Hột Mít Luộc

Hột Mít Luộc  Lần cuối cùng tui ăn hột mít luộc hình như là cách đây hai chục năm gì đó (nói con số hai chục năm ra thấy ghê dễ sợ, haha).  Saigon mấy năm sau giải phóng ăn đủ thứ, trong đó có món hột mít luộc và hột sầu riêng luộc này. Lúc đó, đối với đám tụi tui cỡ chừng chục tuổi đầu, thì hột mít luộc cũng chỉ là một món ăn chơi, ngán quá thì không ăn nữa, tại vì đã ăn đầy một bụng mít khô mít ướt rồi, cho nên nó chưa bao giờ là thực phẩm chính của tui, và nó cũng rất mờ nhạt từ bấy tới nay.  Nhưng hột mít luộc luôn đi kèm với những mẩu truyện hài hước, chọc quê, vì có…

Khai Bút Đầu Năm Mậu Tuất

Nhiều khi tui nghĩ, sáu chục năm trước, Saigon như thế nào? Tui biết nhiều người sinh ra trong những năm 1950 ở Saigon. Đối với họ, thời con nít đó thiệt bình thường và giản dị, những câu chuyện họ kể lại mang cả niềm vui chân chất trong ánh mắt, người ngồi nghe là tui chỉ có thể nhâm nhi những niềm vui đó từng chút chứ không thể trải nghiệm chúng được. Xa lắm rồi, là những con đường đi làm giữa hàng cây cao đầy bóng mát, những chiếc xe tải chở bánh kẹo và tập vở thơm mùi Mỹ tới phát tận trường, những chiếc áo dài raglan và quần ống loe thời thượng, những buổi tối cả xóm xúm nhau coi đô vật bằng cái tivi đen trắng, những…

Vài Dòng Cuối Năm Bính Thân

Thấm thoát đã hết một năm, bây giờ còn không tới nửa con trăng nữa thì tới Tết, tui viết vài (chục) dòng dọn dẹp cuối năm Bính Thân coi. Chắc năm 2016 là năm tui ít viết blog nhất, cũng không phải tui bận rộn gì cho cam, mà tui mắc xà quần với cái nùi sách, đâu đó 30 cuốn, nùi việc vặt, đâu đó ba bốn việc, nùi gia đình nhỏ em dắt hai đứa con về VN chơi hồi hè, và một nùi bận suy nghĩ về đất nước, cho nên ba hồi bảy lượt tui định ngồi viết blog, rồi lại thôi. Tuy vậy, cái “thôi” nhứt chính là, năm qua dân chúng thi nhau nói, ai cũng nói, có học có tên tuổi vô học vô danh ai cũng…

Người Saigon Là Cái Gì (2)

Đây không phải tui viết, mà là em tui. Nó kể chuyện nhà nó cho bạn bè nghe trên Facebook, chuyện thiệt 100% (có tui chứng kiến), nên tui nghĩ mình không cần kể lại, copy cho anh chị em coi là được rồi. Có 2 chuyện của toàn người Saigon, anh chị nào làm được mấy thứ trong này thì là người Saigon, khỏi suy nghĩ nữa nha. Nhỏ em tui viết không quen xuống hàng như tui, nên có đoạn hơi dài, anh chị em chịu khó đọc héng.

Người Saigon Là Cái Gì?

Tự Vịnh Khách Đến Chơi Chẳng ngại đường xa khách đến chơi Lộn lèo cả đám đã quen xơi Rồng lộn lên đầu đoàn đưa rước Cà sa cà vạt cứ thế bơi Nào quan nào lính nào hào kiệt Cũng vàng cũng đỏ cũng hơi hơi Hẻm sâu nhà nhỏ không ai viếng Lâu lâu được bữa cũng cầm hơi Đó là một bản khác của bài Khách Viếng Nhà của tui đã viết trước đây. Cũng lâu lâu tui không viết blog, không phải vì không có gì để viết, mà vì một thân chỉ có hai tay hai chân mà phải làm đủ thứ chuyện trên đời, việc trí óc có, mà việc tay chân cũng có, việc cho mình có, việc cho gia đình, cho bạn bè, cho người dưng cũng có,…

%d bloggers like this: