Ngày hết hạn

Phần I

12h30

Cảm thấy dường như có một cái gì đó vướng ngay cổ họng của mình, Gia Bảo cố nuốt xuống nhưng không được. Cô dừng xe lại bên đường, hít một hơi dài vào cuống họng và tìm cách nén chặt gói cảm giác đang chực trào ra khỏi con người mình. Những cảm giác nghèn nghẹn, bức bối, kinh ngạc, uất ức, lo lắng và tức giận bỗng chốc từ đâu bên trong con người cô xuất hiện, đan xen trộn lẫn nhau, và chỉ chờ một giây phút lơ đễnh của Bảo là nó tuôn nhau tràn ra ngoài qua vành môi, qua khóe mắt, qua những làn hơi thở ngắn và dồn dập ngay lúc này của cô.

Cô vừa thấy chiếc xe của Phúc – hôn phu vừa đính ước – đậu lặng lẽ bên trong một khách sạn bên đường. Không thể lầm lẫn được, chiếc xe có dán poster của một phim hai đứa rất thích do chính tay cô thiết kế và cắt 2 cái decal, 1 cho xe cô và 1 cho xe Phúc, nó đang ở trong khách sạn đó, nghĩa là Phúc cũng đang ở trong đó. Vậy mà anh nói là anh phải họp với khách hàng buổi trưa, vậy sao, thật vậy sao?

12h35

Đầu óc cô rối bời giữa trưa nắng chang chang, cô lấy điện thoại và bấm số của Phúc một cách vô thức. Chuông reo nhưng không ai trả lời. Gia Bảo tắt, rồi gọi lại một lần nữa, cũng chỉ là những tín hiệu chờ, chờ một cách vô vọng mà cô biết chắc rằng ngay lúc đó Phúc không thể trả lời. Cô bỏ cuộc gọi, lục tìm số công ty của anh, bấm gọi mà trong đầu biết chắc rằng anh không có ở đó.

  • Alô, công ty Thiên Phúc nghe? – Giọng của Minh, nhân viên tiếp tân.
  • Em cho chị gặp anh Phúc đi Minh.
  • Dạ, chị chờ em chuyển máy.

Gia Bảo thấy hơi ngạc nhiên, nhưng cô tin chắc vào thị giác của mình, và cô mím môi khi nghe giọng Phúc nhấc máy:

  • Alô?

Giọng của Phúc rõ mồn một ở bên tai Bảo. Không thể nào, không thể nào! Gia Bảo rõ ràng thấy chiếc xe của anh ta đang đậu bên trong khách sạn đằng kia mà.

  • Alô? – Phúc nhắc lại – Tui nghe đây?

Gia Bảo trấn tĩnh lại, rõ ràng đây là giọng nói của anh, tức là anh đang ở trong văn phòng công ty. Cô lập tức có một cảm giác an toàn bao trùm lấy cơ thể, giải phóng mọi bực dọc và nghi ngờ từ nãy của mình.

  • Anh, em nè. Anh họp hành sao rồi?
  • À, anh họp xong nãy giờ rồi. Em đang ở đâu vậy? Mà sao không gọi điện thoại di động cho anh?

Cô nín thở:

  • Em gọi rồi, mà anh không trả lời. Em mới đi ăn cơm xong, đang trên đường về công ty.
  • Ủa, sao không. À à, chắc anh để quên trong phòng họp rồi, để chút anh vô lấy coi sao ha. Em gọi anh có gì không? Nhớ anh sao?

Gia Bảo liếm môi, cười khe khẽ:

  • Xí, ai thèm nhớ anh. Em nhắc anh nhớ ăn uống đàng hoàng thôi, anh hay bỏ bữa lắm.
  • Anh biết rồi, cám ơn em, em về công ty đi, ngoài đường nắng lắm.
  • Dạ, bye anh.
  • Bye em, chạy xe cẩn thận nha.

12h55

Gia Bảo tắt cuộc gọi, cất điện thoại vô túi rồi chạy thẳng về công ty. Cô quên luôn việc cần phải hỏi Phúc rằng tại sao chiếc xe của anh đang ở trong khách sạn. Trong cô bây giờ chỉ còn một cảm giác nhẹ nhõm, mọi bực dọc ghen tuông vừa lúc nãy đã tan biến tự hồi nào. Cô mỉm cười sau khẩu trang, và tự nhủ: chỉ còn một bước kiểm tra cuối cùng nữa thôi, Bảo ạ.

19h

Bảo về nhà lúc 17h30, hơn nửa tiếng sau Phúc mới về tới, như thường lệ. Cô và anh mới bắt đầu sống chung hồi đính hôn, và Gia Bảo cảm thấy cuộc sống của mình không có gì phải phàn nàn, khi anh có một công ty riêng, còn cô đang làm Trưởng phòng thiết kế mỹ thuật cho công ty IKA. Hai người quen nhau được 4 năm, bắt đầu từ năm ngoái mới dọn về sống chung, Gia Bảo phải thừa nhận rằng cô yêu thích cuộc sống này, và cô coi mình như một người vợ trẻ, với những lo toan chăm sóc, những yêu thương hờn giận, dành thời gian và công sức cho những kế hoạch lớn lao và cả những điều vụn vặt của cả hai đứa.

Gia Bảo gọi Phúc đi tắm rồi thay đồ đi ăn cơm, chờ anh khép cửa phòng tắm và nghe tiếng nước vòi sen chảy rào rào, cô mới nhẹ nhàng lần tìm cái bóp của anh, mở ra, kéo cái ngăn đựng 2 cái bao cao su mà cô biết anh hay để sẵn trong đó, và cô thở phào một cách sung sướng khi thấy 2 cái bao cao su vẫn còn nằm nguyên trong bóp anh. Cô đặt lại cái bóp vào chỗ cũ, và nhẹ nhàng bước xuống phòng ăn đợi anh.

19h15

Phúc bước xuống, nhìn cô vợ sắp cưới của mình đang ngồi cười tươi rói bên bàn cơm, tự nhiên lòng cảm thấy lâng lâng. Anh bước tới ôm choàng lấy Bảo, và nói nhỏ vào tai cô:

  • Hôm nay sao em đẹp vậy ta…

Gia Bảo ngẩng đầu lên, nhìn Phúc rồi nói:

  • Trưa nay em thấy xe anh nè…

Phúc cười cười:

  • Em thấy xe anh ở đâu?
  • Ở chỗ kia kìa. Anh đi đâu hả?

Phúc lắc đầu:

  • Không có, anh Toàn mượn xe, nói đi công chuyện một chút. Mà em thấy ở đâu?

Như trút được hết gánh nặng đeo bám từ trưa tới giờ, giờ đây Gia Bảo cảm thấy mình có lỗi với Phúc khi cô nghi ngờ vào tình cảm của anh dành cho cô, cô không tin tưởng vào người đàn ông mà cô đang yêu thương…

  • Không quan trọng đâu anh, Gia Bảo nói. Cô vòng tay lại trở mình ôm eo anh từ phía sau, và áp mặt mình vào sát lưng anh để hít thở mùi cơ thể của Phúc, cô khe khẽ nói thầm trong miệng: em xin lỗi…, rồi kéo anh vào bàn ăn, nói: ăn cơm đi anh!

Phần II

10h – Loan nhắn tin: Anh ơi khỏe không? Lâu rồi không gặp, em nhớ anh quá hà.

10h30 – Phúc trả lời: Anh vẫn bình thường thôi. Anh cũng nhớ em nè. Khi nào rảnh mình gặp nhau nha.

10h31 – Loan nhắn lại: Vậy trưa nay mình gặp nhau được không anh?

11h – Phúc nhắn: Ừ, trưa anh gặp khách hàng xong rồi mình gặp nhau nha. Chỗ cũ được không?

11h5 – Loan trả lời: dạ em biết rồi.

12h05

Làm việc với khách hàng xong, Phúc mở trang điều khiển tổng đài của công ty, chuyển hướng cuộc gọi analog đến máy nhánh trong phòng làm việc của anh gọi đến số điện thoại di động của mình. Xong, anh dắt xe ra, chạy đến chỗ hẹn với Loan, không quên dặn Minh là có cuộc gọi thì cứ  chuyển số nội bộ cho anh.

12h36

Phúc nhận cuộc gọi của Gia Bảo, Loan nằm bên cạnh, khẽ nhíu mày khi nghe tới câu “Nhớ anh sao?” của anh dành cho người con gái kia, nhưng chỉ vậy mà thôi, chứ điều cô quan tâm là, Phúc luôn đáp ứng những nhu cầu của mình.

13h25

Phúc chạy về công ty. Nhắn tin cho Toàn: ai hỏi thì mày nói trưa lấy xe tao đi công chuyện nha. Xong anh xóa hết tin nhắn đã nhận và gởi, xóa luôn những bản báo cáo tin đã được nhận, rồi tắt chế độ VoIP trên điện thoại, mở tổng đài chuyển mạch lại máy nhánh của mình như bình thường.

17h45

Trên đường về nhà, Phúc ghé tiệm thuốc tây bên đường mua một cái bao cao su khác cùng loại.

19h5

Trong phòng tắm, Phúc thấy bóng của Gia Bảo đang lần tìm cái bóp của mình, anh biết cô tìm gì trong đó.

Phúc chỉ khẽ nhíu mày: có khi nào cô ấy kiểm tra ngày hết hạn của hai cái bao cao su không? Nếu cô ấy thấy chúng khác nhau thì sao?

Rồi Phúc khẽ cười, vì Phúc hiểu rằng phụ nữ không mấy ai làm vậy…

32 thoughts on “Ngày hết hạn

  1. Kế hoạch quá hoàn hảo!!! Không biết Anh chủ quán lấy truyện này ở đâu, hay do anh ấy tự nghĩ ra; hay là anh ấy có quá nhiều kinh nghiệm 😀

  2. Huhu, quay lại thăm anh mà đọc được cái truyện như vầy nè, chịu nổi hông? Đọc từ đầu là biết anh Phúc này thế nào cũng là “anh chàng lắm chiêu” mà. (nhưng chắc còn thua anh chủ quán, kekeke).
    “Anh ơi khỏe không? Lâu rồi không gặp, em nhớ anh quá hà.”

  3. PS: Bài học rút ra là không yêu mấy người rành CNTT! Hoặc là sẽ cắm đầu học CNTT để người yêu khỏi “qua mặt”.

  4. có Phần III không anh?
    em muốn biết Gia Bảo sẽ xử sự thế nào khi biết mặt trái con người anh Phúc, chấp nhận tha thứ vì yêu anh hay là không? sẽ có lúc anh Phúc mệt nhòai và nhìn lại chặng đường mình đã đi, anh sẽ như thế nào?
    viết tiếp nha anh có ít nhất 1 độc giả đang chờ xem nè.

  5. @Ni: chính xác, chuyện này không có gì lạ hết em, và anh cũng chỉ là người thích kể chuyện bình thường, không thích kể chuyện lạ.

    @Cọp: không có phần III Cọp ơi.

    @Thường Xuân: haha, mốt kể Thường Xuân nghe chuyện khác, mà không cần dùng tới CNTT luôn, héng…

    @Hoa: hông phải kinh nghiệm của Anh Chủ Quán Hoa ơi…, đừng hiểu lầm, tội nghiệp, hehe!

    @Giai Phong: chuyện vậy mà buồn, dzui thí mồ, hả em…

  6. hí hí, hay àh nhe, anh Phúc này cao cơ àh nhe…
    mà khổ thiệt, kiểm tra chi hông biết, làm hồi hộp muốn chết luôn àh…hic hic
    tai nghe chưa bằng mắt thấy, mắt thấy cũng chưa hẳn đã đáng tin!

  7. Giả dụ như Gia Bảo có kiểm tra ngày hết han đi chăng nữa cũng chẳng ích gì.
    Phúc sẽ nhếch mép cười đểu : ta mua nguyên thùng luôn mà còn khuya mới biết được chuyện ” mèo mả gà đồng ” của ta, nguyên cái kịch bản dài dằng dặc phía trên ta còn dựng được nữa là cái ngày hết hạn trên …….. hihihi. Phải vậy không Anh Chủ Quán??????????

  8. Anh Chủ Quán khoe thành tích của mình hả ? nạn nhân của anh chắc không chỉ 1 người này thôi đâu (theo như em biết về anh chủ quán thì là vậy)

  9. sao anh xóa mất tên của anh vậy? e viết comment có tên rõ ràng mà, sợ mọi người biết tên hả? đừng có xóa tên của anh nữa đó, không là em và mọi người ở đây nghĩ anh là cái anh Phúc ở trên ráng chịu ……….( đó là kẻ lừa đảo, xảo trá, sở khanh thứ thiệt ) kekekekekeke

  10. Chuyện hay, tình tiết tốt. Nhưng khi đọc cũng đã nghĩ đến phần sau rồi. Nếu không post phần thứ 2 hoặc post chậm sau vài tập nữa thì truyện sẽ hay hơn.

  11. hả?????
    @The Lounge: là cách gì hả anh/chị?
     cho em út thỉnh giáo =)) mai mốt phát huy :))

  12. haha, Carol ơi, chỉ ra ở đây thì lộ hết. Tốt nhất là The Lounge bí mật thôi. Với mấy chàng như Phúc thì cái cách trên ấy nó chả hiệu quả.
    @Người quen + @Anh chủ quán: Quán đang mua mua bán bán, ăn ăn uống uống, 2 người có ân oán gì thì ra ngoài giải quyết nhá. Làm phiền lòng thực khách hết sức.
    Anh chủ quán bán lại quán này thì The Lounge mua ngay keke.

  13. hihi, quán này sắp nâng cấp lên thành chợ rồi anh/chị The Lounge ơi
    @The Lounge: cho em hỏi là anh hay chị, để em biết mà gọi, gọi kiểu này riết…hông có ổn 😎

  14. trời…anh chủ quán ơi, em bó chíu với anh luôn..
    em thì nghi là…chị cơ 😎

  15. @Carol: em cứ gọi là The Lounge được rồi em ạ.
    @Anh chủ quán: The Lounge thuộc cái thứ 3 cơ 😛
    Mà The Lounge thì chả có thời gian rảnh để ngồi trùm mền thế đâu Anh chủ quán ạ. Thế nên cái cách của Anh chủ quán í nó chả khả thi

  16. thêm 1 bài học cho chị em phụ nữ

    (đây là bài thứ 2 mình đọc trong quán của Anh chủ, quán có vẻ thu hút mình rồi đó, chắc quán của anh mới mở đây phải không?)

  17. @khách mới đến: Quán Quê mới mở đây, mồng Một tháng Chạp năm Mậu Tý đời Nguyễn Tấn Dũng năm thứ hai. Cám ơn khách quan đã ghé quán!

  18. trong tim của người đàn ông có cái gì đó rất quanh co. yêu vợ nhưng sẵn sàng lên giường với 1 phụ nữ khác… Đàn ông toàn như nhau cả! truyện này anh viết hay đó. nghe buồn và tức tưởi lắm…^^

  19. @Pucca: tội nghiệp hông…, “buồn và tức tưởi“!
    Đừng buồn em, cuộc sống không phải là truyện, mà cho dù có xảy ra như “trong phim” đi nữa, thì cứ sống chân thành, ông trời sẽ không phụ mình… (hơi duy tâm chút, hihihi)

  20. Truyện quen quá mà đọc vẫn thấy xót xa…
    Mình không phải bạn bè quen, càng không phải khách quen, tình cờ ghé blog đọc rồi comment có phiền gì ACQ không nhỉ???

  21. Phải nói chân thành một câu: Khuất mắt trông theo… vỏ quýt dày có móng tay nhọn mà… ACQ viết tiếp Phần III đi… Để chị em phụ nữ thiệt thòi thế là ko được? phải giải quyết vấn đề chứ… :))

  22. Một câu chuyện nhiều ý hiểu, nhiều ý nghĩa:
    Người tưởng đã tìm được tình yêu của mình lại chẳng thể đặt trọn niềm tin vào tình yêu đó.
    Người tưởng mình nắm đằng chuôi lại chẳng thể quang minh chính đại yêu người đó.
    Người trăm phương ngàn kế giành chiến thắng cuối cùng ngồi trên ngai vàng một mình, suy cho cùng là kẻ bất hành nhất.

    Tình yêu, nếu vốn không thể đặt trọn niềm tin, liệu có thể đi đến được hạnh phúc?
    Trò chơi, nếu đã là tình cảm, liệu có còn vui?

    Một vài câu, chỉ là chút cảm nhận cá nhân, cũng là một lời cảm ơn đến người viết 🙂

  23. @Demifantasy: một truyện rất đời thường nhưng hay! Tui hình như đã nghe ở đâu đó câu này: ” Nên giữ người đàn ông từ cái cổ (họ) trở lên. Còn từ cổ (họ) trở xuống để cho họ tự giữ!!” . Có lẽ như vậy sẽ tốt hơn chăng???
    Phúc là anh chàng thông minh. Biết Gia Bảo hay lục bóp để tìm bằng chứng. Đàn ông thông minh và có chút gia trưởng không thích bị kiểm soát & rất thích “lách luật”!!!
    Haha..Vậy đó ^^
    Tui cũng từng nghe câu vầy:” Nên hiểu người đàn ông nhiều hơn và yêu thương họ ít thôi”…
    Kaka…

  24. @Demifantasy: Rảnh rảnh tui ngồi đọc lại cái comment bên trên của tui. Chết hông, tui hình như có định kiến về đàn ông ^^ Sorry anh Demi nha, tui thiệt tình chỉ có ý nói qua nói lại rất bạn bè về góc nhìn & cảm nhận cuộc sống rất riêng của tui mà thôi ^^

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *