Lâu Lâu Kể Chuyện Tư Vấn (tập 7)

20130515-083116.jpg

Làm tư vấn, bạn thường xuyên bị khách hàng thử tài không báo trước. Nên tui khuyên mí bạn muốn làm nghề này là “hãy chuẩn bị mọi thứ cho mình” trước khi bước vô nghề, đại khái trong phong trào Hướng Đạo Sinh của tụi này có câu châm ngôn Sắp Sẵn (Be Prepared) á, hehe…

Lôi chuyện gần nhứt kể nghe chơi ha. Chuyện xảy ra hôm nay, buổi trưa, một khách hàng gọi điện thoại cho tui nói là cần tư vấn về việc bán hàng thời trang cao cấp ở Việt Nam, tui okay, hẹn ra quán cafe ngay trung tâm SG cho tiện đi lại. Gặp mặt chào hỏi, sau khi đã biết sơ sơ về nhau rồi thì chỉ thử tài tui liền:

  • em biết viết nội dung quảng cáo hông, ngắn gọn súc tích nhưng vẫn phải toát lên “cái gì đó”?

Tui trả lời:

  • dạ được, chị cho em yêu cầu, em viết nháp thử chị coi ha.

Chị khách hàng từ tốn:

  • OK em, sản phẩm của chị là sản phẩm thời trang cao cấp, đa dạng trong phong cách, phù hợp mọi khách hàng từ Đông sang Tây, thiết kế ở Ý do những nhà tạo mẫu danh tiếng vẽ kiểu, được những người thợ Châu Á khéo léo tỉ mỉ cắt ráp thành (giống như chị đang viết nội dung luôn chứ hông phải em nữa – tui nghĩ mà không nói ra). Chị cần một đoạn mở đầu cho cuốn catalogue của đợt sản phẩm đầu tiên chị đang nhập về, yêu cầu là nêu được tính toàn cầu của sản phẩm, tính thời thượng, sự sang trọng, văn phong trau chuốt, sang trọng, có hiểu biết chuyên môn trong ngành thời trang sâu nhưng không quá khó với người đọc, ai đọc cũng hiểu, phù hợp đối tượng cả nam và nữ.

Tư vấn tròn mắt:

  • bao nhiêu chữ chị?

Khách hàng mơ màng:

  • thì cuốn catalogue cỡ A4 đó, em viết đoạn mở đầu nhiêu chữ?

Tư vấn hồi hộp:

  • Dạ thường thì trang A4 dàn đoạn mở đầu khoảng 1/3 trang, khoảng 70 chữ đó chị. Chị muốn tiếng Việt hay tiếng Anh?

Khách hàng lim dim:

  • tiếng Việt đi em, thị trường của chị là người Việt Nam mà. Nhưng mà nhớ xài tiếng Pháp, tiếng Nhật, tiếng Hoa, tiếng Anh đồ vô cho nó sang trọng nha. Em cần mấy ngày?

Tư vấn cười cười:

  • dạ chị làm gì đó 15 phút đi, em xong.

Khách hàng mặt lạnh như tiền, móc túi lấy ipad ra mở Candy Crush chơi. Tui cũng lấy ipad của mình ra, mở Notes ra gõ vô đoạn này:

Từ Harajuku đến Champs-Élysées.

Có những phong cách thời trang đại diện cho cả một đất nước, một nền văn hoá, hay thậm chí, đại diện được cho cả một nền văn minh.

Từ Châu Á, vượt Hoàng Hải, xuyên qua Thành Đô, Tây An và những cuộc viễn du trên con đường tơ lụa, gấm vóc Á Châu đã mang tới cho người phương Tây những trầm trồ thán phục về độ tinh xảo, vẻ mượt mà, những màu nhuộm ngũ sắc bí truyền từ Hán Đường Tống Nguyên đến thế kỷ 21 một sự quyến rũ châu Á khó cưỡng lại được.

Từ Châu Âu, những bộ tuxedo xuất hiện trong những phòng khách sang trọng của giới thượng lưu Công Hầu Bá Tử Nam hội họp đã theo chân Christopher Collumbus vượt Đại Tây Dương đến Châu Mỹ nguyên sơ đầy bí ẩn 400 năm trước, và cách đây 149 năm, những bộ veston cắt tay khéo léo cũng những người thợ may đầy kinh nghiệm từ những hiệu may haut-couture danh tiếng đường Bourke – London đã vượt Thái Bình Dương mang đến Châu Á một sự thán phục và biến đổi lễ phục của người Á Châu một cách sâu sắc và lâu dài.

Kết chỉ ở Nam Hải hay Bắc Cực, điều đó có ý nghĩa gì, khi mà ngày nay thế giới thời trang toàn cầu đã không còn bó gọn ở Roma, vải vóc đã không còn giới hạn ở bảy mươi sáu màu và hai mươi tám cách dệt, ngày nay, sàn cat-walk của bạn có thể là ở bất cứ nơi đâu, có thể là ở quận Harajuku của Nhật bản nơi các cô gái nhuộm đầu màu hồng, mặc áo lót bên ngoài bộ đồ công sở đi qua lại hàng giờ, mà cũng có thể là ở con đường Champs-Élysees của Pháp nơi các chàng trai đóng mình trong bộ Tuxedo trắng tinh, mang một đôi Salvatore Ferragamo cũng trắng tinh rảo bước chầm chậm bên dưới Khải Hoàn Môn vàng rực nắng chiều.

Thời trang, xét cho cùng, chính là những gì bạn khoác lên mình hôm nay, lúc này, tại đây.

Thời trang ư, là chính bạn.

15 phút, tui copy từ Notes của tui ra y như vậy cho bạn đọc, có lỗi chính tả (chữ haute-couture), nhưng sau này định tâm lại mới thấy chứ lúc bão não lôi đống chữ đó ra thì tui không biết, lỗi đánh máy (chữ hoa chữ thường không sửa kịp). Tui đưa cho khách hàng đọc.

Chỉ đọc một lần. Xong đọc lại thêm một lần nữa, xong gật gù, quay qua nói tui:

  • Cũng được đó, em gởi email cho chị được hông?

Tui hỏi email, xong gõ vô, chuyển luôn. Khúc này đúng bài tư vấn là mấy bạn phải ra giá cho sản phẩm của mình trước rồi đồng ý mới chuyển mail cho khách hàng ha, nhưng mà tui thì tui chuyển luôn, khỏi ra giá gì hết. Chỉ nhận mail trên ipad chỉ xong rồi chỉ mới từ tốn hỏi tui:

  • em viết đoạn đó lấy nhiêu tiền em?

Giống như thử thách mức độ tham tiền của mình dzị á. Khách hàng này sòng phẳng, nhưng có điều đối xử với mình y như đối xử với mấy cha bán chữ “mỗi năm hoa đào nở” lề đường, tui bèn nhỏ nhẹ:

  • dạ chị trả em nhiêu cũng được. Xong nở một nụ cười.

Khách hàng móc bóp, mở ra, lấy ra một tờ 100$ US đưa tui, không quên kèm theo câu xóc óc:

  • Em có tiền thối hông.

Tui cười một nụ cười còn tươi hơn nụ cười gần nhứt đó nữa:

  • dạ thôi, chị giữ tiền đi, coi như em tặng thương hiệu thời trang của chị ha.

Kết thúc điều tui cần nói về đoạn nói chuyện đó của tui với khách hàng. Cái đoạn nội dung phía trên mấy bạn sẽ thấy nó xuất hiện trên một số phương tiện truyền thông sau hôm nay khoảng 30-40 ngày (tùy túi tiền khách hàng có làm truyền thông hay không nữa), tất nhiên đã được cắt gọt chỉnh sửa bơm môi cắt mắt chích botox cho nó lung linh và đẹp đẽ hơn so với đoạn nội dung thô bên trên.

Vậy đó, bạn đi làm tư vấn, thì chuyện khách hàng thử mình là chuyện bình thường, hàng ngày, bất chấp bạn có trưng ra cái lý lịch công ty (profile) dầy với tên tuổi khách hàng là những thương hiệu lớn cỡ nào, họ vẫn muốn thử mình coi thằng này có ba xạo hông.

Cách thử thì đa dạng lắm, như tui nói trong những bài trước, mấy bạn đọc lại sẽ thấy cách mà khách hàng thử tư vấn. Nhưng nói chung, nếu bạn thiệt sự có nghề trong lĩnh vực bạn tư vấn, thì càng thử người ta càng dễ ký hợp đồng với mình. Như khách hàng kinh doanh thời trang kia, sau khi đi cafe về thì email cho tui, kêu tui gởi một kế hoạch kinh doanh – marketing qua, kèm báo giá để chỉ xem xét, coi như tui thành công được 30% trong việc thuyết phục khách hàng rồi.

Tuy nhiên, cũng có những khách hàng lợi dụng việc “thử tư vấn” để tư lợi cho mình, việc đó bạn cũng phải cẩn thận.

Trường hợp đó là những Giám Đốc Marketing, Giám Đốc Sales, Giám Đốc Dự Án bị bí ý tưởng, bèn lôi đầu tư vấn lên công ty bơm cho một ít yêu cầu, xong kêu tư vấn về gởi kế hoạch kinh doanh, kế hoạch marketing, kế hoạch hầm bà lằng xắn cấu cho họ. Khi nhận được những kế hoạch đó, các giám đốc, trưởng phòng sẽ làm một động tác là cắt gọt, xào nấu và biến ý tưởng của người khác thành ý tưởng của mình, biến kế hoạch của người khác thành kế hoạch của mình, rồi đem cái kế hoạch “chôm” được của tư vấn đó đem trình BoD (Ban Giám Đốc) để lấy kinh phí chạy kế hoạch đó, một phát đạp tư vấn ra rìa.

Kể bạn nghe chuyện hai tuần trước, một khách hàng “có phốt” gọi điện thoại cho tui, hỏi tui có thể gởi lại cái kế hoạch chạy activation lúc trước tui gởi không, để công ty xem xét chạy kế hoạch đó. Tui bèn hỏi là hiện công ty có kinh phí nhiêu tiền em? Khách hàng nói là: thì anh cứ gởi kế hoạch kèm kinh phí cho em đi, em trình sếp tổng rồi xem xét sau đó anh.

Tui gởi lại kế hoạch đó, cập nhật giá cả chút xíu, tổng cộng 8 tỷ (báo giá rất sát, vì khách hàng này cũng khá thân), chuyển khách hàng vào thứ Năm, xong loo boo công chuyện quên mất, tới Chủ Nhật mới nhớ, nhớ ra bèn gởi email ngay cho khách hàng, đính kèm trong email đó một file kết toán một chương trình tương tự vừa kết thúc (khoảng 25 tỷ) cho khách hàng, có nói là em kiểm tra giùm anh các hạng mục trong đó nha, giá của file kết toán sau là anh thu của người khác, còn giá của em thì không đổi, vẫn 8 tỷ ha).

Qua thứ Hai, thứ Ba khách hàng vẫn không trả lời. Thứ Tư tui email cho khách hàng hỏi thẳng: em ơi có làm chương trình đó không, đặng anh sắp xếp nhân sự thiết bị để làm cho em. Hôm sau khách hàng email trả lời tui: “anh ơi nhiều tiền quá, công ty không làm được”.

Khả năng “nhiều tiền quá” là rất cao đối với công ty này, vì tui biết công ty này có tuổi nhưng chưa có tên, kinh doanh trên thị trường nội địa bằng uy tín lâu năm, có thêm hợp đồng gia công xuất khẩu cho nhãn hàng nước ngoài khác nên về mặt doanh thu và lợi nhuận là có dư, nên không việc gì họ phải bỏ ra 8 tỷ để chạy một chương trình kích hoạt thị trường như vậy. Nhưng còn có một khả năng khác, là bạn marketing của công ty đó đi xin kế hoạch của công ty tư vấn rồi về cắt ráp chỉnh sửa ra một kế hoạch của riêng bản, hay thậm chí không sửa mà trình nguyên xi cái kế hoạch của tư vấn cho sếp, nếu sếp duyệt thì bản kêu công ty thi công gà nhà thi công, đá tư vấn ra ngoài.

Cho nên, trong nhiều bản kế hoạch mà tui gởi khách hàng, không phải mình xấu xa, nhưng mình có các bước để bảo vệ ý tưởng của mình. Gì chứ ở VN thì đửng nói tới ký MOU hay DNA hay CEF hay gì gì nha, tui không quan tâm, mà cũng không có ai quan tâm tới ba cái đó cho bạn, dù sao đi nữa thì họ đã có trong tay thứ họ cần, thì tại sao cần phải nhờ bạn triển khai cái kế hoạch đang trên bàn làm việc của họ nữa?

Nói chung, thương trường như chiến trường, trước khi nhào vô làm tư vấn thì hãy học cho mình vài miếng võ phòng thân ha mí bạn. Và trước khi thuê tư vấn thì phải thử nó cho đàng hoàng, tránh rơi vô cái mê hồn trận của một số bạn tư vấn lụi nha, tui thành thiệt khuyên bạn và các khách hàng tương lai của mình như vậy.

Likes(0)Dislikes(0)

7 thoughts on “Lâu Lâu Kể Chuyện Tư Vấn (tập 7)

  1. Vậy giờ chơi 2 tay luôn hả anh? Các bước bảo vệ là gì mà mập mờ quá 😀

    Likes(0)Dislikes(0)
  2. VN mình là chuyên đi ăn cắp ý tưởng luôn đó..có dc cái mình cần rồi viện đủ lí do này kia nọ để từ chối hợp tác...

    Nhưng khổ nỗi từ chỗ ko có ý tưởng gì mà tự nhiên được ngta vạch đường cho quẹo thì sáng con mắt,nghĩ cách đánh bài chuồn...

    nhưng đâu có ngờ rằng cái người tư vấn mới sử dụng có 3 phần công lực,,,ý mình là người tư vấn chỉ mới " mở bài " mà đối tác sướng rơn,,lo chạy,,lo chuồn..đâu biết phần " thân bài " và " kết luận " ng tư vấn vẫn chưa tung ra kkkk

    Likes(0)Dislikes(0)
    1. @Thành: cho nên trong nhiều trường hợp, mình phải tỉnh táo nhận ra đâu là người cần tư vấn đâu là người chôm ý tưởng, để sử dụng vài biện pháp kỹ thuật xác minh điều đó. Nếu đúng là dạng ăn cắp ý tưởng thì, haha, gì chứ loại người này tư vấn gặp nhiều nhứt trong đời.

      Bạn Thành nói dùng 3 phần công lực khi gởi phác thảo cho khách hàng là có hơi quá rồi ạ, như cái phác thảo này (http://blog.demifantasy.com/post-mot-ban-phac-thao-ke-hoach-marketing-ma-khach-hang-tu-choi/) tui làm 15 phút, chắc khoảng 1% công lực thôi, làm chứ không phải cắt ráp, khách hàng mà đồng ý ký hợp đồng chuyển tiền thì mình bắt tay vô cạo sửa kế hoạch và uốn nắn nó lại cho đẹp và chính xác hơn, còn nếu khách hàng không đồng ý thì "xin Chúa thương xót chúng con, amen"...

      Hãy tưởng tượng từ cái phác thảo cho tới khi thành hình của một bài vẽ, một bức tranh, một ý tưởng nào đó. Bạn không phải là hoạ sĩ thì không tài nào bạn cầm phác thảo mà vẽ ra thành một tác phẩm được, hoặc có thể bạn có chút năng khiếu, thì bạn sẽ vẽ ra một con quỷ, trong khi hoạ sĩ đang vẽ một em gái xinh đẹp nào đó chẳng hạn, hehe...

      Mô bụt...

      Likes(0)Dislikes(0)
  3. Ôi anh trai của iêm, lâu không gặp công lực anh đã lên tới thành thứ mấy tỉ rồi ^^
    Đọc những cái anh viết,em muốn đóng blog lên chùa tu cho rồi, lành cái thân : )).

    Likes(0)Dislikes(0)
  4. @Dê Xù iu quí, nếu em muốn tu, anh đề nghị tìm chỗ vắng người mà tu, đừng lên chùa, trên đó quỷ không hà, đừng ra chợ tu, ngoài đó cũng ma không hà :D.

    Chúc em mau đắc đạo. Hồi xưa cổ nhân có phép tu tham thiền diện bích đó, chỉ sợ đám tụi mình không làm nổi thôi^^.

    Likes(0)Dislikes(0)

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *