Không Đề 1 – Huế

Ta xếp hàng mua vé trước Ngọ Môn Quan giá ba mươi lăm ngàn đồng, Đứng nhìn sững những bàn chân lấm lem còn mang dép nhựa,
Đạp lên bức tường thành còn phảng phất oai nghiêm triều đình nhà Nguyễn.

Tai nghe vang vọng bài How Can I Tell Her,
Giọng hát của LoBo âm vang khắp cùng Đại Nội,
Để chiều lòng những người Pháp, Anh Mỹ, Nhật,
Để bán cho được những món đồ thủ công mỹ nghệ “Made in China”.

Chiếu Cần Vương bán ba mươi lăm ngàn một bản trong Thái Miếu,
Thùng rác bằng nhựa composit đặt dọc ngang khắp sân Đại Triều Nghi,
Xi măng và gạch ống đổ ngổn ngang giữa Điện Thái Hòa,
Áo mão cân đai cho thuê sáu vạn để chụp một tấm hình, làm vua trong vài chục phút.

Tivi màn ảnh rộng Samsung nằm chễm chệ bên bản đồ sơn hà xã tắc,
Giấy thủ công, ván ép và vải kate chắp vá khắp cung đình,
Quần đùi áo ba lỗ và dép kẹp bước lên uy nghiêm triều Nguyễn,
Tiếng Tây tiếng Tàu trả giá từng đồng để mua hình của Thành Thái, Duy Tân…

Minh Mạng ơi, Tự Đức ơi,
Oai nghiêm của các vua giờ chỉ còn trong sách sử,
Vàng son một thời đang mục rỗng trong Khiêm, Hiếu, Ứng
Xi măng bây giờ thống trị cả giang sơn.

Ta đứng lặng trong một chiều gió thốc giữa sân Đại Triều
Ta đi khắp Tam Cung Lục Viện để tìm một vết tích của cha ông còn sót lại, Ta đứng trên mảnh đất của cha ông ngàn năm trước,
Tai còn nghe văng vẳng tiếng nấc của non sông…