Hơi bị thắc mắc

Tui hôm nay ngồi xếp lịch cho các bạn PG của mình đi làm cho một công ty khách hàng, tự nhiên cảm thấy đời thiệt là bất công, xa xôi thì không biết nhưng trước mắt mình thì rành rành ra đó. Các bạn PG phải đi làm xa xôi, nắng nôi bụi bặm, mà lương nhận được thì bèo bọt, không biết có đủ đổ xăng không. Trong khi có những người làm công ty lớn, ngồi máy lạnh chạy rì rì, lương cao việc nhẹ, mà lại còn ép người cực khổ hơn mình giảm giá giảm giá và giảm giá. Đó là chưa kể những đối tượng chỉ thích nói chuyện khi có “hoa hồng” (chiện này bữa nào ở không đem ra nói chơi). Tui tự hỏi, ăn cái phần…

Có nên tin tưởng báo chí Việt Nam 2012 không?

Đăng cái tựa lên để đó, đợi chừng có kết quả cái khảo sát ở dưới rồi thì viết ra hay quay clip ngồi dòm camera nói nhảm, tính sau, hehe…  Viết ngày 4/10/2012, sau khi có kết quả cái khảo sát ở bài trước, thì đa số bà con muốn tiếp tục âm thầm lặng lẽ đọc blog tui chứ không thích nghe tui nói, nên tui đành phải chọn cách diễn đạt bằng văn viết ra trên này, hehe… (Bài viết này được viết từ góc độ mối quan hệ giữa Doanh nghiệp và Nhà báo) Người ta, cụ thể ở đây là người Việt Nam, cụ thể hơn nữa là người Việt Nam biết đọc chữ, cụ thể hơn chút xíu nữa là người Việt Nam có đọc báo, hoặc các loại…

Đời Người Như Gió Qua

Em tui, nó mới viết một bài như dzầy, tui copy để đây cho bà con coi… Đời người như gió qua – Em tui Nhìn 1 đứa bé sinh ra là ta đã thấy nó đã vào bể khổ. Chẳng ai nói cất tiếng cười chào đời mà mặc nhiên là cất tiếng khóc chào đời. Vừa chào đời đã khóc. Sau đó thì khóc đòi ăn, đòi thay tã, đòi chơi, đòi ẵm, buồn, chán, sợ hãi, báo hiệu cho cha mẹ bằng cách khóc. Bởi vậy người ta bắt đầu cuộc sống con người bằng cách đòi hỏi trước chứ không phải là hy sinh trước. Điều đó cho thấy con người thường đòi hỏi và ít hy sinh, âu cũng là trời sinh ra đã vậy. Bởi vậy ngẫm lại những người sau…

Cái này hơi bị giống mình

Cung Hoàng Đạo của tui là Song Tử, và đọc cái này thì tui thấy là hơi bị giống mình. Sếp Song Tử Sếp Song Tử (p2) Còn nhớ hồi đó tui có làm cho một công ty mà sếp tổng giao cho tui làm phó, tui thay đổi một loạt quy trình quy chế tới mức tui bị đuổi ra khỏi công ty đó luôn, bây giờ nhớ lại vẫn thấy mắc cười về cái lời nhận xét của người đuổi tui hôm đó: “chị thấy là em không thích hợp làm công việc này”, trong khi trước đó thì chính người đó nói với tui là “chị đề xuất em làm phó cho chị X”. Cũng tại mình, tui biết, hehe…

Viết một cái gì đó cho những ngày cuối tháng Tám

Thiệt ra cũng không có gì để viết dài dòng, nhưng lại có rất nhiều chuyện cần phải nói ra, cho nên tâm trạng chia làm hai nửa, một nửa muốn nói rất nhiều, một nửa không muốn nói gì trơn trọi. Nhiều khi tui thấy tui ngây thơ lắm nha. Cái blog của mình nó gây ra nhiều sóng gió cho nhiều người, vậy mà mình hổng biết gì, cứ phây phây, cho tới lúc một ai đó chịu khó cập nhật tin tức về cái sự “sóng gió” đó thì tui mới té ngửa: ủa dzậy hả :D. Rồi không biết sau này sẽ có cái tai nạn nào nghiêm trọng mà blog tui gây ra cho người khác không nữa, cho nên tui sẽ ráng kềm chế tiết lộ đời tư của…

%d bloggers like this: