Tự Nhiên Thấy Nhục

Câu chuyện của tui là dzầy: tui có cái máy in Epson TX210, hồi 2010 tui mua hình như là giá gần 2 triệu, cho là 2 triệu đi cho dễ tính, tui mua nó là tại vì nó vừa in màu được, vừa scan được, vừa copy được, vừa tiện vừa rẻ, mua luôn.

Mua về xong thay mực được hai ba lần thì phát hiện hộp mực của ẻm quá mắc, thay mực ba lần bằng tiền mua cái máy rồi, bèn nghĩ cách khác rẻ tiền hơn, là gắn cái hộp mực bên ngoài giống mấy tiệm in trên đường Lý Thái Tổ ai cũng gắn như dzậy mà bản in ra cũng đẹp ko quá xấu, dzậy là tui đem đi thay cái hộp mực gắn ngoài, hết 600 ngàn, cho là 500 ngàn đi, cho dễ tính.

Nhưng mà tui không xài thường xuyên, nên máy nó bị hư, tui đem về để nhà hơn một năm trời mới lôi ra xài lại, thì nó không chạy nữa, không có chức năng nào hoạt động hết, tui bèn gọi điện thoại nhờ thợ sửa. Người thì nói được, người nói không được, cuối cùng có một chỗ chịu ghé qua coi, coi xong đem về sửa, mà họ sửa được, bằng cách mà họ nói với tui là họ ngâm đầu in, rồi thay hộp mực, giá là 1.100.000, tui đồng ý, người ta sửa hết 1 ngày rồi đem giao, máy chạy tốt.

Qua một ngày nữa thì nó mất màu xanh. Tui bèn gọi chỗ sửa, vì người ta nói có bảo hành. Thợ ghé qua, coi coi chỉnh chỉnh chi đó trên máy, thì nó lại chạy tốt. Nhưng mà cái nắp máy phải mở ra thường xuyên chứ không có đậy lại được. Tui đành chấp nhận thôi, vì chuyện mở nắp máy ra để coi cái đầu in nó chạy qua chạy lại lúc làm việc đối với tui nó cũng rất thú vị, hơn nữa văn phòng làm việc cũng sạch, không có bụi bặm gì cả.

Lý do tui thấy nhục là như vầy: trong lúc anh thợ sửa máy qua kiểm tra coi tại sao nó bị mất màu xanh, thì tui có đứng nói chuyện cho vui. Tui dòm vô cái máy lúc nó đang in, cái đầu in nó chạy qua chạy lại rẹt rẹt, cảm thấy rất thú vị, vì cái đầu in nó biết phun mực màu gì, bao nhiêu, vô chỗ nào trên tờ giấy để nó cho ra một cái hình bự như dzậy, tui cảm thấy có một sự kết hợp rất thần kỳ giữa cơ khí, phần mềm, vi mạch, thiết kế kiểu dáng vân vân, nên tui nói:
– sao thằng Nhật nó làm cái máy này hay quá ha em, mà nó bán có hai triệu ta.
Anh thợ sửa máy trả lời:
– nó khôn lắm anh, nó bán cái máy giá rẻ chứ nó bán mực mắc quá trời, nó dụ người ta mua máy nó đặng nó bán mực đó.
Tui nói:
– Ờ, biết dzậy, nhưng mà cho dù nó bán không có lời đi nữa, thì cái giá 2 triệu để sản xuất cái máy này cũng quá rẻ. Bây giờ đưa em 2 triệu em làm được cái máy với hệ thống cơ, mạch như nó hông?
Anh thợ sửa máy dòm tui:
– Anh nói gì dzậy, 20 triệu hay hai trăm triệu em còn làm không được chứ đửng nói hai triệu nha anh.

Ngay cái lúc đó đó, lúc mà anh thợ sửa máy thú nhận là đưa ảnh 200 triệu ảnh cũng không làm ra được cái máy in như dzậy, tui cảm thấy nhục liền.

Thợ Việt Nam giỏi thiệt, sửa cái gì cũng được, nhưng phát minh hay chế tạo ra cái gì cũng đi sau người ta hết.

Chỉ là cái máy in dân dụng, rẻ tiền, và vô nghĩa tới mức người Nhật bán cái máy bự chàm quàm chỉ để bán mấy bình mực tí hon của họ, mà người Việt Nam năm 2013 còn làm không nổi, thì đừng nói tới Vinasat hay Backbone gì ở đây, đửng nói tới thương mại điện tử hay chính phủ điện tử nữa, cũng dẹp luôn ba cái công nghiệp nặng, tàu cao tốc hay gì gì gì gì luôn đi, đất nước chúng ta đi sau nước khác quá xa rồi.

Tui thấy nhục, vì cái đất nước mình đã đi sau thiên hạ quá xa, quá xa. 100 năm có khi là còn ít.

Cũng không biết có ai nghe câu chuyện này, hay từng trải qua một câu chuyện tương tự, rồi thấy nhục giống tui hông?

Hay không ai thấy điều đó là đáng nhục?

Likes(0)Dislikes(0)

6 thoughts on “Tự Nhiên Thấy Nhục

  1. Dạ có,

    Thật ra thì chuyện cũng không có gì nha, tui thấy một nơi thú vị lắm đăng thông tin tuyển dụng, cũng liền tự ứng cử mà gửi CV đi cái rẹt. Xong được đích thân anh chủ xị phỏng vấn nha, tuy rằng ảnh không có tếu như tui suy nghĩ nhưng mà rất thú vị a.

    Xong ảnh hẹn trong vòng 24h gửi mail cho tui mà tới nay đã mấy lần 24h rồi a. Lâu lâu tui lại lôi mail ra dòm dỏ hy vọng ảnh nhớ ra nha mà chắc ảnh quên luôn rồi a.

    😀 😀 😀
    (Dạ, comm chỉ mang tính chất minh họa nha anh)

    Likes(0)Dislikes(0)
  2. Gửi anh demi,
    thì cái nước 4000 năm văn hiến này từ thời lập nước có bao giờ tiên phong hay dẫn đầu về cái gì đâu. Chính cái tư tưởng hưởng lạc hưởng thụ, lười biếng, ỷ lại, thụ động và hèn nhát đang giam dân mình lại. 200 năm sau chưa chắc gì tiến bộ.

    Likes(0)Dislikes(0)
  3. Chào anh,

    Em hiểu rõ tinh thần dân tộc và cảm giác xấu hổ bất chợt ập đến ngay thời điểm anh nhận được câu trả lời từ người thợ sửa máy. Bản thân em cũng không có vấn đề gì với việc này. Em đôi khi cũng rất buồn cho sự chậm tiến mà chủ yếu là vấn đề từ ý chí tiến thủ của một bộ phần không nhỏ đang "tồn tại".

    Tuy nhiên, suy cho cùng thì lời xác nhận mang nhiều phần hời hợt và chưa suy xét cặn kẽ đầy đủ các yếu tố của một anh thợ chuyên đi sửa chữa "thiết bị in" hẳn là không thể đại diện cho cả một dân tộc giàu truyền thống và trí tuệ dù chưa được khai thác triệt để và đúng hướng.

    Quay trở lại câu hỏi, nếu là em trong trường hợp tương tự, em chỉ thấy buồn cho sự bộp chộp thiếu quan tâm đến tác động của lời mình nói của anh thợ chứ sẽ không thấy xấu hổ cho cả đất nước.

    Tất nhiên, chỉ qua lời kể lại hẳn còn thiếu nhiều chi tiết mà có thể nếu trực tiếp đối mặt em cũng sẽ trải qua một mức độ bực mình nào đó tương tự như anh.

    Minh Bùi

    Likes(0)Dislikes(0)
    1. @Minh Bùi: cám ơn comment chia sẻ của em.

      Em cho anh hỏi, sản phẩm nào có thể là niềm tự hào cho anh, một người Việt Nam, có thể được coi là sản phẩm của một đất nước, cho cả "một dân tộc giàu truyền thống và trí tuệ dù chưa được khai thác triệt để và đúng hướng", có khả năng làm người tiêu dùng ngưỡng mộ, đửng đòi hỏi cao, ngang ngửa cái máy in-scan-photo giá 2 triệu đó thôi là được rồi, dzậy em?

      Không cần suy cho cùng hay không cùng, anh hồ nghi có một sản phẩm như vậy tồn tại.

      Và quan trọng nhứt là, đừng lôi quấc bảo của đất nước mình để so sánh với một sản phẩm thương mại rẻ tiền nghen em, làm vậy chính là sỉ nhục mình hai lần^^

      Likes(0)Dislikes(0)
  4. tới năm 2013 mới thấy... có trễ quá không Demi.

    nhưng có thêm người đồng cảm là tui lại ... vui (khá vô duyên), mỗi buổi sáng ngủ dậy thấy ục từ mai chắc bớt được đi một chút.

    vậy giờ tụi mình người Việt làm sao?

    Likes(0)Dislikes(0)
    1. @cogivuimakhongbuon: anh hỏi một câu mà em e rằng trả lời câu hỏi của anh phải cần tới một cuộc cách mạng đó anh hahaha...

      Em làm việc nhỏ trước, làm cái này nè anh.

      Likes(0)Dislikes(0)

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *