Hôm nay quởn, tui lảm nhảm về tui một chút

(Tựa cũ là Viết vào một ngày đầu tháng 8, nhưng mà sau đó đọc comment thấy cái tựa kia hay hơn nên tui đổi lại, hehe)

Thiệt ra cũng không phải là văn phong lãng mạn gì đâu nha, chẳng qua là tui không có biết lấy cái tựa gì để đặt cho cái đống bùi nhùi này nên lựa một cái gì đó chung chung để đặt tên cho nó dễ gọi, chứ thiệt ra dòm vô cái ngày thì ai mà không biết tui viết bài này ngày 1/8, ha!

1/ Tui, trước giờ làm cái gì cũng vậy, điều đầu tiên phải là tui thích làm cái chuyện đó thì tui mới làm được. Okay, cho nên tui chưa từng tự nhận là tui là người chuyên nghiệp trong cái lĩnh vực nào hết, bị dzì theo tui người chuyên nghiệp có nghĩa là một người “không thích cũng làm tốt được”.

Thí dụ nha, hồi trước tui mở quán cafe, khách tới quán tui sẽ thấy hơi lạ nếu biết người bưng nước ra bàn hay xuống bếp pha nước làm bánh cho họ là chủ quán. Theo lẽ thường ở Việt Nam thì chủ quán không có làm những cái chuyện đó, tui biết chứ, nhưng mà tại tui  thích làm chuyện đó, tui thích bưng nước ra bàn, luôn tiện hỏi thăm khách của mình một vài câu, quan trọng là để biết họ là ai, vì sao họ tới quán của mình, và cảm nhận của khách ra sao khi tới quán, vậy thôi, không có ý gì khác, có lẽ là do tui tò mò thái quá. Nhưng mà cái hành động tự mình đi pha nước cho khách và tự mình bưng nước ra bàn cho khách nó đã đem lại nhiều “hiệu ứng” tui không nghĩ tới, tốt có xấu có, nhưng không quan trọng, điều quan trọng là tui làm được cái tui thích, dzậy thôi!

Tui thích tự tay mình làm tất cả mọi việc nếu có thể, cho dù đó là việc của tui hay việc của người khác giao cho tui, tui cũng muốn làm từ cái gì nhỏ nhặt nhứt. Thí dụ hồi trước làm siêu thị điện tử, đáng lẽ cái việc nhập nội dung mô tả sản phẩm hay viết keyword (đửng hỏi tui keyword là gì nha) cho sản phẩm tui có thể giao cho nhân viên làm, nhưng tui thỉnh thoảng vẫn làm việc đó cho một vài sản phẩm, và tui vẫn kiểm tra những gì các bạn khác làm coi nó đã trúng chưa. Tất nhiên khi số lượng sản phẩm ở mức vài ngàn thì tui không làm được cái việc là kiểm tra mọi sản phẩm, nhưng tui chọn phương pháp kiểm tra ngẫu nhiên, túm lại là tui vẫn kiểm tra những cái việc rất đơn giản, không biết tại sao tui phải làm vậy nhưng mà khi làm vậy thì tui cảm thấy yên tâm và tự tin hơn.

2/ Rất nhiều đồng nghiệp của tui làm việc rất chăm chỉ và có hiệu quả, và tui thiệt sự thích nhìn họ làm việc, cảm thấy rất vui khi người ta làm được một cái việc gì đó phù hợp với năng lực của họ. Đặc biệt hơn nữa là nếu họ làm được cái việc phù hợp với khả năng và sở thích của họ thì tui còn dzui hơn nữa khi giao trúng việc cho trúng người, và trong trường hợp đó thì tui tin tưởng vô cái kết quả mà người ta làm giao cho mình, thậm chí trong một vài trường hợp tui khỏi cần kiểm tra lại nữa.

Nhưng mà tui không phải là người dễ thỏa hiệp, dễ dãi hay dễ thoả mãn, tui thường đặt yêu cầu khá cao, nhưng tui không nói ra, mà chỉ lẳng lặng quan sát người ta làm việc, nếu tui đánh giá được kết quả trong quá trình quan sát họ làm việc và tui hài lòng được với kết quả đó thì tui không xen vô, mà còn khuyến khích họ làm việc độc lập, tới mức gần như bỏ mặc họ tự xoay xở luôn; còn nếu tui nhìn cách họ làm việc và tui biết là kết quả sẽ không được như mình mong đợi thì tui sẽ xen vô, kiểu: “em thử làm vầy coi sao” hay là “em còn thời gian hông, làm thêm cái này giùm anh“. Trong đa số trường hợp thì các bạn sẽ làm như tui nói, và trong đa số trường hợp đó thì họ tự nhận biết sự khác nhau, và tui biết là họ đã học thêm một bài-học-không-có-nói-ra-thành-lời.

Thí dụ đi quay phim, tui biết cảnh đó thì phải lấy góc máy đó mới phù hợp, nhưng mà tui không nói, tui ngồi im đợi mọi người sắp xếp cảnh xong rồi coi phân công hiện trường, nếu có góc quay đó thì tui im lặng, còn nếu không có góc quay đó thì tui sẽ gọi đạo diễn hay quay phim ra nói nhỏ theo cái kiểu ở trên xong rồi lại tiếp tục trèo ra ngoài ngồi quan sát, đại khái là vậy, tui để cho người ta được làm nghề của họ một cách tự do nhứt mà sự hiện diện của mình trong đó gần như không có, miễn sao cái kết quả mà tui nhận được phải đảm bảo là  tốt nhứt, vậy là okay.

Nếu có làm việc với tui bạn sẽ thấy tui rất ít khi nổi nóng hay la hét người khác, tới nỗi có người nói: “ông đó mà biết cái gì” về tui sau lưng tui. Mà nếu có nổi nóng tui cũng không có sa sả mắng người khác để trút giận hay để ra uy, mà tui chọn một cách thể hiện khác. Có thể tui chưa từng phải làm việc với những đối tượng “thân lừa ưa nặng” phải nghe chửi mắng mới chịu làm việc, hay tui chưa từng bị đặt vô cái thế “làm không được là chết” phải ra sức quát tháo đôn đốc sức người làm như trâu bò mới thỏa mãn, với tui mọi việc nó cứ như không có gì phải gắng sức, có thể cuộc đời nó có ưu ái với mình chỗ này thiệt.

3/ Vừa rồi tui mới đăng ký được giấy phép kinh doanh, mà sau một cái quá trình theo một vài người bạn là “tự làm khổ mình”, bởi vì tui mất tới hơn 30 ngày để nộp rồi bổ sung rồi chờ rồi nộp rồi bổ sung rồi chờ tới lần thứ tư tui mới được cấp giấy phép kinh doanh, trong khi mấy người bạn nói là: anh đưa đây em làm cho, một tuần là có hết cho anh. Tui biết họ làm được họ mới nói như vậy, nhưng mà tui bị cái bịnh cứng đầu và cố chấp, cứ ngoan cố đi làm một mình mất thời gian cái kiểu đó (ai từng đi đăng ký kinh doanh sẽ biết ha), để khi cầm được cái giấy phép kinh doanh trên tay tui cảm thấy tui có quyền nói với cuộc đời của mình là tui không có nhờ ai làm việc này. That’s it!

Nhớ có một lần bị mấy đồng chí nhà nước làm khó, như người khác thì họ sẽ alô cho một “anh nào đó” để nhờ vả can thiệp hay chạy chọt tìm cách giải quyết kiểu “cửa sau” lòn cúi sao đó cho nó nhẹ tội hơn, còn tui thì không, mặc dù có ông anh kia ổng nói có chuyện gì em cứ gọi anh, anh giải quyết hết cho, và tui biết ổng dư sức dàn xếp cái vụ khó khăn đó cho tui, nhưng mà tui hổng có nhờ ổng, để rồi cuối cùng thì tui cũng không có chết, và tui cũng không có phải nhờ vả một người nào khác, tuy rằng có bị xử ép bị làm khó thiệt, nhưng tui có quyền nói với cuộc đời của mình rằng tui không có mang ơn ai hết. That’s it!

Có thể người ta nói tui chọn đường khó mà đi, hay là nói tui ngu, nhưng mà tui là con người như vậy, và tui tin là đầu gối mình có bịt vàng (nghĩa bóng ạ), tui chỉ tìm cách nào để sau này, khi tui sáu bảy chục tuổi thì không có ai trên đời có thể mở miệng ra nói câu này: nhờ tao nó mới có ngày hôm nay hay là ai chứ thằng đó tao biết hay là ê nhớ hồi vụ đó hông Lực!!! Hello, dzụ gì??? :D.

Tui biết là ở Việt Nam thì cái xã hội nó vận hành như-vậy, nhưng tui không thích cái kiểu như-vậy đó. Phàm cái gì đã không thích thì không có làm được, và tui không tin rằng ở Việt Nam chỉ toàn cỏ mọc, chỉ có cỏ mới sống nổi, tui không tin như vậy.

Tui sinh cung Song Tử mà, tui là Gió mà^^.

4/ Dạo này tui thường vô quán Highland ở Hàm Nghi để uống cafe, vì tui thích vị cafe ở đó. Không biết Việt Thái International đã bán cho Jolibee chưa (theo tin đồn vài tháng trước), nhưng cách đây khoảng nửa tháng thì Highland không có rót nước lọc cho khách miễn phí nữa, khách gọi gì thì chỉ đem cái đó ra thôi. Hồi trước Highland chỉ cho khách nước lọc (nước trắng) là đã khác với những quán cafe khác rót trà đá cho khách miễn phí rồi, mà nhiều khi phải yêu cầu thì phục vụ mới rót cho mình, bây giờ thì bỏ luôn cái ly nước lọc đó luôn rồi. Làm vậy thì nó giống y mấy quán cafe ở nước ngoài (ôi khúc này thấy sang quá), mà nó cũng giống Tea leaf & Coffee Bean và quán NYDC nữa, thậm chí Gloria Jeans cũng không có màn trà đá free tận bàn như các quán cafe Việt Nam khác.

Okay tui biết là có nhiều anh chị em thích cái không gian của Highland (như tui chẳng hạn), rồi chọn cái không gian chung đó làm nơi làm việc tiếp khách cho mình luôn. Chính tui từng chứng kiến nhiều đồng chí tới quán gọi một ly nước xong ngồi đồng từ sáng tới chiều hết giờ làm việc mới về, tiếp đủ thứ khách làm đủ thứ việc mà chiếm cả cái bàn và uống rất nhiều nước miễn phí của người ta. Trong cái nhìn của một người kinh doanh như vậy thì tỉ lệ khai thác một cái bàn quá thấp, tất nhiên họ sẽ tìm cách đuổi khách, bằng cách áp văn hóa của Tây cho thị trường Ta. Không có sai, nhà đầu tư làm vậy tui thấy không có sai, nhưng có phù hợp với văn hóa nội địa không thì tui không biết chắc. Có thể một số khách hàng vẫn tiếp tục ủng hộ ghé quán vì thích uống cafe (như tui chẳng hạn), và cũng có thể một số khách hàng “một đi không trở lại” (theo quan sát của tui thì có nhiều anh chị em đã biến mất rồi, quán dạo này cũng trống trống bớt) những cái bàn thường trực đó.

Mà tui thấy nhiều người cũng kỳ thiệt, hay họ có lý do nào đó thì tui không biết, mà chọn cái quán cafe làm văn phòng cho mình thì quả thiệt không có phù hợp. Không gian rộng rãi, internet free, nước uống free, và giữ xe free thì tất nhiên không ai từ chối cái “offer” quá tốt như vậy với giá chỉ có 30 ngàn đồng cho mấy tiếng ngồi máy lạnh mánt mẻ như vậy, tui nghĩ chủ Highland nhìn vậy cũng thấy chướng mắt nên cắt luôn cái vụ free trà đá là đúng.

Vậy là Highland tự tin giữ khách bằng menu của mình! Dũng cảm đó! Nghe đồn là hình như sắp có một loại cafe nào đó ngon hơn Highland đang rục rịch bán ra thị trường, để tui mua uống thử coi sao, nếu mà ngon hơn là tui bỏ dịch vụ của Highland liền, hehe…

Anh chị em nào xui xui đọc tới đây, hay lỡ đăng ký nhận thông báo bài mới rồi đọc mà thấy dzô dziên quá thì đửng trách tui nha, tui có nói trước rồi :))

Likes(0)Dislikes(0)

4 thoughts on “Hôm nay quởn, tui lảm nhảm về tui một chút

  1. Sao không đặt tiêu đề cho entry này là: Hôm nay quởn, tui lảm nhảm về tui một chút? 😀
    Highland Demi hay ngồi tui cũng có ghé vài lần.
    Highland ở góc DTH-NDC dạo còn khuyến mãi ly nước lọc ấy, bưng ra ly nước tanh òm nên ông bạn phải yêu cầu đổi 1ly khác. Không biết phải họ lấy ly của khách trước bưng ra cho mình?!Chuyện free cái ly trà đá với tui không có quan trọng nên tui không có care vụ này.
    Nhiều người hay thật ấy, có thể ngồi đồng cả ngày ở ngoài quán cafe. Tui thấy oải lắm. Hôm nào có việc hẹn hò nhiều người ở cùng địa điểm vào các khung giờ khác nhau, tui cũng sẽ kêu thêm món vừa ăn uống vừa mần. Để người ta rót trà đá mãi thấy cũng kỳ kỳ.

    Likes(0)Dislikes(0)
  2. @Adrenaline: theo chỗ tui biết thì ly nước lọc có mùi tanh là do cái ly đó rửa không sạch chứ nước không có phải là vật chất lưu mùi lâu vậy đâu ấy ơi^^?

    Cám ơn gợi ý hết sức là hay ho, tui đã đổi lại tựa bài này theo Adrenaline rùi đó^^

    Likes(0)Dislikes(0)
  3. em rất thích các bài viết của anh. mong là sẽ luôn đọc bài của anh đều đều mỗi tuần. ^_^. chúc anh một tuần làm việc vui.

    Likes(0)Dislikes(0)

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *