Sàigòn những ngày bão

1. Mưa bão đang kéo tới ngoài kia

DSC_4264
photo: Demifantasy

Ngoài trời đang bão. Gió thổi những cánh cửa lùa rung bần bật và kêu gào những tiếng hú tưởng chừng như đang ở trên đỉnh của một ngọn đồi.

Trong phòng ấm cúng. Máy chạy rì rì 25 độ. Đèn vàng. Cái máy chơi đĩa thong thả nhả từng tiếng của những bài jazz tưởng chừng như không bao giờ dứt.

Điện thoại rung đến lần thứ tư anh mới ngồi dậy cầm lấy coi. Em gọi. Anh bước ra ban công và mở máy trả lời.

– Anh, đang làm gì đó?
– Anh đang ở trong phòng thôi.
– Anh không đi đâu hả?
– Trời mưa quá chừng kìa, đi đâu được mà đi chứ em. Ủa chứ bên em không có mưa hả?
– Dạ có, hìhì. Em hỏi anh chơi vậy thôi. Anh ăn cơm chưa?
– Anh ăn rồi, mới vừa ăn xong. Em quên là nhà anh ăn cơm 6h chiều sao?
– À, em nhớ mà.
– Em ăn gì chưa?
– Dạ em chưa ăn, đang nấu cơm dưới bếp, nhớ anh quá nên lấy điện thoại gọi cho anh, hihi…
– Hì, anh cũng nhớ em.
– Em qua anh chơi nha!
– Bây giờ hả?
– Dạ


– Thôi em, trời đang mưa to gió lớn…
– Thì em đi taxi…
– Lỡ đang chạy cái có cái cây nào rớt đùng cái ngay taxi em sao?
– Trời, anh nói truyện xui xẻo quá…
– Hì, anh chỉ lo em bị gì thôi. Em ở nhà đi, hết mưa anh qua đi chơi với em nha, chịu hông?
– Hihihi, dạ được. Em muốn đi ăn kem…
– Kem nữa hả? Em ăn kem hoài hông sợ sún răng sao?
– Trời, chê tui hả? Ừ đó, tui sún thì sao?
– Thì đâu có sao nè, anh chọc em thôi. Thôi em chạy xuống nhà bếp coi nấu món gì rồi phụ đi nha, ăn cơm xong thì nhắn anh, nếu hết mưa anh sẽ chạy qua dắt em đi ăn kem nha…
– Dạ, hihi, iu anh nhứt trên đời, moa…
– Hì, anh cũng nhớ em. Chào Mẹ giùm anh hén!
– Dạ em biết rồi, lát hết mưa qua em nha anh.
– Anh biết rồi, bye bye em!
– Dạ bye anh.

Anh cúp máy, quay vào phòng, ngả người xuống giường rồi nhắm mắt lại, tiếp tục chìm vào không gian yên tĩnh, mát rượi và thơm phức.

Cô hỏi: “ai vậy anh?”

Anh trả lời mà không mở mắt: “bạn bè hỏi thăm sức khỏe thôi em”.

Rồi môi anh tìm đến môi cô!

Tối hôm đó hình như mưa gió đến hơn 1 giờ khuya mới tạnh.


2. Mưa bão ngay chính trong tim mình

tuoimat
photo: Demifantasy

Cô đến, mang theo một mùi hương phảng phất từ tuốt luốt đằng xa, theo cái kiểu anh hay nói là “người chưa thấy tới mà đã nghe mùi tới rồi”. Hai đứa leo tuốt luốt lên cái tháp chuông, bật một chút nhạc, vặn nhỏ một chút đèn và xích lại một chút gần nhau hơn nữa.

Cô xõa tóc. Nhiều cọng dây thun nhỏ và một cái cột tóc lớn, luôn luôn là như vậy!

Mưa như lướt qua những mái nhà nhấp nhổm, chảy tràn vào từng ngóc ngách của những ngõ hẻm, lúc rào rạt, lúc khoan thai, khi lồng lộn và cũng có khi mơn trớn, vuốt ve.

Gió thổi vào lạnh buốt từng chân tơ kẽ tóc. Mắt nhắm nghiền, tai ù đặc cũng biết gió đang thổi đến đâu. Gió len lỏi vào từng khe cửa, tinh nghịch lách vào phía bên trong những căn phòng ấm áp, đưa những ngón tay thon dài ra ve vuốt, dù nhẹ nhàng cũng đủ làm dựng tóc gáy và nổi da gà những kẻ yếu tim.

Từ phía xa chân trời, những đám mây trên cao cứ vần vũ, lúc cuộn vào, lúc tách ra, lúc vượt lên trên, lúc lăn xuống dưới. Chúng đeo bám nhau, cọ sát và va chạm mãnh liệt giữa không trung như đang trình diễn những vũ điệu phức tạp nhất trên đời.

Rồi khi hai đám mây đang tích đầy điện trái dấu đó chạm vào trúng tâm, trời đất bỗng dưng tối sầm lại, một tia sáng xẹt ra xé toạc bầu trời đêm đen kịt, và kéo theo nó là mưa như trút nước.

Và rồi bao nhiêu mây, mưa, gió, sấm chớp phút chốc trào ra từ trên không, chen chúc nhau đổ xuống những mái nhà, những lối đi, và những con người đang dáo dác chạy lúc nhúc phía dưới kia, tránh không được bèn trân người hứng chịu cơn thịnh nộ của đất trời lúc giao nhau.

Ướt đẫm và đầm đìa!

  • Đó là những gì anh nghe người ta nói thôi.
    – Anh có tin không?
  • Không.
    – Tại sao?
  • Bởi vì em là em. Anh không hiểu được con người em, nhưng anh cảm nhận được em!
    – Em rất bất ngờ khi nghe truyện này, không nghĩ rằng người ta nhìn mình với cách xét đoán như vậy.
  • Em quan tâm truyện đó làm gì, anh tin em là được rồi. Mà cho dù có đi nữa, thì cũng chỉ là truyện của quá khứ.
    – Em luôn tự hào rằng sau này khi em đi với chồng em, anh ấy sẽ không bao giờ nghe được bất kỳ lời đàm tiếu nào về em.
  • Anh hiểu. Anh tin em. Anh chưa bao giờ tin người đó.
    – Thật không?
  • Thật
    – Nhưng dù sao đi nữa, em cũng vẫn không quen anh
  • Tại sao?
    – Vì anh giống như một cái áo quá rộng so với em. Em có cảm giác rằng em sẽ không giữ được anh.

Sét đánh ngay trong lòng người, và mưa như trút nước.

Chỉ có điều, lần này thì nước trút ngược vào trong chứ không tràn ra ngoài.

Nhắm mắt, và mưa tạnh!

Bão tan!

Sàigòn, August 7

9 thoughts on “Sàigòn những ngày bão

  1. ủa, 3 truyện này tách biệt hay có lin quan anh? đọc mà ko hỉu. đọc truyện đầu tưởng cô là cô em gái của bố. Tự dưng….hết hồn, cô này là vợ hả. sao mà fức tạp thế

  2. :neutral: Em à, bão ngoài trời thì thấm tháp gì so với bão trong lòng, phải không! Mà thật ra, bão cũng sẽ có lúc tan thôi, cho nên anh cứ cho cái "phần hồn" của anh bị thấm dột thoải mái, buồn buồn anh đem đi phơi nắng cái là nó khô ráo lại hà… :razz:

  3. Bo tan, cham cam. bao nao tan? bao ngoai troi? hay bao long? viet tip di. truyen chua sau, moi khoi khoi khuc dau ah!

  4. Thì đúng rồi, đang tính viết thêm nữa, mà bị gì bà con phản đối quá, hông cho viết tiếp kìa Maybe ơi, hic hic… đang bùn đây :cry:

  5. đừng viết nữa anh, cho bão tan đi, và dối lòng một chút cũng không sao

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *