11. Ví dụ ta xa nhau

  1. Thì sao ha em?

Thì đâu có sao anh, cuộc sống của anh sẽ trở lại những ngày yên bình nè, không bị em chọc phá nè, không bị em làm cho tức chết nè, những bữa ăn của anh sẽ yên ổn nữa, phải hông…

Ờ, đúng rồi, những bữa ăn của anh sẽ yên bình, đều đặn, và không có ai chọc cho anh tức chết.

Bữa ăn của anh và em – thí dụ thứ nhất

Anh tới nhà em, thấy em còn mặc đồ bộ ở nhà nằm coi tivi trên salon, thấy anh tới, em bắn cái “chéo” lên cầu thang, không đầy 5 phút sau đã ỏn ẻn thướt tha bước từng bước xuống, quần jean áo thun, tóc cột đuôi ngựa có gắn cái kẹp hình con bướm nữa, mắt chớp chớp nói: hi anh, chờ lâu hông anh…

Hỏi em hôm nay muốn ăn gì, em nói: em ăn gì cũng được. Trời, sao anh sợ nghe mấy câu trả lời kiểu này quá em.

Rồi, anh nói: đi ăn đồ Thái nha. Em nói thôi, đồ Thái cay lắm em hỏng ăn đâu. Anh nói: vậy ăn gà xối mỡ heng em. Em nói thôi, món đó nhiều mỡ lắm, anh hỏng thấy em mập lắm rồi sao… (mặc dù anh thấy em thuộc dạng suy dinh dưỡng nhẹ).

Và sau đây là cuộc đối thoại tiếp tục:

Anh: Vậy mình đi ăn món Hoa héng, anh biết chỗ này bán đồ Tàu ngon lắm.
Em: Thôi anh, đồ Tàu nhiều dầu mỡ lắm, bộ anh muốn em thành heo hả?
Anh: Đâu có, em mà heo gì… À, hay mình đi ăn đồ nướng đi.
Em: Em hông ăn đồ nướng đâu, nướng khét ăn bị ung thư đó.
Anh: Ờ ha, vậy thôi đi ăn Pizza H. nha. Chỗ đó anh thấy ăn cũng được đó em.
Em: Em hông thích ăn pizza đâu, toàn bơ với phô-mai, ăn ngán lắm.

Anh bắt đầu nổi sùng: – Vậy chớ em muốn ăn gì?

Em xích lại gần anh, cười cười: – Thì em nói rồi, ăn gì cũng được mà.

Anh: Vậy thôi đi ăn mì xào dòn nghen em, anh thích ăn món đó lắm.
Em: Thôi hông ăn mì xào đâu, ăn món đó em nổi mụn đó.
Anh: À, ăn mì vịt tiềm, bảo đảm em không nổi mụn.
Em: Nhưng mà em đâu có thích ăn vịt.
Anh: Vậy em ăn cá heng, anh biết quán này bán cá chẽm chưng tương ngon lắm.
Em: Em ghét lừa xương lắm, hông ăn cá đâu.
Anh: Vậy ăn dê nha.
Em: Thôi đi, dê còn ghê hơn nữa, anh hỏng thấy nó hôi hôi hả…
Anh: Vậy mình đi ăn fastfood đi cho tiện.
Em: Thôi, ăn fastfood mập lắm, với lại ngán nữa, em hỏng ăn đâu!
Trời ạ, vậy mà em nỡ lòng nào nói với anh là em ăn gì cũng được!

Cuối cùng, xà quần cả tiếng đồng hồ ngoài đường, xem chừng thấy anh hơi phê phê rồi, em nói: em ăn cơm ở nhà rồi, ghé quán nào ăn cũng được, anh ăn, em ngồi uống nước dòm anh nhai, nghen!

Anh nói thiệt, trời đất quanh anh như sụp đổ, uất ức nghẹn ngào không nói nên lời, tức cành hông, anh ráng hỏi em một câu: sao em hông nói sớm với anh là em ăn cơm rồi?

Em cười cười, đưa tay lên bụm miệng: anh có hỏi em ăn cơm rồi hay chưa hồi nào đâu…

Trời ạ!

Bữa ăn của anh và em – thí dụ thứ hai

Đi làm về, ở nhà thấy hơi ngột ngạt, nên anh gọi điện thoại cho em rủ đi ăn, em nói OK, anh qua đi. Xách xe chạy qua tới nhà em (khoảng 10 phút) thì thấy em đứng trước nhà ngóng ngóng rồi. Lần này em mặc quần jean ngắn qua đùi, khoe hai cái chân dài thòng trắng trẻo, mặc cái áo thun tím ôm ôm hở cổ, tóc xõa ngang vai, đứng cười tủm tỉm nhìn anh quay đầu xe.

Rút kinh nghiệm lần trước, anh hỏi em ăn cơm chưa, em nói dạ chưa, anh hỏi em muốn ăn gì? Lần này em rất thẳng thắn, nói liền: em thích ăn sườn xào chua ngọt. Anh hỏi: em biết quán nào bán món đó ngon hông, chớ anh bây giờ hổng biết rồi đó. Em liền chỉ đường: anh đi đường đó đó, xong rồi quẹo chỗ đó đó, ha anh! OK!

Tới quán, em cầm thực đơn, gọi nhân viên:

  • Chị, chị ơi, cho em một dĩa sườn xào chua ngọt, một dĩa rau muống xào tỏi, một phần hến xúc bánh tráng, một dĩa đùi gà chiên satế, một phần cơm chiên dương châu, một dĩa bông cải xào tôm, một tô canh chua cá lóc, à, thêm một phần đậu hủ dồn thịt chiên nữa nha chị.

Xong em quay qua anh, cười bẽn lẽn: anh ăn gì gọi đi…

Trời, anh có nghe lộn hông em…

Dòm cái tướng em, xong rồi nhìn mặt em đang cười cười, anh hỏi: em, em ăn hết cả đống đó hả?

Em tự tin, ưỡn ngực lên nói: sao hông, anh đừng khi dễ em nha!

Người ta nói Nam thực như Hổ, Nữ thực như Miêu, câu này chắc xa xưa lắm rồi, chớ ngay kế bên anh lúc đó, thì em chắc chắn không phải là con mèo nhỏ xinh đẹp dễ thương nữa, mặc dù cái nụ cười và ánh mắt của em nhìn vô nhà bếp (chờ món ăn đem ra) rất là đáng yêu vô cùng…

Vậy đó, thí dụ anh và em xa nhau, sẽ không còn ai bắt anh chở đi vòng vòng ngoài đường để lựa đồ ăn cho anh chứ em đã ăn rồi, không còn ai bắt anh phải căng phình bụng ra ăn cho hết đống đồ ăn em gọi cho anh chứ em ăn đâu có bao nhiêu… sẽ không còn ai chăm sóc những bữa ăn cho anh theo cái cách quậy phá tinh nghịch và đáng yêu như của em nữa, phải không em…

Chỉ có em mới biết anh ghét lừa xương cá, ghét ăn thịt vịt, ăn đồ nướng không tốt cho sức khỏe của anh, ăn mỡ nhiều sẽ làm tăng cholesterol… Em biết, và em chọn những món ăn thích hợp với khẩu vị của anh, nhưng em không nói, và em chọn theo cái cách của em, cách mà anh hay gọi em là: “em phá như giặc”.

Vậy thì mình chia tay nhau làm gì hả em, để những bữa ăn của anh chỉ còn có một cái chén, một đôi đũa, và những món ăn không được nêm nếm nụ cười, ánh mắt và tình cảm của em…

Likes(0)Dislikes(0)

2 thoughts on “11. Ví dụ ta xa nhau

  1. oh, thì ra chân nhân bất lộ tướng, bạn gái anh đúng là cao thủ cao thủ, phá như giặc

    Likes(0)Dislikes(0)
  2. @Nhung: uhm, đúng là "phá như giặc", nhưng mà đáng iu lắm em, không có "giặc" phá anh mỗi ngày chắc anh buồn chết đó, hihi...

    Likes(0)Dislikes(0)

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *