Ký Ức Rừng

Xuân 1993 – Bình Châu

Ngày đó đi cắm trại trong rừng Bình Châu, tui vẫn còn là một Thiếu Sinh trói gà không chặt.

Rừng vẫn muôn đời xào xạc, và nơi chúng tui cắm trại vẫn chưa được dọn quang cây cối. Cả đám lui cui lượm lặt cây khô để dành đốt lửa trại, dọn cỏ phát quang khu lều, đào bếp đóng cọc cả buổi, giữa âm thanh lao xao của lá cây, mùi cỏ ướt, mùi đất ẩm, và tiếng của rừng của cây rỉ rả bên mình.

Nắng của những năm chín mươi mấy hình như không gắt gỏng như bây giờ, mà dịu dàng và thân thiện, xuyên qua đám lá cây và điểm xuyết lên những mái lều chữ A xanh thẳm giữa rừng Bình Châu vắng lặng. Tui nằm bên trong lều, gối đầu lên hai tay bắt chéo và ngắm nhìn những họa tiết của thiên nhiên soi rọi đó, lắng nghe âm thanh xào xạc của rừng, hít ngửi mùi cây cỏ thơm ngát, tự nhiên cảm thấy mình sung sướng.

Trưởng dặn không được bẻ cây tươi mà chỉ nhặt cây khô làm củi. Không được bắt giết thú rừng nếu không bị tấn công. Không được làm vẩn đục nước đầu nguồn. Không được khắc lên thân cây, đốt lửa trại phải dọn quang cây cối, cẩn thận cháy rừng, đào hố rác, dọn rác và lấp lại sau khi dọn trại. Trưởng muốn dạy chúng tui không được làm tổn thương thiên nhiên, và cho tới bây giờ tui vẫn hành động đúng y như vậy.

Nhớ những buổi tối tĩnh tâm trong tiếng xào xạc của rừng, tiếng rỉ rả của côn trùng và những tiếng thì thầm nho nhỏ của anh em Hướng Đạo quanh đống lửa trại âm ỉ đỏ hồng và ấm áp trong đêm.

Hè 1993 – Rừng Long Khánh

Trưởng dẫn cả đám leo núi Đầu Rìu, cả đám Thiếu Sinh tập bài học leo núi đầu tiên trong đời, đi lên bằng mũi và đi xuống bằng gót, khi bị trượt thì đừng cố gắng dừng lại, mà cứ để trượt rồi tìm nơi bám lại. Trưởng mang theo cây súng hơi dự định bắn những con gà rừng mang về làm bữa, ngắm bắn trong sự tập trung nín thở của cả đám Thiếu Sinh, mà toàn bắn hụt chẳng chết con gà nào, dù khoảng cách chỉ là năm mười mét. Sau này mới biết súng của Trưởng đã không lắp đạn.

Buổi tối mưa dầm. Những mái lều chữ A đóng xuống đất bằng 6 cây cọc đơn sơ không đủ sức chịu đựng mưa rừng, nước chảy tràn vách và ngập rãnh bên hông lều, cả đám Thiếu Sinh lóp ngóp dầm mưa ngồi … hát. Trưởng chạy đâu đó, mượn được mấy phòng học giữa rừng, kéo cả đám vô ngồi trú mưa, muỗi mòng bay lượn như hoa cỏ mùa xuân và cóc nhái gặp mưa ộp oạp cả đêm, kéo lên sân trường ngắm mưa đêm cùng đám nhóc.

Buổi sáng họp đoàn sớm, đất trại vẫn còn sình bùn nhão nhoẹt. Trưởng vẫn kiên quyết họp đoàn đủ thủ tục chào cờ, đọc điều luật, và cả đám nhìn nhau hãi hùng khi Trưởng kêu: Đất Ta (phải đáp Ta Ngồi rồi ngồi xuống). Trưởng dạy một bài học rằng, Thiên Nhiên có khi không hiền hòa, và cuộc sống đầy sình bùn nhão nhoẹt, nhưng sẽ có lúc chúng ta sẽ phải ngồi xuống đống sình bùn đó, và rồi sẽ phải đứng lên mà không đưa tay phủi quần phủi áo.

1994 – Lái Thiêu

Đất trại nằm trong một khu vườn cây ăn trái và kế một nhánh sông nho nhỏ. Cả đám Thiếu Sinh loay hoay dựng lều vì mặt đất không bằng phẳng và không thể đóng cọc. Phải dựa vào thiên nhiên, mượn những gốc cây làm cọc, mượn những thân cây làm trụ để căng mái lều, và phải thắt những nút dây nào không làm chết những chồi non.

Nửa đêm đội trưởng Báo Gấm mò qua lều Hùng Sư trộm cờ Đoàn rồi giấu, để buổi sáng họp đoàn đội trưởng Hùng Sư gãi đầu gãi tai lia lịa và cả đám Hùng Sư đổ đi tìm cờ đoàn thất tha thất thểu.

Đội trưởng Tê Giác đi trại chuẩn bị nấu canh bí mà không đem theo trái bí, phải đi xin đội Báo Gấm nửa trái, rồi về tự giác mang qua nửa nồi mì gói trả lễ.

Lửa trại đêm trong vườn cây ăn trái không hừng hực ồn ào mà râm ran âm ỉ. Không lượm được cây khô, có đứa cả gan rút luôn những khúc tre dựng luống, bị Trưởng rầy phải đi cắm lại cho người ta, luôn tiện cả đám học được vụ xới đất lên liếp trồng rau.

Gỗ không xếp được kiểu chuồng bò, mả phải dựng chụm nhau rồi đốt để đỡ tốn cây. Chúng tui vùi những củ khoai lang dưới đất quanh đống lửa, rồi chơi những trò chơi trong chập chờn ánh sáng và lung linh những miệng cười.

1994 – Tây Ninh

Lần đầu tiên dựng lều ven sườn núi, đất trại không có chỗ nào để đóng cọc, và gió núi cứ chực chờ thổi tung những mãi lều và những cái bếp lộ thiên không thể đào vào đá. Nước không có sẵn, phải leo ngược lên suối rồi vác nước về trại, cả đám cũng không biết đó có phải là một bài họchay không, khi ngay bên cái hồ trên núi cũng có một bãi đất bằng phẳng mà Trưởng không cho cắm trại ở đó.

Lửa trại trên núi cực kỳ khó đốt, và trò chơi tập thể cực kỳ khó vận động, bởi sơ sẩy là tàn lửa bay xuống đốt trụi những tán rừng, và sẩy chân là sẽ có thằng … lọt núi.

Vậy mà đêm tĩnh tâm trên núi lại là những bài học về chòm sao Bắc Đẩu, Thần Nông, Đại Hùng. Cả đám nằm ngửa mặt lên đêm và ngắm sao theo ánh đèn pin của Trưởng, mù mờ thôi, nhưng cũng nhận biết được sự sắp xếp của sao trời. Cái đầu của Thần Nông nè, cây kiếm nè, cái thắt lưng nè, cái ghế nè, cái đuôi nè… Cả bầu trời như mở ra giữa lưng chừng núi…

Cả đám phải mang vác những cục đá tấn lều, để ngủ khỏi lăn xuống núi. Phải có người thức canh lửa đêm, để tàn lửa khỏi bay xuống những tán rừng phía dưới. Và đêm đó hình như có người cứ hát những bài ca họp đoàn và lửa trại…

1994 – Hồ Cốc

Dựng lều trên đất trại là rừng dương quả thật không dễ chút nào, khi cây cọc phải dài một thước mà đóng lút vẫn không thể căng chặt dây lều. Gió biển cứ thổi vô đất liền phần phật, và lửa trại phải nhờ đến Trưởng đốt mới ngún rồi cháy được.

Hố rác trên biển phải đào sâu hơn, đào bếp phải đặt thêm mấy cục đá, nấu ăn phải cẩn thận hơn, và chơi trò chơi phải khác hơn. Những mật thư ướt tèm lem, cả đám ngồi chụm lại lật sổ tay Thiếu Sinh tìm cách giải.

Đêm tĩnh tâm trên biển, tai nghe tâm sự của anh em, tai còn lại nghe rì rào tiếng sóng, tiếng gió của biển đêm rào rạt. Học được rằng nên ngồi đối diện để người này quan sát lưng người kia. Gió không át được những tiếng ca đêm, những bài hát cộng đồng, những lời nói thì thầm to nhỏ về mong ước, về con đường trước mặt, về suy nghĩ của Thiếu Sinh trước những điều luật Hướng Đạo.


Còn nhiều, nhưng tui không nói hết được.

Vậy đó, những cánh rừng, những tán lá khô, những cành củi mục, mùi cỏ cây ngai ngái, sắc lửa đỏ ấm áp lan truyền, những bàn tay nắm chặt, những nút bò nút chết, những lời thì thầm to nhỏ, những thực hành sống với thiên nhiên ngày nào đã hình thành những kỷ niệm của một Hướng Đạo Sinh không quên trong tui.

Những thực hành đào bếp, cứu thương, lửa trại, quản trò, theo dấu, tìm sao, mật thư luôn hấp dẫn tuổi trẻ, và nó tạo cơ hội cho chúng tui sống hòa hợp với thiên nhiên, dựa vào thiên nhiên mà sinh tồn. Những bài học đó đã trở thành những ký ức rừng của một Thiếu Sinh ngày trước, và luôn tồn tại rõ nét trong muôn vàn những ký ức khác của tui.

Để đến những ngày 20 tuổi, tui xách xe đi xuyên việt với thằng bạn mà không cần biết trước mặt mình là gì!

Bởi vì tui đã từng là một Hướng Đạo Sinh, luôn luôn Sắp Sẵn, luôn luôn Dẫn Đường.

Likes(0)Dislikes(0)

7 thoughts on “Ký Ức Rừng

  1. anh CQ từng là một hướng đạo sinh,ngưỡng mộ quá ,
    có lẽ bao năm tham gia HDS đả rèn cho anh trở thành một người thật sự hoàn mỹ đó nhĩ.hihihi...không biết con chim non như em mới bước đầu tham gia HDS phải kêu anh bằng gì ta?
    huynh trưỡng hay là ...sư tổ hí hí

    Likes(0)Dislikes(0)
  2. @thanhthuy: anh không phải là một người như em nghĩ đâu. Anh là một người bình thường thôi.

    Không dám nhận mấy chữ bự bành tổ đó đâu, em cứ chọc anh quài, hahaha...

    Likes(0)Dislikes(0)
  3. hihii....a khiêm tốn quá ,nhưng cũng đúng thôi,anh đi trước thì anh luôn dẩn đầu ,tụi em đi sau phải học hỏi,,,,chặn đường của anh từng đi qua ,và bây giờ tụi em cũng mong mình sẽ dậm lên vết chân của mấy anh cùng tiếp bước đưa xã hội ngày càng đi lên ,đặc biệt HDS sẽ là con đường đầu tiên của tụi em..hihii(hixx em làm văn cũng tàm tạm đó anh..)

    Likes(0)Dislikes(0)
  4. @thanhthuy: thôi đừng bước lên những vết chân anh đã đi qua. Em cứ đi con đường của em, Hướng Đạo Sinh là những người mở đường dẫn lối mà...

    Anh không khiêm tốn đâu, mà là dở thiệt, em tham gia phong trào rồi sẽ thấy, sẽ gặp những anh chị còn giỏi nghề rừng, nghề Hướng Đạo hơn anh gấp mấy chục lần... Chẳng qua là họ không thích nói về mình như anh thôi, hihi!!!

    Likes(0)Dislikes(0)
  5. hihii...nói thì nói vậy..tụi em cũng phãi học hỏi các anh chứ....cảm ơn anh ,

    Likes(0)Dislikes(0)
  6. hi, đọc bài của anh mà em thèm đi cắm trại quá :D:D. tiếc 1 điều là hướng đạo bây giờ ko giống như xưa. bây giờ đất trại phải có điện nước, an ninh trật tự, cuổi có sẵn. nói gì thì nói chứ phải phù hợp với hoàn cảnh đúng ko anh?
    TABTT

    Likes(0)Dislikes(0)

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *