiêu ngắn hạn. Anh với em, như cùng vướng vào một cái gọi là tình yêu sét đánh, vô tình nhìn thấy ở nhau những gì hay ho, những gì mong đợi. Anh không thể đi nhanh đến như vậy, nếu em không bật xanh tất cả những đèn giao thông trên con đường anh đến với em. Và cũng may, từ anh đến em là một đường thẳng, thẳng tắp. Không có ngả…

Ví dụ ta xa nhau… [Rắc rối]

“Thì sao nhỉ?” “Thì em sẽ rất vui chứ sao…” Thiệt hông? Thiệt. Sao anh biết? Anh đoán. Đoán hả? Ừ, không đoán chứ sao. Đoán thì làm sao trúng? Thì anh đang ví dụ mà. Ví dụ thì ví dụ, sao anh lại đoán kiểu đó? Thì đã nói là đoán thôi, theo cái ví dụ ấy. Nhưng cũng không được đoán vậy! Trời ơi trời, chỉ đoán cũng không được à? Đoán thì được, nhưng anh không được đoán vậy! Vậy đoán sao? Ai biết đoán sao! Trời ạ! Trời gì? Không, chẳng gì cả. Không, phải có gì mới trời chứ! Đã nói là hông có gì mà, chỉ tự nhiên kêu trời thôi. Sao lại tự nhiên được, phải có lý do chứ! Hông có lý do gì cả. Thấy chưa!…

Ví dụ ta xa nhau… [Đếm thời gian]

“Thì sao nhỉ?” “Thì một ngày vẫn đủ 24 tiếng chứ sao…” Ừ nhỉ, ai đó nói khi những người yêu nhau mà xa nhau thì thời gian dường như dài vô tận nhỉ… Em, một người luôn tất bật với những mối quan hệ, chưa bao giờ tách mình ra được cái guồng quay của mọi vật xung quanh. Em chẳng từ chối một lời mời nào cả, hay tại em không biết từ chối thế nào, hay tại em không thích từ chối! Ai mà biết được, chỉ biết em ít thời gian rảnh lắm… Anh, một người biết mình có bao nhiêu thời gian rảnh, và biết xử dụng những thời gian đó để làm gì. Anh dành hết chúng cho em chứ sao. Và khi em không có thời gian rảnh…

Ví dụ ta xa nhau… [Băng cá nhân]

“Thì sao nhỉ?” ”Thì trái đất này vẫn quay chứ sao… “ Ừ nhỉ, tại sao trái đất lại ngừng quay cơ chứ? Em, một tiểu thiên sứ trong cái xứ sở thần tiên đẹp như tranh vẽ; Anh, một tiểu hoàng tử trong cái hành tinh bé nhỏ của mình; 2 cái “tiểu” đó kết hợp lại mà to lắm thì chắc cũng chỉ bằng cái móng tay của ông trời. Lỡ một ngày nào đó cái móng tay ấy không còn nguyên vẹn, thì ông trời cũng chỉ lắc đầu tiếc rẻ, và tìm một cái băng cá nhân băng lại, tiếp tục làm công việc của mình, điều khiển các hành tinh theo cái trật tự ngàn năm sẵn có, vậy thì cái sự quay của trái đất cũng đâu có ảnh…

%d bloggers like this: