2010 – Come What May

Hồi đó mình rất hiếu chiến, và hiếu thắng. Bất kể chuyện gì, cỡ nào mình cũng phải giành phần thắng về phía mình. Bây giờ thì bớt rồi. Ai muốn tiến cứ tiến, mình lùi. Nhưng 1 bước thôi. Thắng hay thua một trận không quan trọng bằng thành bại cả cuộc đời.

Thôi kệ.

Những ngày trong năm 2009 trôi qua như nối đuôi nhau, xình xịch xình xịch, từng toa từng toa một, liên tục liên tục không ngừng nghỉ, quanh mình, để ngày hôm nay, cuối năm ngồi lật lịch, tự nhiên giựt mình, hết 365 ngày nữa rồi sao ta.

Đôi khi, những ngày này, ước gì mình có một người vợ. Hay một thằng bạn thiệt thân. Hay một đám bạn xắn tay áo nhảy vô phụ mình.

Mình không có ai hết. Ai cũng có việc của họ, đâu ai rảnh mà đi phụ mình. Hỏi han dăm ba câu, rồi thôi, lời nói gió bay, ai trách ai bây giờ?

Thôi kệ.

Ngày hôm nay, trong thiên hạ, gặp ai mà nói 1 làm được 1 mình quỳ xuống lạy 3 lạy rồi gọi bằng Ông. Đời bây giờ quân tử chết sạch, chỉ còn tiểu nhân trơ trẽn đeo mặt nạ múa may quay cuồng. Có mình trong đó, phần nào.

Một mình mình ráng thay đổi bỗng thấy mình trơ trọi.

Thôi kệ.

Mọi người chạy đua, tranh giành cái mà họ thiếu thốn, đi tìm cái mà họ “nhìn thấy” người khác có mà họ không có, là tiền bạc, xe hơi nhà lầu, đất đai cổ phiếu, và quăng vô mặt nhau những con số 0 để khẳng định giá trị bản thân. Không ai thấy rằng xã hội thiếu sự chân thành.

Và thẳng thắng.

Và tôn trọng lẫn nhau.

Thôi kệ.

Hôm bữa ngồi nói chuyện, anh Hùng nói: Tín khả tín, Phòng khả phòng em ơi. Mình nói: em thấy cái Tâm nó đỡ cho cái Tài nhiều lắm mấy anh. Tào Tháo nói câu đó rồi chém sạch tướng tài, còn Lưu Bị ngồi khóc hu hu mà có Khổng Minh phò. Nguyễn Du nói chữ Tài liền với chữ Tai một vần.

Không biết mấy ổng hiểu ý mình không. Thôi kệ.

Má lúc nào cũng ủng hộ thằng con trai ngông cuồng, ngạo mạn và nóng tính bằng lòng bao dung và yêu thương vô bờ bến. Má sống cả cuộc đời theo câu tam tòng tứ đức.

Và Dì Liễu.

Và Cô Chín.

Đôi khi mình cảm thấy may mắn. Thiệt. Vì có một gia đình luôn ủng hộ mình trong rất nhiều chuyện.

Có lẽ vì vậy mà mình có đủ sức lực để bước ra đời mà không cần nhờ vả hay quỳ lụy xin xỏ người khác.

Chưa từng phải khom lưng hay cúi mặt. Chưa từng phải ngậm đắng nuốt cay.

Số không đẻ bọc điều mà vẫn “hưởng”. Hên. Cho tới ngày hôm nay.

Hết năm 2009, nghĩa là hết 29 tuổi.

Con số 30 tuổi mới hồi nào còn thấy xa vời vợi, mà hôm nay đã thấy cách có mười mấy tiếng đồng hồ.

Tự nhiên giật mình, cảm thấy giống như mình đang chạy bộ rượt theo đoàn tàu thời gian, muốn cảm thấy nó đứng lại, muốn ngày dài thêm ra.

Nhưng lưng không dài, vai không rộng, không níu nổi tốc độ của đoàn tàu. Thì thôi. Kệ.

Cứ từ từ.

Cái gì tới?

Sẽ tới!

Come what may, 2010.

Chúc một năm thành công, các bạn đang đọc blog của Demi Fantasy này, nha.

Likes(0)Dislikes(0)

13 thoughts on “2010 – Come What May

  1. dạo này thấy anh viết ít và trầm. Chắc trải qua nhiều chuyện nên thay đổi là điều đương nhiên. Và viết sai chính tả nữa ;)) (tự kiểm tra nha anh). 🙂

    Likes(0)Dislikes(0)
    1. @Tsunami: đáng lẽ là thẳng thắn mới đúng em ha, hihi... Tại viết xong buồn ngủ quá, lăn ra ngủ mà không kiểm tra lại nên ... có sạn, hic. Anh thấy anh vẫn vậy thôi, chưa thay đổi gì nhiều, hihi... Em rảnh đi café ngồi tám với anh một lúc héng.

      @Thục: có lí heng em... Dzậy thì thôi kệ đi, hehe!

      Likes(0)Dislikes(0)
    1. @Tsu: thử đi em, em biết anh nhớ hay không mà...

      @voidness: quân tử là "nói một làm được một". Cám ơn em. Chúc em năm 2010 gặp nhiều may mắn.

      Likes(0)Dislikes(0)
  2. Ngày hôm nay, trong thiên hạ, gặp ai mà nói 1 làm được 1 mình quỳ xuống lạy 3 lạy rồi gọi bằng Ông. Đời bây giờ quân tử chết sạch, chỉ còn tiểu nhân trơ trẽn đeo mặt nạ múa may quay cuồng. Có mình trong đó, phần nào.

    Quân tử là sao dậy cà ?  😀 Nhiều khi em cảm thấy là nó giống như hạnh phúc vậy đó, Happiness is a direction not a destination. Chúc anh một năm mới thuận lợi và như ý.

    Likes(0)Dislikes(0)
  3. "... Có mình trong đó, phần nào."
    Em nghĩ là em hiểu điều này, tại em cũng "..có em trong đó, phần nào". Mà có lẽ người đời thông cảm cho nhau thôi anh. Mình ráng làm quân tử, lỡ không được thì tha thứ cho nhau. Vậy được rồi, không phải nặng lòng. Năm mới anh đừng có rầu rỉ vầy nữa nha.

    Likes(0)Dislikes(0)

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *