Phê Bình hay Chống Đối

Có nhiều người hay nói tui thích chỉ trích, phê bình người khác. Đúng, tui thích phê bình người khác, nhưng đối với tui Phê bình (criticise) không phải là Chống đối (oppose).

Nhiều người trong chúng ta từ nhỏ đã được dạy và quen với kiểu ứng xử: phản đối, chống đối để phòng vệ một cách đơn thuần và không được phê bình người khác.

Nói cho rõ hơn, tức là nếu bạn không đồng ý với một điều gì đó, bạn có xu hướng: nhẹ) im lặng bỏ đi, cũng là một dạng chống đối và nặng) phản ứng lại, chống đối lại để bảo vệ những giá trị mà bạn cho là đúng.

Theo tui,

Khi một người chỉ đơn thuần là Chống đối người khác, thì nhìn chung anh ta chỉ đang bảo vệ những gì mà cá nhân anh ta cho là đúng bằng nhiều lý lẽ lẫn hành động – minh biện lẫn ngụy biện – , điều đó không có nghĩa là anh ta đang tiếp cận và xem xét thấu đáo mọi góc cạnh như hành động Phê bình.

Sự phê bình đúng nghĩa là một sự cố gắng thấu hiểu ý nghĩa đầy đủ của những giá trị đang xem xét – mà không có bất kỳ ảnh hưởng nào của những hành động tự vệ (hay nói cách khác, là những hành động chống đối người khác để bảo vệ những giá trị mà mình đang nói tới) – để phân tích những ưu điểm và nhược điểm của giá trị đó và đưa ra những lời nhận xét thẳng thắn nhất có thể.

Đa số người Việt mình không thích bị phê bình, từ đó dẫn tới tình trạng không (muốn/dám) phê bình người khác, và lâu dần, đặc tính này phát triển rộng ra thành một thói quen hành xử của đa số người Việt, là chúng ta thường không dám nói thẳng, không dám chấp nhận mình sai, mình dở, và nặng hơn nữa là không dám nhìn thẳng vô sự thật, không dám nói cho người khác biết là họ đang sai.

Rất nhiều người lầm lẫn giữa Phê bìnhChống đối, họ cho rằng nếu anh phê bình tui tức là anh chống đối tui (và ngược lại), nếu anh chỉ ra cái sai của tui tức là anh ghét tui. Điều đó dẫn tới việc lẫn tui và anh đều bỏ qua những giá trị quan trọng hơn, và tránh né việc suy xét các vấn đề một cách toàn vẹn và thấu đáo.

Đúng, tui thích phê bình người khác, và khi tui phê bình ai đó, tui luôn luôn tìm tòi những giá trị tốt lẫn xấu của đối tượng mà tui phê bình, để tìm cách sửa đổi hay triệt tiêu những khuyết điểm của đối tượng đó, chứ không phải là khi tui phê bình nghĩa là tui ghét hoặc chống đối họ.

Tui hợp tác chứ không cạnh tranh, một cách toàn diện. Ai không hiểu thì tiếc cho người đó.

Likes(0)Dislikes(0)

4 thoughts on “Phê Bình hay Chống Đối

  1. hihi, ừa, nói ra công nhận đúng thiệt..
    hehe, còn chừng nào..em ăn tôm nướng, em cũng..phê bình tài nghệ và...uy tín của người nướng tôm, hehe

    Likes(0)Dislikes(0)
  2. đối với người dân Việt Nam, vấn đề là người bị "phê bình" luôn bị cộng đồng xem xét xoi mói và sau đó chịu thiệt thòi trong nhiều chuyện khác.

    ở một số cộng đồng khác, người ta không quan tâm lắm đến chuyện ai đó bị phê bình (vì "không phải việc của tôi").  người bị phê bình sẽ cảm ơn sự góp ý và (có lẽ) sẽ tìm cách sửa mình- thế thôi.

    do đó, hình như 1 người Việt Nam mà bị phê bình thì có nghĩa là người đó bị chống đối -> bá tánh ta không thích bị phê bình.

    nhưng Demifantasy cứ làm điều mình thích, điều đó hay đấy !

    Likes(0)Dislikes(0)

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *