Người Saigon Là Cái Gì (2)

Đây không phải tui viết, mà là em tui. Nó kể chuyện nhà nó cho bạn bè nghe trên Facebook, chuyện thiệt 100% (có tui chứng kiến), nên tui nghĩ mình không cần kể lại, copy cho anh chị em coi là được rồi.

Có 2 chuyện của toàn người Saigon, anh chị nào làm được mấy thứ trong này thì là người Saigon, khỏi suy nghĩ nữa nha.

Nhỏ em tui viết không quen xuống hàng như tui, nên có đoạn hơi dài, anh chị em chịu khó đọc héng.

1/ Chuyện của Má

Mẹ tui kế thừa cái quán tạp hoá nhỏ xíu của bà nội và xây dựng nó lớn hơn để nuôi anh em tụi tui. Hồi đó mẹ còn trẻ, khoẻ, bán nhiều, nhà lúc nào cũng đầy đồ ngập lên hết. Mẹ bán củi, cứ trời ẩm hay mưa là chờ nắng lên đem củi ra phơi, tui phụ mẹ ôm củi xước cả tay, hỏi mẹ sao cứ ôm ra vô phơi chi cho cực, Mẹ tui nói không nó mốc, mà nhiều người trong xóm ko có lương tâm, thậm chí ngâm nước cho nó nặng thêm để cân được nhiều, nhưng người mua nhóm hoài không cháy. CÒn củi mẹ khô, thì lại nhẹ cân. XOng cười chỉ tui nói con thấy củi họ mốc, ướt, còn củi má bóng, đẹp hông. Đến củi chụm lửa cũng đòi đẹp.
.
Mẹ tui nuôi giấm bằng chuối sứ chín và nước dừa tươi thơm lừng, trong khi chú kia giàu lắm, bạn hàng của mẹ, nuôi bằng chất hoá học, 1 muỗng thuốc thôi pha cả lu, còn mẹ tui nuôi có 1 thùng giấm nhỏ mất mấy trái dừa với mấy nải chuối. Nhưng chú kia có đứa con cả, nó giết em nó bằng cho uống giấm nguyên chất chưa pha. Còn mẹ tui nói tui ăn chuối hay uống dừa cũng hỏng sao. Thậm chí uống nhầm giấm mẹ tui làm cũng hỏng sao luôn vì không phải giấm axit.
.
Mẹ tui bán tiêu. Nguyên 1 xóm mà ng ta thích mua tiêu của mẹ tui vì mẹ tui mua tiêu ngon xong về ngồi cặm cụi lựa ra nào sạn, nào cát, đất, dơ, vỏ cho toàn hột tiêu bóng sạch rồi mới xay bán. Những người khác cứ mua tiêu về cho vào cối xay luôn, đất cát vỏ, thậm chí còn bỏ thêm phụ gia các loại này nọ vì xay hết lên cho nó nặng, mà tiện. Mẹ tui còn phơi rang tiêu cho nó khô luôn để giữ được lâu và mùi thơm. Dĩ nhiên càng lời ít hơn vì bỏ hết đất cát vỏ đi rồi, bỏ công cũng nhiều hơn, còn tiêu thì do khô nên lại nhẹ đi nữa.
.
Tui quen nhiều bạn gọi là con buôn, doanh nhân các loại lắm chứ. Nhưng nghĩ tui ko biết làm ăn gì, cứ giới thiệu sơ qua cơ ngơi tỉ tỉ và nào là triết lí kinh doanh, 36, 72 chiêu thức kinh doanh siêu cấp vô địch của các bạn í là tui cười và thụt lại ngay. Bạn nghĩ tui sẽ chảy nước miếng khi thấy dây chuyền hay cách làm ăn hoành tráng, kế hoạch kinh doanh marketing hoành tráng của bạn. Bạn giàu thiệt, bạn quyền lực thiệt, nhưng tui trót yêu cái cách kinh doanh nghèo rớt mùng tơi của mẹ tui rồi nên tui không thể yêu bạn được. Tại số tui nó nghèo do suy nghĩ tui nghèo từ trong nghèo ra á, theo Tony BS là vậy. Hồi đó ai nói với tui, phi thương bất phú. Tui tự trả lời, phú để làm gì. Cứ như mẹ tui là thanh thản. Đồ vứt trong nhà con cái lụm bỏ miệng ăn đến cọng vất đi cũng là cọng lành. Tiền người khác kiếm đc bằng gian trá hay mưu mô hay thậm chí gọi sang là “chiến lược” bằng cách “đánh cắp niềm tin của người khác” thì tiền nó có lấp lánh cũng là bạc.
.
Mẹ tui không hề dạy tui ăn ở hiền lành để có phước gì hết. Nhưng tui nhìn mẹ tui làm từ nhỏ tới lớn tự nhiên nó ăn vào máu. Chỉ có tui hỏi mẹ tui sao trong xóm bán lời còn mẹ tui bán gì vừa vốn, lời ít, lắm lúc lỗ vì bị lợi dụng. Mẹ tui nói đơn giản, mình khác họ con. Tui dữ hơn mẹ tui thiệt. Nhưng nhờ phước mẹ nên tui vẫn còn lành :))))

 

2/ Chuyện của Ông Ba

Ông là anh thứ ba của bà nội tôi, nên tôi gọi là ông ba. Ông là lính Việt Cộng chân chính từ gốc đến ngọn. Vì sao. Ông đi lính cho Việt Cộng, chiến đấu anh dũng hết mình. Sau chiến tranh được nhà nước cấp nhà, ông từ chối nói không nhận, vô sản là không có tài sản gì hết, rồi dọn ở chung với bà nội tôi trong căn nhà của tôi hiện giờ. Ông ở tầng trên cùng. Vì sao gọi ông là Cộng sản chân chính và trung thành. Ông báo chính quyền bắt luôn ông nội tôi và ba của tôi vì ông nội tôi hoạt động chính trị còn ba tôi hình như tính đi vượt biên hay sao đó. hahaha Nhưng hận thù đâu không thấy, chỉ nghe mẹ tôi kể và bà nội mất, vợ chồng ông vẫn sống trên tầng thượng nhà tôi như 1 gia đình chưa hề có sứt mẻ. Mẹ tôi vẫn vâng vâng dạ dạ cậu ba, mợ ba. Vẫn giúp đỡ ông bà và tôi cứ nghĩ ông là ông của tôi thật ấy chứ. Tôi không biết mẹ tôi có hận ông vụ ông cứ nằng nặc không nhận nhà của chính quyền mà ở trong nhà của tôi rồi nhìn mọi thứ trong nhà để theo dõi rồi còn kêu người bắt ông với ba tôi. Nói thiệt, nếu 1 người con dâu tính toán, nhà mình đông người vậy cảm thấy rất bất mãn ấy chứ phải không? Chưa nói đến chuyện chia chác. Nhưng mẹ tôi hình như cũng là tư bản vô sản luôn hay sao ấy chứ nên cũng không cần tài sản gì cả. Mẹ tôi nói có ba tôi là được, không có ba tôi thì còn sức lao động của mẹ tôi. Cái này tôi bình luận cho vui thôi chứ mẹ tôi tuyệt nhiên không hề nói gì đế việc sao ông cứ ở trên tầng thượng nhà tôi. Tôi rất quý ông. Ông rất giỏi. Ông trồng cây mát tay lắm. Tầng thượng nhà tôi bé tí mà ông trồng đủ thứ cây như mấy hình các báo hay đăng bây giờ í. Ông làm giàn mướp, giàn bí, rồi trồng cây lựu. Có ớt, cà chua, rau thơm, húng quế, vấp cá. Nói chung cái tầng thượng bi nhiêu đó mà đủ thứ cây trái lúc lỉu. Tôi khoái lên đó chơi lắm. Đối với tôi đó là khu vườn đầu tiên và tuyệt vời nhất từ khi tôi lớn lên vì đã được sống với cây cỏ, rau quả, và có cảm giác rất tuyệt vời khi hái những cọng hành hay trái ớt từ luống đất nhà mình đem vô nhà ăn. Hồi đó anh tôi không có nhiều đồ chơi. Ông ba tự tay đục gọt những mảnh sắt, thép, gỗ làm cho anh tôi cái xe cút kít đây ra đẩy vô. Ông ba cũng làm nhiều thứ trong nhà. Nói chung là những xích mích nhỏ xíu giữa những người trong nhà nó không làm tôi quên đi cảm giác hạnh phúc vì ở chung trong nhà có ông, bà, ba mẹ, cô dì chú bác, anh chị. Mẹ tôi không ngần ngại cứ ai thích là kêu vô nhà ở chung hết nên nhà tôi bé vậy mà đông lắm.

Hồi nhỏ anh tôi nói ngọng, không kêu được Huệ Phương, cứ kêu Quệ Quê. Ông ba nghe tưởng tôi tên Quê, nói sao tên xấu dữ vậy. Rồi suy nghĩ và kêu mẹ tôi đến, bảo đã đặt tên cho tôi là Hồ Lương Ngọc, ý nghĩa chữ lương là sáng. Bảo con gái phải tên vậy mới được. Cả nhà tôi đều cười nhưng tôi thì vẫn nhớ tên đó tới giờ.

Đến tuổi già, hình như bảy mấy, ông ba có chút lẩn thẩn. Bà ba là vợ ông ba, có lẽ là người không nhẹ nhàng tâm lý nên đối xử với ông có phần thô lỗ. Mẹ tôi nói bà hay mắng chửi ông nặng nề vì phải lo cho ông nhiều, vì ông đi lại khó khăn, ăn uống khó khăn, lẩn thẩn nên đôi khi tiểu tiện cả ra quần, ra nhà, khiến bà dọn dẹp rất cực nhọc, bà cũng lớn tuổi rồi. Một hôm cả nhà nghe bà hét ầm lên trời ơi, ông ấy giết tôi, cứu tôi với. Thì ra do bà đã quát mắng hay làm gì ông nặng nề mà ông đã hoang tưởng rằng bà là kẻ thù và muốn bóp cổ bà. Cả nhà xúm lại can ngăn. Kí ức chiến tranh trỗi dậy. Hằng đêm ông vẫn là mối đe doạ cho bà, có hôm tôi đang ngủ với mẹ tôi, chợt nghe mẹ tôi suỵt, sợ bắn cả người, nhìn ra cửa sổ thấy ông ba cầm dao đứng kế bên nhìn vào, lặng lẽ. Sáng hôm sau ông nói ông phải đi theo dõi kẻ thù vì chúng nó là gián điệp, muốn giết chết ông. Đối với 1 đứa bé như tôi, mặc dù không nhớ lúc đó tôi mấy tuổi, là 1 sự ám ảnh và sợ hãi. Nhưng phản ứng của gia đình tôi là vẫn thương ông, tuy sợ nhưng vẫn không có ý định đưa ông vào viện tâm thần.

Rồi sau đó thì không nhớ như thế nào mà tôi nghe mẹ tôi thông báo ông đã qua đời. Ôi cái cảm giác buồn bã pha lẫn chút khó hiểu mà mẹ tôi nói, cầu cho ông được siêu thoát vì cuối đời ông sống trong sự ám ảnh của người lính và giết chóc trong chiến tranh cũng là 1 sự đoạ đày, thì sự ra đi là 1 điều giải thoát và thanh thản. Rồi bà ba cũng già yếu, bệnh và bà tự xin vào viện dưỡng lão. Tôi nhớ mẹ tôi chở tôi đến thăm bà, bà lấy làm cảm động và chia sẻ nhiều với mẹ tôi. Rồi sau đó bà cũng mất. Lúc ông mất, mẹ tôi hình như có xin tro cốt của ông ba đem vào chùa xin để nhờ, và cũng thường chở tôi đến đốt nhang cho ông.

Nhân nói những chuyện người lính và chiến tranh gần đây, tôi chợt nhớ lại 1 phần kí ức dần như quên lãng của mình. Câu chuyện của tôi có nhiều sai sót do trí nhớ của tôi không tốt nữa vì tôi còn quá bé khi đó, tôi có thể hỏi lại mẹ tôi nhưng tôi không muốn viết ra những dòng đẹp đẽ như việc xuất bản một cuốn hồi ký cần người đọc, người mua. Tôi chỉ muốn tái hiện nó bằng não bộ của tôi như 1 cuốn băng bị nhão, hình mờ, tiếng mất, nhưng đó là cái cảm giác, ấn tượng thật sự về cách ứng xử của gia đình tôi qua những chuyện xảy ra trong suốt cuộc đời tôi, mà chính tôi chứng kiến hay cảm nhận chứ mẹ tôi cũng chẳng bơm vào đầu tôi cái cảm giác riêng của mẹ tôi, hay có mà tôi không có nhớ nữa. Hận thù gì ở đây, ông ba là người tố ông nội với ba tôi, nhưng nhà tôi thì vẫn thương và chung sống với ông đến ngày ông mất đấy thôi. Thậm chí tới giờ mà mẹ tôi vẫn còn thắp hương cho ông khi có dịp đến chùa. Đã mấy chục năm qua rồi. Tôi chỉ muốn kể lại như một kí ức mà không muốn nhận xét gì về nó. Cũng chỉ lập lại cái mà tôi được thừa hưởng từ mẹ tôi, điều gì của trái tim phải được cảm nhận bằng trái tim qua hành động, và trẻ con nhìn người lớn để sống cuộc sống của chính chúng. Chiến tranh ư, giết chóc ư, những người lính, lòng trung thành, công lao, tội lỗi … những thứ này dần trôi trong đầu tôi như những bông hoa lục bình trôi trên dòng sông … tôi hy vọng rằng vì những thứ tốt đẹp mà gia đình tôi gieo vào đầu tôi, tôi sẽ cố gắng nhặt lấy sự thật về kí ức cho vào não và niềm yêu thương cho vào tim, đây cũng là 1 sự cố gắng riêng của bản thân tôi mặc dù thật sự tôi có lúc không muốn, nhưng tôi tin cuộc sống sẽ cho người ta một sự lựa chọn nào đó để lương tâm được thanh thản hơn, khi mình không thanh thản thì làm sao có thể mang lại sự thanh thản cho người khác, chắc gì?

Likes(3)Dislikes(0)

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *