Sàigòn – Ngày Cuối Năm

Đúng giờ giao thừa, Anh Chủ Quán leo lên phòng mình, mở cánh cửa ra ngoài ban công để lắng nghe tiếng pháo bông đang tưng bừng cháy sáng rực cả một góc trời, bất giác xộc vào mũi mùi thơm của nhang, của khói, của tro, và của những bông hoa đang nẩy mầm, khoe sắc, nên Anh Chủ Quán ngồi ghi lại một vài dòng, chứ đáng lẽ Quán Quê cũng không có bài nào dành cho ngày Tết…

Tết bây giờ không thơm như Tết hồi xưa. Anh Chủ Quán còn nhớ như in mùi của những đòn bánh tét vừa ráo nước, mùi của nồi thịt kho đang sôi tăm trên bếp, mùi của những món mứt gừng, mứt dừa bày biện trong khay, mùi của những cây nhang trầm cắm trong lư hương trên bàn thờ mời ông nội, bà nội và ba về ăn Tết với gia đình… Mùi của những bộ quần áo mới, mùi của những nụ hoa đang hé nở đón xuân về, mùi của những bếp lò đang cháy đỏ rực, mùi củ kiệu dưa món Má đang sắp ra trên dĩa, và mùi hoa lài còn phảng phất đâu đây…

Mùi của những con đường sạch bong, mùi của những hàng cây cao tít tắp, mùi của những chai dầu thơm đợi tới ngày 30 mới mới xịt, mùi của những chiếc xe còn vương vấn bụi đường. Mùi của những khu chợ quét dọn gọn gàng, mùi của những cành mai cành tắc, mùi của những chú chó cưng được tắm rửa thơm tho. Mùi của những bao lì xì còn thơm mùi hồ dán, mùi của những tờ giấy bạc mới cứng vừa mới rút ở nhà băng.

Tết bây giờ cũng không nhiều màu sắc như Tết hồi đó. Trong tâm tưởng của mình, Anh Chủ Quán vẫn còn ghi rất rõ cái màu đỏ đỏ vàng vàng, xanh xanh và tim tím của những sợi mứt dừa, màu nâu của hột dưa, màu vàng rượm của mứt tắc, màu trắng đục của mứt bí, màu vàng tươi của mứt gừng, màu xanh của miếng nếp tét ra từ  đòn bánh tét Má nấu bằng lá chuối, chỉ cần nhìn mà không cần ăn một miếng nào cũng đủ no con mắt ba ngày tư ngày Tết.

Sắc lấp lánh của vảy những con cá chép đưa ông Táo ngày hăm ba tháng chạp, sắc óng ả của món trang sức vàng bạc vừa mới sắm được đeo lên diện ba ngày Tết. Màu vàng dịu hoa mai, sắc trắng tinh của vài chậu cúc, màu xanh mướt của những trái tắc, màu đỏ tươi của những câu đối Tết và màu xanh ngắt của bầu trời… Màu sắc của những bộ quần áo mới, của những lớp sơn nhà được chùi rửa sạch trơn, ánh kim của những bộ lư đồng, sắc thủy tinh lấp lánh trong những ly rượu sóng sánh men nồng. Những cái màn cửa, những cái khăn trải bàn, drap lót nệm, những cái mền, cái gối, những cái nón, đôi găng tay… được giặt sạch cùng nhau trưng ra những màu sắc tinh tươm sạch sẽ chuẩn bị cho ngày đầu tiên của năm mới.

Âm thanh của những tiếng dao trên thớt, của những con gà bị đè ra cắt cổ. Tiếng của những nhát chổi quét nhà, quét sân, tiếng của những người phụ nữ râm ran chợ búa. Tiếng trống lân, tiếng gảy dây thử đàn, tiếng ca hát rộn ràng những bài nhạc Tết khắp nơi. Tiếng cười nói bi bô của trẻ con, tiếng pháo bông nổ đì đùng trên bầu trời lộng gió, tiếng nước vỗ mạn những con thuyền chở khẳm hoa trái ngày xuân đang cập dọc bến Tân Thuận. Tiếng chúc xuân, tiếng lì xì râm ran khắp chốn, tiếng điện thoại reo, tin nhắn tới rộn rã văn phòng, đường phố. Tiếng chim chiêm chiếp phía sau nhà, tiếng gió thổi mơn man, tiếng lá cây xào xạc, tiếng sùng sục của những nồi nấu bánh Tét, tiếng hẹn hò, réo gọi làm rộn rã lòng người trong những ngày giáp Tết.

Anh Chủ Quán không thích nghe cái lý luận rằng Tết nay phải khác Tết xưa, cái gì thuận tiện thì giữ, cái gì phiền hà thì bỏ đi, bởi tự trong thâm tâm của mình, Anh Chủ Quán biết rằng, chính những hương, những sắc, những thanh âm, những thủ tục, lễ nghi ngày Tết mà ảnh đã được quan sát, được chứng kiến và lớn lên cùng với nó đã tạo ra một con người của ảnh ngày hôm nay.

Tết dạo này không còn như là Tết, vì những giá trị truyền thống đang bị đẹp bỏ qua một bên, bởi lẽ quả thật quá khó khăn cho bất cứ người nào thiếu lễ nghi, gia giáo để có thể bày biện được một cái Tết đủ hương, đủ sắc, đủ vị, đủ thanh âm đủ Lễ Nghĩa cho mâm ngủ quả trên bàn thờ, cho khay kẹo mứt, cho mâm cơm cúng ông bà, cho những bộ quần áo, những bao lì xì, cho những món ăn trên bàn và dưới bếp, cho một ngôi nhà tinh tươm sạch sẽ, con cháu đề hưề…

Nhiều khi Anh Chủ Quán đứng nhìn một cái bàn thờ chen chặt đủ thứ đồ, một mâm cơm linh đình ngày Tết, vậy mà cái cần thì không có, còn cái có thì không cần, ảnh chợt nhận ra rằng, thời bây giờ, người ta vội vàng quá, chê bai chối bỏ những phong tục cổ xưa, để rồi bị hỗng trong văn hóa, đành phải quơ quào, chụp giựt những thứ tầm phào để thế chỗ, bởi một lẽ, không phải ai cũng biết, cũng hiểu, cũng đáp ứng được những quy tắc Lễ Nghĩa của ông bà mình, và nhiều khi không làm được thì người ta đành gán cho nó cái tên là “không còn hợp thời” rồi chối bỏ. Tội nghiệp!

Đêm ba mươi, Anh Chủ Quán bước ra ban công trên sân thượng, đứng nhìn những sợi khói cuộn vào nhau mong manh bay lên rồi lan tỏa trong không trung, hít vào lồng ngực một làn hơi mát lạnh, ảnh chợt cảm thấy lâng lâng trong lòng, và tự nhiên, một cảm giác quen thuộc lại ập đến, trào dâng và tràn ngập tâm hồn mình, cái cảm giác thương yêu, trìu mến, cái cảm giác thanh thản và nhẹ nhàng, cái cảm giác rưng rưng vànghèn nghẹn, cái cảm giác lâng lâng và say đắm, cái cảm giác mà Anh Chủ Quán chỉ có được khi đứng trên cái mảnh đất nơi ảnh được sinh ra và lớn lên này vào đêm trừ tịch, mà dù đi bất cứ nơi đâu, bất cứ lúc nào ảnh cũng sẽ quay về…

Ngày mai là mùng một, Anh Chủ Quán muốn chúc cho khách quan nào ghé Quán Quê vào ngày đầu tiên của năm con Trâu này có một năm mới an khang thịnh vượng, gia đạo bình an và gặp nhiều may mắn.

7 thoughts on “Sàigòn – Ngày Cuối Năm

  1. Liệu có bình an và hạnh phúc được không khi biết được rằng thứ quan trọng nhất đời mình vừa vuột khỏi tầm tay.
    Năm mới chúc Anh Chủ Quán đi đúng hướng, rẽ đúng ngã và gặp người cần gặp ở cuối ngã rẽ.

  2. Xông quán đầu năm :))
    Bài hay.Em cũng ủng hộ giữ gìn Tết Việt cổ truyền.
    Chúc mừng năm mới Chủ quán, vạn sự như ý.

  3. em cũng thích tết của ngày xưa hơn. tết trong anh hôm nay có vẻ trầm lắng nhỉ!
    chúc cho mọi người vẫn giữ được cái nét đẹp trong tết cổ truyền. riêng anh, em chúc anh đạt được mọi điều mong muốn trong cuộc sống (em có khoanh tay lại, đứng nghiêm túc chúc anh đó nghen, thấy lễ phép chưa?!).

  4. @Ni: cám ơn em!

    @Maninmad: Đức giờ chắc lạnh heng! Chúc em một cái Tết ấm áp nghen!

    @Ngọc Hồ: cám ơn em, anh cũng chúc em năm mới an khang thịnh vượng.

    @Cọp: haha, ngoan ghê, ý là đòi lì xì phải hông… cám ơn em nha!

  5. cái comment phía trên nhiều ý nghĩa ….lắm đó, anh mà xóa nó, là em ..mần thịt anh luôn, không kiêng cữ gì hết B-)

    đầu năm đầu tháng, mà anh chủ quán làm em không yên tâm gì hết….. Em coi anh chủ quán như một người anh, nên khi cảm thấy anh thẩn thờ một phần em cũng cảm thấy xót.

    Hít cái không khí xuân vào lồng ngực, vươn vai. Anh cất những tiếc nuối đó vào cái túi đo đỏ nhỏ nhỏ của anh nghen, rồi cất tiếp vào học tủ, lâu lâu lấy ra dòm dòm. Hồi ức vẫn còn, và mình tận hưởng những cái gì rất riêng của hiện tại thôi.

    Xuân 😀

  6. @Carol: vấn đề là hiện tại không có gì riêng hết em, haha. Em đừng có tưởng tượng là anh có vấn đề, anh đang phẻ, rất phẻ, phẻ re luôn đó…

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *