Đi Làm Buồn hay Dzui?

Cái bài này là sau một vài sự cố nó tích tụ nên bây giờ lôi ra nói cho blog đỡ buồn. Quý anh chị em có thể xếp vô loại viết nhảm, khỏi cần đọc, hehe…

Đi làm, cái điều dzui nhứt chính là có lương, có thu nhập, và có địa vị. Lương nhiều hay ít không quan trọng, cái điều quan trọng chính là bạn làm ra tiền, hehe, bằng công sức của bạn, hông có phải xin xỏ ba má hay đi ăn cướp ra tiền, nhiêu đó cũng đủ mình thấy dzui.

Tất nhiên, lương nhiều vẫn vui hơn là lương ít, nhưng mà bây giờ, nói thẳng ra thì chủ doanh nghiệp cũng công bằng và minh bạch lắm, và họ cũng dư sức biết là trả lương bèo bọt thì nhân viên nó đi hết không có ai thèm làm, nên mức lương ở các công ty bây giờ nhìn chung là phù hợp với năng lực của bạn. Bạn nào mà nói là “lương tui thấp quá” tức là có vấn đề, khả năng thứ nhứt là năng lực bạn không đủ để lãnh lương cao, khả năng thứ hai là sự tự tin của bạn không đủ để bỏ công việc lương thấp đang làm để qua một công ty khác với mức lương cao hơn làm, và khả năng thứ ba là bạn bị khùng, biết lương thấp mà vẫn làm.

Đi làm nhiều khi cũng có những niềm dzui bất ngờ. Thí dụ cụ thể là tui đi, đi làm tự nhiên được cấp xe và tài xế chở mình đi về, đỡ mất công chạy xe gắn máy cọc cạch. Với nhiều bạn, việc được công ty cấp cho cái xe và tài xế như vậy phải nói là điều đáng mơ ước, nhưng mà với tui, thì cho tui cái xe đó nó gần giống như việc bắt bỏ tui vô cái lồng có gắn bánh xe và một anh cứ chực chờ đóng mở cửa lồng, chỉ khác cái nhà tù là nó di động được. Tất nhiên, nhìn từ góc độ nào đi nữa thì tui cũng muốn nói là, nếu bạn có năng lực, thì chủ doanh nghiệp sẽ luôn khoản đãi bạn, và công ty Việt Nam cũng trọng dụng bạn không kém công ty nước ngoài chút xíu nào.

Sẵn nói về công ty Tây, Ta, tui cũng rất thường xuyên (đáng lẽ phải nói là luôn luôn, nhưng mà tui thích nói tránh nói giảm) được hỏi câu này khi đi phỏng vấn ở một công ty mới, hoặc bị đồng nghiệp hỏi câu này sau khi làm chung một thời gian: “sao hông đi làm cho mấy công ty nước ngoài á?”. Họ thắc mắc thiệt chứ hổng phải hỏi chơi hay là có ý xỉa xói mình, hoặc là một câu hỏi khác, nhưng rất thường được hỏi là: “sao hông ở lại làm luôn mà về Việt Nam đi làm vậy?”. Tui không biết trả lời sao với mấy câu hỏi đó, bởi vì lý do nó rất là đơn giản: tui thích!, ngoài lý do thích đó ra tui hông có tìm được lý do nào khác để biện minh cho cái hành động đi làm cho công ty Việt Nam, ở Việt Nam, với mức lương mười lăm triệu một tháng (gross salary), với cái bằng MBA nước ngoài và 10 năm kinh nghiệm đi làm kinh tế với rất nhiều mối quan hệ kinh doanh. Hoặc là bạn nào cắc cớ thì có thể quay lại ba khả năng mà tui mới nói khúc trên để áp dụng vô trường hợp của tui cũng đúng, nhưng mà có khác chút đỉnh là tui hông có than lương thấp hồi nào.

Tui thích, và tui làm được cái điều tui thích, điều đó làm tui dzui, đúng hông? Hông hẳn, làm cho công ty Việt Nam cũng nhiều lúc bực mình lắm, mà cũng nhiều lúc buồn lắm. Thí dụ người ta đi làm cho công ty nước ngoài, lãnh lương vài chục triệu một tháng, văn phòng ở ngay trung tâm, đi đâu cũng gần, nhìn đâu cũng thấy hiện đại sang trọng, công việc cũng mang tầm quấc tế, mở miệng ra là ngoại ngữ búa xua, kể cả đi toilet cũng sang trọng sạch sẽ và hiện đại hơn mấy bạn làm cho công ty Việt Nam, trụ sở thì cũ kỹ xa xôi, văn phòng thì lung tung, nhân viên chạy ra chạy vô thì toàn người dưới quê học ít nói chuyện bánh tét bánh chưng, làm việc không có quy trình, ai cũng làm tất cả mọi việc và không có ai làm việc gì cụ thể!!! Nội cái khác đó, mà mình dòm mỗi ngày, nó cũng nhập tâm, cũng ảnh hưởng mạnh mẽ lắm chứ không cần để tâm chú ý đặng học hỏi bắt chước theo người ta nữa.

Làm việc cho mấy công ty Việt Nam thì nhiều khi cũng tức cười, chuyện gì mới xảy ra thì nói trước heng, chuyện gì lâu thì từ từ nói. Thí dụ như tui nghỉ việc ở công ty XYZ, thì sau khi nghỉ việc, tui viết một cái email gởi cho mọi công ty đối tác của XYZ, cho mọi người mà tui đã làm việc chung khi tui đang làm cho XYZ, nội dụng đại khái nói là: “kể từ ngày 1/6, tui, Demi Fantasy sẽ nghỉ việc ở công ty XYZ, cho nên quý vị nếu còn có bất cứ công việc gì có liên quan tới tui như là công việc đang làm, tiền đang đòi, kế hoạch đang chạy, hay là cafe chưa mời có dính líu tới tui và công ty XYZ, thì vui lòng liên lạc với tui để giải quyết cho nó xong, và quý vị có 15 ngày để giải quyết cho xong. Sau ngày 15/6, thì quý vị làm ơn đừng tìm tui cho những công việc của công ty XYZ nữa, mà tìm bạn Bla bla bla ở địa chỉ mail này số điện thoại này làm vị trí này để làm việc nha. Mọi email công việc hay thư tín gì sau ngày 15/6 tui đều không chịu trách nhiệm.”

Cái email đó, tui cho là đã rất rõ ràng, và tui gởi hết cho mọi người tui đã từng làm việc trong thời gian tui còn làm việc ở công ty cũ, kể cả người trong công ty lẫn người ngoài công ty. Ấy vậy mà, 3 tháng sau khi tui nghỉ việc, thì tui vẫn còn nhận được những cái email công việc, nếu không muốn nói thẳng ra là công việc nội bộ của công ty người ngoài không nên biết, giữa các bạn mà tui đã gởi mail thông báo nghỉ việc gởi cho tui, làm như bạn ấy không hề biết tui đã nghỉ việc ở công ty XYZ cách đây 3 tháng, hay là làm như chưa từng đọc cái email đó của mình, hay thậm chí là có đọc, nhưng mà coi như không hiểu, hay không thèm quan tâm tới nội dung người bàn giao của tui, để mỗi khi có công việc, thì lại theo cái quán tính khó bỏ của mình, đè đầu thằng mà mình nhớ gần nhất ra mà liên lạc. Cho nên, thằng tui cứ phải lâu lâu è cổ ra forward những cái thư-công-việc-không-có-liên-quan-tới-mình cho cái người mà mình nghĩ là có liên quan nhứt trong công ty cũ (mà có thể cũng chả có liên quan liên đới gì tới cái công việc đó), túm lại là bí mật nội bộ của công ty nó du hí lòng vòng cho những người không có liên quan biết. Gặp thằng kín tiếng thì không sao, gặp thằng sứt môi hở miệng cái nó bô bô oang oang chuyện nội bộ của người ta cho thiên hạ biết, lúc đó cũng không biết phải trách ai luôn nha các đồng chí đọc mail mà không hiểu người ta nói gì cũng không thèm hỏi lại.

Đi làm cho công ty Việt Nam bực mình không phải ở chỗ chủ doanh nghiệp, tại mấy anh chị chủ doanh nghiệp này đầu óc phải nói thuộc dạng thức thời, hiểu chuyện và biết rõ nhân viên mình ở cấp nào và đối xử như thế nào cho thích hợp, túm lại là chủ doanh nghiệp, cái người trả lương cho mình không có vấn đề, mà vấn đề thường gặp nhứt là mấy con ma cũ ở công ty, những đồng chí vừa cũ vừa kỳ cựu lâu năm đó thường rất nguy hiểm với những bạn mới vô công ty mà làm cái việc họ mơ ước rất lâu mà không (có khả năng) làm được. Mấy bạn ma cũ thiếu năng lực và nguy hiểm đó thường gây khó khăn cản trở cho công việc của các ma mới, nhưng mà cho nghỉ việc thì chủ doanh nghiệp thường không nỡ, mà vì người mới mà khiển trách người cũ thì chủ doanh nghiệp càng không muốn, cho nên nhiều con ma mới phải ngậm đắng nuốt cay âm thầm chịu đựng sự sỉ vả đày đọa của những con ma cũ “ở lâu quá nó mọc nanh – chữ của một chị sếp Tổng cũ của tui nói”, người nào làm biếng hay chưa có điều kiện chuyển việc khác thì đành ôm hận làm thinh mà ở lại, còn người nào khó chịu quá thì nghỉ luôn, tránh tình trạng đêm dài lắm mộng, cố chịu đấm ăn xôi.

Đi làm cũng có nhiều chuyện dzui, thí dụ như tiếp xúc với nhiều người mới, đồng nghiệp mới, đối tác khách hàng mới của công ty. Mà dzui hơn nữa, với một số bạn trẻ là có thể dựa hơi vô danh tiếng của công ty mình đang làm đặng lên mặt với người khác. Chuyện này tui nhớ hồi lâu rồi tui có nói tới (đỉa đói vs chó ghẻ), bây giờ nó vẫn không thay đổi, thậm chí còn có chiều hướng tăng trưởng mạnh mẽ hơn nhiều. Và sau một thời gian đi làm thì tui thấy đi làm cho người ta thì dzui nhiều hơn buồn, ít nhất là đối với các bạn trẻ chưa có nhiều kinh nghiệm, còn cần phải được gọt giũa một thời gian.

Cứ đi làm mướn cho người ta một thời gian, bạn sẽ tích lũy được một khối lượng kinh nghiệm và kiến thức đủ để trở nên tự tin hơn, đừng đặt nặng vấn đề lương bổng trong thời gian này. Ok, nói thẳng đi, một số bạn phải trả rất nhiều tiền thuê nhà điện nước internet, tiền ăn uống, tiền đi lại, tiền quần áo, tình phí học phí, chưa kể một số bạn còn gởi tiền về cho ba má và mấy đứa em ở quê vân vân, không thể tìm một công ty trả lương quá bèo mà làm, vì như vậy bạn sẽ không sống được. Nhưng mà tui nghĩ là sống cũng không khó lắm ở cái đất Sàigòn này, nếu bạn chứng tỏ cho mọi người làm việc chung với bạn rằng bạn có uy tín và có khả năng. Và cũng không nhất thiết phải chui đầu chen chúc nhau trong một công ty nước ngoài, có thể bắt đầu từ những công ty Việt Nam, công ty nhỏ, rồi từ từ làm việc và giữ sự liêm chính của mình với mọi người, bạn sẽ có một công việc với mức lương khá cao.

Trường hợp cứ làm hoài, cứ chịu cực chịu khổ hoài, mà công việc nó không tiến triển, lương nó không lên, không có tiền xài, không có tiếng cũng không có miếng, thì phải làm sao? Bạn cứ giữ cho tâm mình trong sáng đi, đừng làm gì xấu xa, đừng làm gì trái những cái giáo lý của tôn giáo mà bạn đang theo, và giữ cho bằng được sự liêm chính, và thử đi một con đường khác với con đường bạn đang đi, lên các trang tìm việc online kiếm các việc làm thêm, đi phát tờ rơi, làm lao động chân tay hay sao đó, tui nghĩ rằng người tốt ai cũng muốn giúp, bạn cứ yên tâm là nếu bạn có năng lực để làm “một cái gì đó cụ thể” thì bạn không chết đói bao giờ. Và quan trọng là người ta sống được thì mình cũng sống được, lương hôm nay tuy ít một chút nhưng còn có ngày mai mà!

Ta nói, dạo này ăn cái gì vô, nghĩ một đằng, rồi ngồi viết một hồi nó ra khác quắc với cái mình nghĩ luôn! Nhưng mà thôi kệ, cứ để đây!

6 thoughts on “Đi Làm Buồn hay Dzui?

  1. Khoe khéo thế! hĩ hĩ 😀
    Ít nhất cái nhà tù di động đó giúp Demi khô ráo ấm áp trong những ngày mưa gió bão bùng.

    1. @Adrenaline: haha, và vì không muốn ở tù, nên tui đã vượt ngục, bây giờ lại tự do, một mình một ngựa sắt^^

  2. Vậy anh đã thay đổi suy nghĩ sẽ làm cho công ty nước Ta hay nước Tây chưa?
    Em thì vẫn muốn làm cho Tây hơn, đơn giản vì: lương cao, môi trường làm việc tốt, và có cơ hội thăng tiến. Bởi em ko phải con ông cháu cha mà. hì.

    1. @TieuCongChua: anh không có thành kiến về vụ làm cho Tây hay Ta em, anh chỉ thắc mắc là làm cách nào để mấy công ty Việt Nam có thể cạnh tranh với nước ngoài khi mà người Việt Nam đi làm cho Tây hết, để mấy công ty Việt Nam cho mấy bạn nhà quê làm, thì đời nào dân mình mới thoát kiếp nô lệ (dù không ai nghĩ như vậy)…

  3. Em có cách nè….
    Anh mở 1 công ty made in Viet Nam đúng nghĩa của riêng anh. Và anh tuyển nhân viên vào làm, em nghĩ anh đã biết cách để cạnh tranh với các công ty nước ngoài, cũng như biết giữ chân nhân viên giỏi ở lại công ty mình chứ…. hihi.
    …..

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *