Yêu Thương Tử Tế

Trút đến giọt cuối cùng lên lưng của cô, hắn đổ xuống giường như một thân cây bị đốn ngang gốc, và bắt đầu lim dim mắt tận hưởng chất adrenaline đang từ từ dẫn lên não gây nên một cảm giác vừa mê vừa tỉnh, vừa mệt mỏi lại vừa sảng khoái lạ thường. Toàn thân hắn rã rời như vừa chạy bộ hai mươi cây số không nghỉ, mồ hôi ra đầm đìa khắp người, hơi thở gấp gáp rồi từ từ dịu dần, hắn nhắm nghiền mắt lại tận hưởng cái cảm giác hưng phấn này.

Cô nằm sau lưng hắn, nghiêng người choàng cánh tay qua eo hắn, rồi bàn tay cô lướt qua từng bắp thịt ở vai, ở lưng, ở ngực hắn. Hai ngón tay cô dạo chơi trên cái thân thể vừa lúc nãy hùng hục mãnh liệt khuấy động cả không gian mà bây giờ nằm im lìm như không còn biết trời trăng mây nước gì nữa. Hắn cảm nhận được sự di chuyển của hai ngón tay cô, và mặc kệ cho nó muốn đi đâu thì đi, hắn cứ tận hưởng cái cảm giác khoan khoái đang lan tỏa khắp thân thể mình.

  • Anh thích không?
  • Uhm hm… thích.
  • Anh mệt hả?
  • Không mệt.
  • Chứ sao nằm im ru vậy?
  • Anh đang … nghỉ ngơi.
  • Nghỉ làm gì?
  • Để lấy sức chút nữa chiến đấu tiếp…

Cô bật cười. Tiếng cười khúc khích chạy từ ót vòng qua cổ, rồi mơn man lên vành tai hắn, làm hắn rùng mình một cái.

  • Anh hư quá
  • Tại em mà anh hư đó.
  • Sao tại em?

Hắn mở mắt, rồi xoay người lại, ôm eo cô rồi hôn lên cái môi đang dẩu ra sau câu hỏi tu từ kia:

  • Ai biểu em hấp dẫn quá làm chi.

Cô lại bật cười, rồi vòng tay qua cổ ôm siết lấy thân thể hắn kéo sát vào người mình…

  • Anh nói em nghe về anh đi
  • Nói gì em?
  • Về anh, về mọi thứ của anh.
  • Anh có gì đâu mà nói, anh bình thường.
  • Thì công việc của anh như thế nào, bạn bè của anh ra sao…
  • Công việc của anh bình thường, bạn bè cũng bình thường.
  • Anh thích gì?
  • Gì cũng thích.
  • Anh ghét gì?
  • Không ghét gì hết
  • Anh có thích đi du lịch không?
  • Anh có thích đọc sách không?
  • Tùy cuốn em à
  • Anh thích ăn kem không?
  • Thích
  • Anh có ghét em không?
  • Không, sao lại ghét em?
  • Anh có yêu em không?

Hắn chần chừ trong một giây, nhịp trả lời bỗng dưng hụt một khoảng, vừa đủ để cả hai người nhận ra câu trả lời là gì rồi.

  • Hình như em có bịnh mà giấu phải hông?
  • Ủa, bịnh gì anh?
  • Bịnh nói nhiều.

Cô giả bộ làm mặt giận, với tay cấu vào lưng hắn một cái, rồi cong môi lên:

  • ừa, tui nói nhiều vậy đó, rồi sao?
  • thì đâu có sao…
  • Một ngày phụ nữ có nhu cầu phải trút ra 8000 từ đó anh
  • Thì sao em?
  • Thì ai mà sống chung với em sướng lắm, tại mỗi ngày đi làm em đều trút vô cái điện thoại hết 7000 từ rồi, về nhà ít nói lắm…
  • Hèn chi…
  • Hèn chi gì anh?
  • Hôm nay chủ nhật, em đâu có đi làm đâu phải hông…

Cô giãy nãy lên một cái, rồi giả bộ nhõng nhẽo, đập tay lên ngực hắn, còn hắn thì cười cười, cứ trân mình ra chịu những cái đánh yêu nhẹ bâng của cô…

  • Em biết anh được bao lâu rồi ha?
  • Em đếm coi
  • Từ lúc em học lớp 9 tới bây giờ
  • Lâu vậy đó hả?
  • Uhm, chứ sao nữa.
  • Hình như là vậy đó…
  • Anh hình như không thích đi ra ngoài với em phải không?
  • Sao em hỏi vậy?
  • Thì em thấy lần nào mình gặp nhau cũng chỉ có vầy vầy thôi, chứ ít khi nào anh dẫn em đi ra đường chơi…
  • Ủa có mà
  • Em thích đi coi film, anh có đi đâu!
  • Toàn film dở, chừng nào có film hay anh mua vé rủ em ha.
  • Em thích đi bơi, anh có đi đâu!
  • Mùa này đi bơi dễ bị ghẻ lắm đó em, hồ đông lắm, dơ nữa.
  • Em muốn đi uống café…
  • Bây giờ hả?
  • Bây giờ thì… hông, hehe
  • Ủa sao vậy?
  • Tại em… muốn nữa, hehe…

Cô lật ngửa hắn ra rồi nằm lên người hắn, cô nhè nhẹ hôn lên môi hắn, rồi từ từ xuống cổ, xuống vai, rồi nụ hôn của cô từ từ đi qua ngực hắn, qua bụng hắn… Hắn nằm im mặc cho cô thả tự do cho nụ hôn của mình đi khắp cơ thể hắn, tay hắn vuốt ve thân thể căng tròn của cô, tìm một sự kích thích để vực dậy hưng phấn trong mình.

Nhưng hắn không thể vực dậy hưng phấn ở nơi cần thiết. Hắn cảm thấy mệt mỏi, dường như mọi sức lực hắn đã trút hết cho lần đầu. Hắn biết rằng hắn không thể tiếp tục thêm một lần nữa, hoặc là không phải ngay trong lúc này.

Hắn cúi xuống ôm lấy cô, kéo cô lên ngang ngực mình…

  • giờ minh đi café hông em
  • sao rủ đi đúng lúc vậy anh?
  • thì nãy em nói anh hông đi chơi với em, giờ rủ em đi chơi nè
  • làm biếng quá à…
  • đi đi, anh dẫn em đi quán café này, dzễ thương lắm
  • quán nào?
  • em chưa biết đâu, đi ha
  • đi liền hả?
  • ừ, đi, dậy mặc đồ rồi đi, em ha…
  • làm biếng lắm…
  • để anh mặc đồ cho, hihi…

Cô miễn cưỡng ngồi dậy, lòng phân vân, cơ thể cô vẫn còn đòi hỏi một điều gì đó, nhưng đi ra ngoài uống café hay đi đâu với hắn thì cũng thích.

Cô nằm yên, khẽ nhúc nhích cho hắn vừa mặc từng món đồ nho nhỏ vừa đặt những nụ hôn lên khắp cơ thể mình. Rồi hắn mặc quần jean cho cô, tròng cái áo thun hồng hồng cho cô, rồi lấy lược chải tóc cho cô như ăn diện cho một cô bé búp bê ngoan ngoãn.

Rồi hắn mặc đồ của mình, xong níu lấy tay cô kéo ra khỏi giường, ôm chầm lấy cô rồi đặt một nụ hôn lên cái miệng đang chúm chím…, tay vuốt ve cơ thể cô nhè nhẹ… Cô trân mình đón nhận cái cảm giác đó, vừa êm dịu, vừa muốn gần hắn thêm một lần nữa, vừa phải đè nén lại cái ham muốn đó…

Rồi hắn buông cô ra, níu tay cô đi về phía cửa rồi vừa nheo nheo mắt vừa cười vừa nói:

  • Đi thôi T.

Cô thảng thốt rụt tay lại, một cái gì đó vừa chạy qua đầu mình.

T. không phải tên cô.

27 thoughts on “Yêu Thương Tử Tế

  1. Anh Chu Quan ke chi tiet ghe! Hehe, day co phai la kinh nghiem tung trai cua Anh Chu hong ta?: )

  2. @ Về cái vụ thiệp cưới: Mèn ơi, đừng có nói CN này đi đám cưới gặp nhau à nghen, bạn anh tên Thanh Ngọc hả?
    @Yêu thương tử tế: sao chuyện anh chủ quán toàn kể về người hông tử tế gì hết à!

  3. hihihi Xuân Thảo ơi, vậy hổng chừng sẽ gặp anh chủ sớm thôi. Nói nhỏ nè gặp ảnh hỏi vụ mấy cái lá giùm chị nha, chị em mình theo vụ này lâu ơi là lâu…..

  4. @corn: hông liên quan tới Anh Chủ Quán đâu, đừng hiểu lầm, hehe.

    @Annie: chắc học tập em quá…

    @Thường Xuân: vậy mà hông tử tế hả em, hic, rất tử tế rồi đó nha…

    @Thục: người ơi, cái lá còn đây, để mai đem qua cho, chỉ sợ nó khô cứng, hic!

    @Vincent: anh hông có viết truyện khiêm dâm à nha, hehe, làm gì kích thích hả em…

  5. @VincentGiai Phong: Anh Chủ Quán đã nói là hổng phải sáng tác mà, khổ ghê, hic… 

    @Giai PhongLounge: tui bình thường khỏe mạnh hổng bịnh gì ráo trọi, mấy người đừng có nói oan cho tui à nghen…
  6. haha, giọng cười của Vincent độc đáo ghê “khặc khặc” akak
    Ờ thì, anh chủ quán bình thường khỏe mạnh hổng bịnh gì, nhưng mừh tinh thần đang có vấn đề haha
    Đọc xong cái truyện này hok bit nói j hết trơn á (giờ chả nhẽ nói đàn ông … ekek)

  7. Haha,  Anh Chu Quan bi benh! Anh co benh thi cu noi ra, co sao dau, dung giau nua! Hahahaha…..

  8. @unknown: Anh Chủ Quán mà biết em là ai ảnh chết liềng, hehehe. Có nghe câu “ý lớn gặp nhau” chưa khách quan ới ời…

  9. kết thúc câu chuyện làm cho người đọc cảm thấy có gì đó bất ngờ và ngỡ ngàng ( so với cái tựa mà ACQ đặt). Truyện đọc được nhưng hy vọng ngoài đời không có xảy ra, nếu không thì xã hội này “con ” sẽ sinh sôi nảy nở nhiều mà “người ” thì sẽ teo tóp đi.

  10. Kinh nghiệm chiến trường là cứ lấy 1 cái nik nào đó thật dễ thương đặt hết cho tất cả các em,đi chơi,đi học,nhắn tin điện thoại vô tư không bao giờ lo bị “hố”

  11. hí, truyện của a, e đọc, thấy ngoắc ngoải sao đó nhe : D
     
    bẽ bàng qá đi ..

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *