Đất Nước
Lâu lắm rồi không nghe ai nói về đất nước
Về những canh tân, cải cách hoặc vun trồng
Về con đường ra biển của Cửu Long
Hay đơn giản thôi, về trung trinh hiếu nghĩa.
Đất nước ơi còn bao dòng gấm vóc
Chở trăm năm chí khí của cha ông?
Chở pháp lam, ngoã tượng khắp non sông
Vầy song thất, kỳ yên mùa khai hội?
Đã chục năm chẳng thấy kẻ đọc Kiều
Hay hát lên những vần thơ chinh phụ
Chỉ rặt hề, gái, tiền và dự án của những thằng ngu
Chỉ rặt bán chữ rẻ tiền và ngôn tình dốt nát
Nghệ thuật thành đống rác của văn hoá đương thời
Chỉ phọt được ra những danh hài vớ vẩn
Bật tivi chỉ thấy rặt hề và ca-ve báo giá
Mở báo ra chỉ đọc rặt mị dân
Nhét vào đầu những kẻ u mê
Rằng cứ bước theo những dấu chân phía trước
Cứ nối gót theo nón cối và cà sa
Không thờ ai đó thì vô chùa xây tượng Phật
Ba mươi tỷ có một chiếc Roll-Royce
Ba tỷ đồng mua một chung cư cao cấp
Ba chục triệu được cái bằng đại học
Và ba xu một mạng sống con người.
Đất nước ơi vì sao cứ oằn ghì
Mang nặng đẻ đau sanh ra giống nòi nô lệ
Bán thân xác, bán tâm hồn, bán cả lương tri
Đất nước ơi, ha ha, ngươi đang cười gì vậy?
