Gió mùa gọi trên nóc

viết khi những ngày mưa ướt đẫm…

Năm nào cũng vậy, cứ khoảng giữa tháng 9 lịch ta trở đi thì trời Sàigòn bắt đầu mưa, và mưa…

… và mưa…

… và mưa!

Những cơn mưa kèm gió giật đì đùng những góc tôn lợp mái ở quanh đâu cuộc đời mình, nghe ì ầm tưởng xa ngái tận chân trời, nhưng khi tui bước ra ban công giữa cơn mưa để ngắm nhìn thì lại thấy âm thanh đó múa may ngay trước mặt.

Những tấm tôn lợp mái bị gió nắm góc giật phần phật, tựa như những tờ giấy A4 mỏng manh đặt trước những cánh quạt công nghiệp, một góc tung bay và một phần bị níu giữ, không thoát được, mà không bình yên được, oằn mình nghiến răng ken két trên mái nhà.

Gió mùa mưa bão cứ uốn lượn râm ran trên nóc những ngôi nhà phố thị. Phố xá ngập lụt kèm với những cái ôm siết dưới mưa, những làn môi cắn chặt, những bàn tay níu giữ, những tấm áo mưa mỏng manh ướt sũng, và những gương mặt man mác buồn vui.

Quy luật của tự nhiên đã có từ ngàn đời nay, khi cứ đến tháng mười thì mưa bão lại ùa về, để cho sông cuốn phù sa chảy về đồng bằng, để cho ruộng lúa được tưới mát sau những tháng hè khô khốc, để nông dân chuẩn bị cho vụ lúa đông xuân, để mùa màng lên tươi tốt cho tiết xuân đủ đầy.

Sàigòn có những cơn gió mùa vô lý, khi sau cơn mưa trời lại se lạnh đến nao lòng. Chạy xe ra phố xá một mình những khi trời se lạnh đó, tự nhiên người ta cần thêm một ai đó làm bạn đồng hành, cần một cái ôm chặt từ phía sau lưng, cần một bàn tay để nắm, và còn cần những nụ hôn nhè nhẹ mà nồng nàn.

Mưa Sàigòn trút xuống những con đường không biết bao nhiêu là hờn giận, ghen tuông, giận dữ hay thương yêu, trìu mến, mà mọi ngả đường đều ướt sũng nước mưa. Người đi trong mưa chỉ có một mong muốn là được về nhà, được vùi mình trong chăn êm nệm ấm, được sụt sùi ăn chén cơm bốc khói, được nhìn thấy những gì thân quen trong cơn thịnh nộ của đất trời và mây gió.

Tui ngồi trong quán cafe của mình, mở album độc tấu piano của Brian Cain cho âm thanh lan tỏa khắp căn phòng, ngắm nhìn những ly đèn cầy vàng vọt lập lòe anh sáng trong khung cảnh vừa đủ tối để mắt nhìn thoải mái, vừa đủ sáng để thấy rõ những gương mặt thân quen, và lắng nghe những cơn gió mùa đang réo gọi trên nóc quán.

Những em phục vụ cũng bớt lớn tiếng trao đổi hơn, nhường không gian êm đềm và dịu dàng lại cho một cặp tình nhân đang ôm siết nhau trong quán, dường như họ tránh mưa, dường như họ đi tìm cho mình một không gian yên tĩnh, dường như họ đang chạy trốn khỏi xô bồ cuộc sống bên ngoài cánh cửa kiếng trắng của quán.

Những cơn gió mùa vẫy gọi nhau trên những nóc nhà, tung tăng chạy nhảy đón những cơn mưa rền rĩ như trút nước, và chơi những cú trốn tìm dưới các tấm tôn lợp mái, để khi ùa kéo nhau chạy ra để đập tùng, thì các tấm tôn lợp mái lại phần phật phần phật rung lên.

Ôi, người ta hôn nhau trong quán cafe, trong tiếng piano solo của Brian Cain, trong hương hoa hồng nồng nàn, trong những cơn mưa phùn mùa gió…

Hai ly cocktail blueday và saigon noon đặt trên bàn đang khoanh tay trò chuyện bếp núc thì phải… có ai đụng tới nãy giờ đâu!

(tựa đăng ngày 7/9, bài viết ngày 16/10)

Likes(0)Dislikes(0)

7 thoughts on “Gió mùa gọi trên nóc

  1. ở Hà Nội mùa này gió đem hương hoa sữa tung bay khắp nơi,hắc nồng và đượm anh ạ, trong ấy gió có đem hương trên nóc mỗi nhà ko anh

    Likes(0)Dislikes(0)
  2. @Sami: cám ơn em đã comment.

    @vmp: ở Sàigòn chỉ có mưa sụt sùi thôi em. Nhưng hình như gió cũng mang chút xíu mùi hương body lotion của ai đó để gieo rắc nhớ thương lãng đãng... Cám ơn comment của em!

    Likes(0)Dislikes(0)
  3. ơ chưa tới 16/10 mà anh ^^.

    em thix bài này của anh, tìm thấy có mình trong đó ...1 chút ^^

    Likes(0)Dislikes(0)
  4. "Những cơn mưa kèm gió giật đì đùng những góc tôn lợp mái ở quanh đâu cuộc đời mình"

    "một góc tung bay và một phần bị níu giữ, không thoát được, mà không bình yên được"

    Anh chủ quán viết hay quá! Cảm xúc ghê luôn!

    Hôm bữa có ghé quán của anh 1 lần, buổi tối mà ngồi ở dưới nên hơi buốn... có lẽ em sẽ thích không gian ở tần trên của quán hơn... lần sau vậy...

    Likes(0)Dislikes(0)
    1. @Khaihuyen: quán anh trên lầu hay dưới nhà gì cũng vậy hà, chỉ là nơi để bán thức uống và bạn bè gặp gỡ nhau là chính, hihi, không gian chỉ là cái cớ thôi em!

      Likes(0)Dislikes(0)
  5. "bạn bè gặp gỡ nhau là chính"... cũng đúng... nhưng không gian quan trọng lắm chứ... em thì không thích các bức tường cho lắm... thích cái gì thoáng đãng hơn... nhưng thôi, tâm trạng không tốt thì cái gì cũng thế cả...^^

    Likes(0)Dislikes(0)

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *