Nói Về Bịnh Của Việt Nam

Đáng lẽ ghi là “vấn đề” cho nó sang cái tựa, nhưng mà nghĩ cho kỹ, thì đây không còn là thứ (đề) để hỏi (vấn) nữa, mà chính xác là cái bịnh của người Việt Nam, cho nên tui ghi rõ luôn, bịnh. Đầu đuôi là như vầy, tui định ghi về vụ này lâu rồi, nhưng không rảnh (và có rảnh cũng không muốn bài blog của mình trở thành nguồn cảm hứng cho lũ tào lao chờRead More

Khai Bút Đầu Năm

Bây giờ là ngày mấy âm lịch rồi tui cũng không nhớ, chắc ra giêng luôn rồi, thành thử ra nhắc tới Tết tự nhiên cảm thấy lạc hậu dễ sợ. Nhưng mà không sao, cứ bài đầu tiên của năm mới thì kêu là khai bút đi, cho người ta biết vậy. Không biết từ đâu ra, mà bỗng thành một thông lệ vài năm gần đây, là một hai tháng đầu năm tui thường khá rảnh rang, cũngRead More

Im Lặng Không Phải Vì Không Có Gì Để Nói

Mà là tui thấy quá nhiều thằng ngu lên tiếng sủa, nên mình cũng nhoi nhoi sủa chung thì đám con cháu sau này nó nói mình cũng hùa cùng một đàn, nên thôi, im. Cách đây vài năm tui có nói là cái trò đùa mang tên Cọng Hành Xã Hẹ Củ Tỏi Thịt Quay này chỉ mới bắt đầu, thì bây giờ chắc nó cũng mới được một hai tập gì đó, còn độ dài của nó thìRead More

Thời Loạn – Ngôn Loạn

Khoảng cách đây hai ba năm tui có đi Đài Bắc thăm gia đình chồng của nhỏ em. Trong một buổi ăn cơm tối, ba chồng nhỏ em hỏi tui có chỗ nào không có ghi trên bản đồ mà tui muốn đi coi cho biết không, tui nói tui muốn đi coi một chỗ nào đó làm đồ da của Đài Bắc, mà tìm trên bản đồ không thấy, để tham khảo sản phẩm thương mại và các loạiRead More

Thời Thế

Dạo này tui ít cập nhật cái blog của mình, chắc cũng khoảng 90 ngày. Tại tui làm biếng là chủ yếu. Chủ đề để viết blog thì nhiều lắm, vô cùng, nhưng mà cái chủ đề đó, cho dù là nhà nước đốt nhà dân hay đổi tiền, công an đánh người hay xe cán chó gì đi nữa, thì đối với tui nó cũng thuộc loại không đáng nghĩ tới chứ nói chi là bỏ thời gian raRead More