Bão Từ (truyện)

Chương I.

Năm 2010, 11h30, tầng thượng tòa nhà SaigonVision

Gia Cát Hoàng Kim đứng một mình trên tầng thượng của tòa nhà 99 tầng SaigonVision nằm ngay giao lộ Nguyễn Huệ và Lê Thánh Tôn, ánh mắt phóng hun hút ra chân trời, nhìn đăm đăm nhưng không cụ thể một điểm nào. Gió từ lưng chừng trời thổi phần phật làm tung lớp áo khoác của cô bay phất phới, nhưng dường như cô không lạnh, mà còn cảm thấy thích cái cảm giác những cơn gió mơn man cuốn quyện quanh cơ thể mình.

Cơ thể nàng như muốn bay lên không trung, băng vào những vùng trời mới mẻ, như một con đại bàng tung cánh chập chờn giữa những đám mây ngũ sắc, và rồi mất hút vào không gian rộng lớn để chỉ còn là một chấm nhỏ thấp thoáng trên không trung không ai còn nhìn rõ. Hít thở bầu không khí trong lành và mát rượi, lồng ngực mở ra hết cỡ, nhắm đôi mắt lại để tận hưởng cảm giác bềnh bồng trong lưng chừng trời cao, Hoàng Kim bỗng dưng nhớ lại cảm giác bồng bềnh giữa đại dương ngày xưa, bờ biển ngày xưa, nơi ranh giới giữa thiên đường và địa ngục chỉ còn là một sợi tóc mỏng manh.

Không ai có thể ngăn chặn cơn bão giữa lòng đại dương, không ai có thể ngăn chặn cơn bão từ trong tim mình. Chỉ có một lựa chọn, là vượt qua nó, hoặc là bị nó nhấn chìm mãi mãi. Và trong giây phút yếu đuối nhất của con người mình, thì dường như đâu đó trong sâu thẳm cơ thể cô, có một sức bật mạnh mẽ hơn bao giờ hết trỗi dậy. Và cô không thể quên được cảm giác trong tâm bão lúc ấy, cũng như không quên được những gì cô đã để lại giữa biển khơi ngày nào.

Cuộc đời con người cũng giống như những tấm vải. Có những tấm vải được may thành những tấm buồm, suốt một cuộc đời căng phồng, vươn mình đón gió để kéo những con tàu vượt trùng khơi xa, để rồi khi được cuộn lại, thì những tấm vải đó cũng đã sống một cuộc đời hào hùng và sảng khoái, được vươn mình ra giữa biển khơi, được cuộn những phong ba vào mình, được lướt băng băng trên sóng gió, được căng mình đón ánh ban mai, được lặng yên ngắm mặt trời lặn xuống lòng đại dương xanh thẳm. Cũng có những tấm vải suốt một cuộc đời chỉ cuộn trong những sóc vải, chưa bao giờ được trải tung ra, chưa từng thấy ánh sáng, chưa từng có hơi người, chưa từng được ai chiêm ngưỡng.

Phía xa ở đường chân trời xanh rì bao quanh thành phố, một cầu vồng rực rỡ khổng lồ dần dần xuất hiện, lấp lánh và bóng bẩy tô điểm cả một vùng không gian rộng lớn. Và rồi trời bắt đầu đổ mưa, những hạt mưa long lanh và mát rượi rơi từ đâu đó giữa những tầng mây xuống mặt đất, đọng lại trên gương mặt thanh tú và mái tóc dài của Hoàng Kim. Cô khẽ vận công, triển khai chiêu thức Kim Cương Tỏa, phát một vùng khí bao phủ thân mình tránh những giọt mưa trái mùa, và đứng lặng im phăng phắc, chờ đợi.

Chỉ nghe một hơi gió thoảng, Hoàng Kim biết rằng người hẹn gặp nàng ngày hôm nay đã đến. Cô khẽ quay người lại, nhìn thấy một chàng thanh niên tuấn tú, trên mình mặc một bộ vest trắng tinh, mắt to trán cao, thân mình dong dỏng đứng bất động như đã hiện diện từ lâu lắm.

  • Lăng Ba Di Bộ quả nhiên danh bất hư truyền – Hoàng Kim khẽ cúi đầu chào người thanh niên mới đến.
  • Gia Cát tiểu thư quá lời rồi, không dám không dám – chàng trai đáp lễ – tiểu thư đợi ta đã lâu chưa?
  • Muội cũng vừa mới tới thôi, thấy cảnh đẹp quá nên đứng ngắm một chút.
  • Haha, ta không ngờ Ngọc Diện La Sát cũng có giây phút lãng mạn đấy.

Hoàng Kim khẽ chau mày, nàng không ngờ người thanh niên này biết ngoại hiệu của mình, Ngọc Diên La Sát, vốn nổi danh trong giang hồ trong vòng 5 năm nay.

  • Chẳng hay Diệu Thủ Thư Sinh hẹn gặp tui ngày hôm nay có điều chi dạy bảo?
  • Ta muốn cung cấp cho chính phủ một tin tức. À không, chính xác là, ta muốn bán tin.
  • Huynh có tin gì?
    – Nàng trả bao nhiêu?
  • Tin có đáng tin cậy không?
  • Liên quan đến tập đoàn Thái Sơn.

Hoàng Kim bất chợt hụt một nhịp thở. Vững như Thái Sơn, đó là câu slogan của tập đoàn ngân hàng ngày từ hơn trăm năm nay, và quả đúng như vậy, chưa bao giờ tập đoàn Thái Sơn dính líu tới bất cứ một scandal nào của thị trường, và bất chấp các cơn suy thoái kinh tế cũng như những đợt phá hoại của rất nhiều người ganh ghét, các ngân hàng thuộc tập đoàn tài chính Thái Sơn này luôn đứng vững, y như câu slogan của nó.

Và đó cũng là nơi mà Hoàng Kim vừa được phân công về điều tra một vụ trộm tiền kỹ thuật cao. Và bây giờ thì Diệu Thủ Thư Sinh – một nhân sĩ giang hồ khét tiếng trong lĩnh vực hacker tài chính – đang đứng trước mình ra giá cho một tin tức liên quan đến tập đoàn Thái Sơn.

(còn tiếp)

5 thoughts on “Bão Từ (truyện)

  1. năm 2010 vẫn chưa có tòa nhà 99 tầng ở chỗ đó đâu, Anh Chủ Quán gia hạn thêm vài năm nữa đi 😀

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *