Tản Mạn Mắm và Người

Ai biết tui đều biết rằng tui không thích ăn nước mắm.

Và tất cả các loại mắm.

Tui là người Việt Nam “chăm phần chăm”, chẳng qua là tui không có thích ăn cái gì bốc mùi. Và mắm nó bốc mùi rất đặc trưng.

Tui không ăn tất cả các loại mắm sống lẫn nấu chín, không chấm nước mắm, không ăn nước mắm pha, ăn cơm tấm, gỏi cuốn, bánh cuốn vân vân với nước tương.

Tuy nhiên nếu đem mắm đi chế biến, nêm nếm hay làm cách nào đó cho món đó mất mùi thì tui ăn được. Như là tui ăn được bún bò Huế, các món cá kho, gà chiên nước mắm Má làm, và hình như chỉ có bấy nhiêu món đó thôi.

Nhưng có những người rất thích ăn mắm. Và còn khen ngon. Còn pha thêm gia vị này nọ. Còn nổi tiếng vì mắm, vì nước mắm nữa.

Tóm lại là, mắm là món ai thích thì khen thơm, ai không thích thì chê hôi. Mà hình như người Việt Nam mình ai cũng thích. Mà Tây Tàu gì ăn xong cũng thích. Mặc dù ăn mắm xong thì cái miệng hôi rình.

Đó là chuyện mắm muối phàm tục.

Con người, nhiều khi cũng phàm phu tục tử không kém gì những hũ mắm.

Mỗi người là một hũ mắm. Bởi vì chúng ta chất chứa trong “bụng” mình bao nhiêu thứ mà bản thân mình cho là “tinh hoa”, là “giá trị”, là “cần phải được bảo tồn và truyền lại cho thế hệ sau”, là “quan trọng”, là “cần thiết”, là vân vân và vân vân.

Và khi những thứ mà chúng ta cất giấu đó nó đến thời kỳ phân hủy và bắt đầu bốc mùi, tiết dịch ra thì chúng ta sẽ đem ban phát cho người này người nọ, mỗi người một chút, để mọi người thưởng thức những tinh hoa mà chúng ta chế biến được.

Ai thích thì khen hũ này ngon, hũ kia thơm.

Ai không thích thì chê hũ này thúi, hũ này dở ẹt.

Và đôi lúc, chúng ta gom góp mỗi hũ một chút, đem về làm món ăn tinh thần cho chính mình, và tự đắc với cái món “lẩu mắm” mình vừa chế biến được, và rồi húp lấy húp để, mà không nhớ rằng cái lẩu đó chính là tổng hợp những thứ đã phân rã, đã bốc mùi và đã tiết dịch của thiên hạ từ lâu lắm rồi.

Đôi khi, vì một thứ giá trị gì đó mà chúng ta đeo đuổi, chúng ta buộc lòng phải “ngậm đắng nuốt cay” khen cái hũ mắm thúi rùm của thằng kia là “tinh hoa nhân loại”.

Và, phải nói rằng người Việt chịu đựng giỏi thật. Chúng ta cứ thế, chịu đựng sự bốc mùi lẫn nhau của những hũ mắm chính chúng ta chưng cất và chế biến, từ thế hệ này sang thế hệ khác, từ người này sang người khác, và từ nơi này sang nơi khác.

Chúng ta đều biết rằng mắm thì hôi, nhưng chúng ta vẫn ăn. Vì mặc dù nó hôi nhưng nó có cái mà chúng ta cần.

Tui thì không, miễn giùm ba cái loại mắm đó đi… Cần thì thiếu gì cách khác bổ sung, mắc gì phải chịu hít hửi ba cái “hũ”mắm” đó, mắc ói à…

6 thoughts on “Tản Mạn Mắm và Người

  1. Vẫn biết Demi có lý do để viết bài này, nhưng liệu Demi có chắc rằng mình đã bước ra khỏi vòng luẩn quẩn của “ăn mắm” và “làm mắm”?!
     
    Tôi thì nghĩ người này thành, người kia bại là do ở sức chịu đựng. Ai chịu (mắm-hay cái sự “thúi”) không nổi thì bước qua một bên (và lại nằm trong một cuộc chịu đựng khác cũng “có mùi”) thế thôi. Đời là bể khổ, chết là giải thoát. Ta có muốn chọn “giải thoát” chửa? 😉

    1. @Giai Phong: em làm anh nghĩ tới mấy câu nói chơi của mấy đứa con nít hồi xưa: “chào tư” mỗi khi cả đám bị chê cái gì đó … (“chào tư” nói lái là “chừ tao” – ý là trừ tao ra). Đọc 2 cái link em dẫn, anh thấy đúng là cái tư duy MÌNH LÀ ĐẶC BIỆT nó giống như di truyền, đã thấm vô dân Việt Nam từ hồi nhỏ xíu chứ đừng nói tới lúc lớn lên.

      Á vậy mà, vậy mà, hehe, dân ta lại rất thích nói tới “đùm bọc”, “yêu thương lẫn nhau”, hay xài chữ “đồng bào”, “bà con”, lại thích nói về đặc tính tốt đẹp của dân tộc mình là đoàn kết gắn bó, hehe… Ngộ ta…

      @Bildioy: ông này nói đúng, cái vòng lẩn quẩn đó, ai cũng gánh chịu, không đây thì đó, không nhiều thì ít… Tỉ như tụi tây tụi nó thích phômai, mà có loại phômai sữa dê thúi tới óc thì sao, tỉ như tụi hàn, tụi nó thích kim chi, mà có loại có dòi bò lúc nhúc, vậy mà tụi nó ăn tụi nó nói ngon, thì sao héng.

      Ới nhưng mà nói là do sức chịu đựng cũng hổng hẳn, nói riêng người này người nọ thì là vậy, nhưng nói về số đông thì tui thấy cứ phải biết mình bị “bịnh” trước đi cái đã, rồi phải chịu đi trị bịnh, chứ như biết bịnh mà không dám trị thì cũng như không, hơn thua là có dám trị hay không chứ đâu phải hơn thua ở chỗ ai chịu đựng giỏi hơn ai đâu.

  2. Hì, tôi nào nói tới ai giỏi hơn ai đâu, hơn thua nhau là lẽ thường ngày chúng ta phải thấy rồi ráng mà xung pha vào, “chào tư” ít ham hơn thua 😀
    Tôi bảo, không thích chịu đựng cái này thì bước sang bên, có thể là chịu đựng cái quá trình trị “bệnh”. Nói cho cùng, ở đâu con người ta cũng phải biết chịu đựng, có lẽ nhờ vậy ta mới khá hơn được.
    Nói gì thì nói, Demi viết bai này “đắt”, tôi không có ý chọc ghẹo gì, cà kê vui chuyện vậy mà.

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *