Tiếng Việt tại sao thường nói Âm Đôi?

Ở đây tui không có nói lại khảo cứu, mà tui nhận xét luôn, muốn khảo cứu thì quý vị tự làm nha:

Tiếng Việt nói âm đôi là vì đặc tính trọng tình của người Việt. Do đó, trong một âm đôi (hay gọi là từ đôi, chữ đôi) thì có 1 chữ là để chỉ, chữ còn lại là để biểu cảm.

Người Việt nói tiếng Việt có một đặc điểm là tự động nói kèm thêm một tiếng vào tiếng chính (tui kêu là tiếng A), và tác dụng của tiếng kèm (tui kêu là tiếng B) này chính là biểu cảm.

Thí dụ:

  • Nhè nhẹ: Nhè là tiếng kèm, không có nghĩa, Nhẹ mới có nghĩa.
  • Đăng đẳng: Đẳng là tiếng kèm, không có nghĩa, Đăng mới có nghĩa.
  • Buôn buốt: Buôn là tiếng kèm, Buốt mới có nghĩa.

Tiếng kèm này là một loại từ khác với từ láy mà nhiều người hay lộn.

Có nhiều thầy dạy ngôn ngữ học nói là thiệt ra tiếng Kèm không phải không có nghĩa, mà do chúng ta (người Việt hiện đại) không hiểu được nghĩa của nó. Mấy thầy đó dẫn ra nhiều trường hợp, đại khái như Múa May, Chợ Búa, Thâm Thúy… tui hổng nhớ hết. Mấy thầy nói trúng chớ hổng sai, nhưng mà trong những trường hợp còn lại thì có lục tìm hay tra cứu cũng không thấy cái tiếng Kèm kia nó nằm lẫn đâu trong những thứ tiếng khác hết.

Thiệt, quá trình người Việt nói tiếng Việt đi từ Đơn Âm Tiết rồi chuyển sang Đa Âm Tiết (song âm) có lẽ phải là một quá trình dài và phức tạp, tới bây giờ đám con cháu cứ lẩn quẩn trong cái ngôn ngữ vừa tiếng láy đơn, láy đôi, láy ba, láy tư, tiếng kèm, tiếng rỗng…

Phải chăng tiếng Kèm xuất phát từ chữ Nôm: chú nghĩa một chữ, chú âm một chữ???

Likes(0)Dislikes(0)

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *