Và Mùa Không Cần Sang Nữa

Khi ngọn gió mùa thổi xuôi sườn núi
Mang hơi lạnh phả xuống phố đồng bằng
Đâu đó trong mớ tóc thoảng hương biển xốn xang
Và ngày thôi không nắng, và mùa không cần sang nữa.

Em xuống chợ trong áo lạnh và quần jean bó gối
Mua mớ rau củ nhiều hơn mớ thịt bữa tròn trăng
Thu ăn măng trúc đông ăn giá* trước ngày xuân vội vã
Và mùa không cần sang nữa mùa ơi.

Đi ngang nhau trong nón bảo hiểm và khẩu trang kín mít
Muốn nói lời chào hỏi cũng ngại cởi nón nải găng tay
Thôi thì đành gởi ánh cười qua những vệt mắt nối dài
Để xa xưa tràn về, và mùa cũng không guồng chân hối hả.

Đôi lúc cần một mình yên tĩnh trong mùa rộn
Cần gió lặng thinh và lá dừng rụng giữa mùa đông
Để đời tạm dừng một chốc giữa thinh không
Để nhắm mắt lại, ngắm nhìn, và mùa không cần sang nữa!

Likes(0)Dislikes(0)

9 thoughts on “Và Mùa Không Cần Sang Nữa

  1. Tui viết lại khổ cuối, theo tứ thơ của Lực, coi thử được không hen:

    Để lá thôi rơi trong mưa tầm tã
    Cho gió buồn, khơi nhẹ với mênh mang
    Để thấy mình, bình yên trong rộn rã
    Và nhớ rằng, một mùa nữa không sang.

    (hồi giờ làm thơ theo kiểu truyền thống, thất ngôn, tứ tuyệt ..., ko quen thơ tự do)
    ---------------------------------------------------
    Tui ... aka Ngụy Lê Việt Dũng, dungdepchai, leornian, bla bla bla ... and Arsnoria

    Likes(0)Dislikes(0)
  2. @Dũng: trời anh bạn này xài nhiều nick dữ ta, hehe...

    Vụ thơ thẩn, thì thiệt ra nó là cái gì mà tui đọc lên thấy thuận miệng mình thì tui ghi ra thôi, chớ hổng có ý định mần thơ mần văn gì hết, hehe!

    Mùa không sang, cái mùa mà tui đang nói trong bài này, tui kêu là Mùa Bình Yên, hehe!

    Sáng bữa đó tui dậy sớm, chạy từ một ngôi nhà nào đó, qua một vài con đường nào đó mà bình thường tui không có đi ngang, tự nhiên thấy cảnh vật bên đường vừa lạ, vừa quen.

    Lạ là người ở cảnh lạ, còn quen là những hình ảnh đó có thể thấy ở bất cứ chỗ nào trong SG này, nên đâm ra ... lãng nhách về mần mấy câu phía trên đó chớ, hihihi!

    Cám ơn mấy dòng thơ thẩn đầu năm của Dũng, Mùa Bình Yên thì luôn luôn cũ, phải hông nà!

    Likes(0)Dislikes(0)
  3. @Lực: Mùa Bình Yên thì tui đã nhận ra, vì tui đã viết ra rồi mà, hehe. Nên câu cuối nó mới có ý là "một mùa nữa không (cần) sang". Nếu Mùa Bình Yên mới chợt đến, thì lấy gì mà "nhớ", phải hông nà!

    Likes(0)Dislikes(0)
  4. "Đôi lúc cần một mình yên tĩnh trong mùa rộn
    Cần gió lặng thinh và lá dừng rụng giữa mùa đông
    Để đời tạm dừng một chốc giữa thinh không
    Để nhắm mắt lại, ngắm nhìn, và mùa không cần sang nữa!"
    ...
    Để nhắm mắt lại, ngắm nhìn, và mùa không cần sang nữa!
    HAY! TUI THÍCH CÂU CUỐI NHỨT!
    ...
    Lạ nha ^^ Đọc những vần thơ anh Demi, tui thường "thấm" câu cuối. Hay là tác giả sành tâm lý nên thường có câu kết ấn tượng để độc giả phải tiếp tục dõi theo?!? 🙂

    Likes(0)Dislikes(0)

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *