Là Em

Em là nắng, là gió, là mưa
Em là đôi ngày xưa yêu dấu
Em là cánh diều thời thơ ấu
Thả lên trời cùng những ước mơ

Em là ban mai ngày tháng chạp
Nắng dịu dàng nơi cuối mắt đầu môi…

Viết được bấy nhiêu câu đó thôi, vì đang loay hoay tìm vần để làm thơ tiếp thì tự nhiên tui nhận ra mình đang…tán dương em hơi bị quá đáng, chịu không nổi nữa nên tự dừng lại trước khi ai đó nhận xét: anh làm thơ sến như con hến!

7 thoughts on “Là Em

  1. Vô tình đọc bài này khi đang nghe Uyên Linh hát bài Đường Cong, hai thứ cộng hưởng cho ra một điều thú vị 🙂

  2. – Thu xứ xa…

    Hôm nay lá đã rơi nhiều,
    Ngoài hiên nắng rọi nhẹ nhàng êm êm.
    Nước hồ gợn sóng lênh đênh
    Gió thu buốt lạnh phương trời xứ xa.

    Nắng thu uá nhạt phai màu,
    Trải dài sân cỏ thêm vàng áo ai.
    Nắng vàng nhiễu xuống bờ vai,
    Chạnh lòng lữ khách nhớ người “xa” xưa.

    Ngồi đây ngắm nắng chiều rơi
    Giọt rơi trên lá, giọt lùa mái hiên
    Hoàng hôn khua nắng bên thềm
    Người xưa đâu hởi, Bóng người tôi mơ…

    Ngẫu hứng Thu Phố Gió
    November 04, 2011.

  3. @Nitmit: wow thơ anh mướt thế mà la giống em hehe
    Sẵn đây quánh chánh: em là nữ anh ơi, anh gọi em bằng anh làm em rầu quá, hem biết tự lúc nào mình nam tánh dữ vậy ta hic @[email protected]

  4. @adrenaline, …wow thơ anh… mướt … thế mà la giống em hehe …

    – Tóc mướt thướt tha là qua bao ngày chưa có gội,
    – Da dẻ mịn màng là bởi mấy tuần rồi chưa tắm ai ơi……

    -Úi chu cha mèn đét cái ông guàng dzịt dzật tui ơi…. Hoá dza “Lữ Khách” ni là Nữ à, ối dzời ơi, thế mà từ hồi lào cho tới bây giờ “tui” cứ tưởng “Lữ Khách” đó là gái chứ. Thật là khổ cho thân tôi chưa.

    – Không “cởi áo cho người xem lưng” thì ai mà biết được, vì Người Việt “Gốc Mít” mà lại chơi cho cái tên “tây” thì làm sao “Tây Đui” biết được. Dzõ là mình nhìn gà hoá cuốc có chán lắm không đây….

    – Lày, áy chà… gọi nàm thoa cho thích hợp đây nhỉ…??? Mình, Đầu, Tứ chi hay Tay Chân gì đó ơi, sao không lấy một cái tên cúng cơm nào nghe cho nó có vẻ Dân tộc tính một tí, ví dụ như “Con Nít” ở “Gốc Mít”, hai chữ ghép lại thành NítMít, thoáng mới nghe qua tưởng đâu là tên tui cũng lai căng mùi bơ sữa, nhưng kỳ tình dzõ dzàng đó là Việt Nam chính tông hiệu con nai dzàng ngơ ngáo đó “thái hông”. Hà tất gì cứ lấy tên nào là “Ét Dri Na Linh Nờ… ” làm thằng tui đọc muốn chẹo cả cái bản họng cả ngày mà vẫn không sao phát âm ra cho đúng tên được. Hay là cứ lấy đại một tên nào thật là Việt Nam như : Cái Ô, Hắc Mã, Chó Mực, Mèo Mun hay Mực Tầu cái gì cũng được, nhưng cấm gọi nó là màu đen nghe chưa… hi hi hi ……

    – Đùa tí cho dzui thôi, nhớ đừng có đọc lớn quá kẻo cả làng họ nghe được thì “ugly tiger” tui lắm nhe. Sở dĩ mình không có “Eat Study” nhiều nên nghĩ sao nói vậy. Đừng “rầu” nhe.

    – À mà nè, hai chữ “Quánh Chánh” nghĩa là gì vậy? Tìm mãi không thấy trong kho tàng Chữ Việt nên hổng thể nào Ân Đờ Sì … Ten được.

  5. Thu đi, Đông đến, Xuân chưa về…

    Giọt nắng ban mai, giọt nắng hồng
    Giọt nắng ban chiều, chợt vàng phai.
    Ngọn cỏ ngây ngô, nhìn nắng tắt
    Ngọn gió giữa trời, ngẩn ngơ bay.

    Hôm nay sao lá vàng nhiều thế
    Phủ kín phố buồn, phủ kín tôi.
    Thu đi để đón chờ Đông đến
    Băng giá lạnh lùng kiếp tha hương.

    Xuân tôi chưa đến, lòng hiu hắt
    Ngồi ngóng xuân về đã mấy thu
    Bao xuân đi, đến, rồi đi mãi
    Lữ khách lạnh lùng nhớ cố hương

    Ngẫu hứng … Thu tha hương

  6. Mỗi thứ đc tạo ra đều có ý nghĩa riêng của nó. Ví như nickname này của em cũng vậy. Ý nghĩa sao cũng có nói đâu đó trong blog này rồi. Thật tình cũng thấy khá thú vị. Không dè ý tứ câu nói của mình cũng có chút khí khái nam nhân hahaha. Biết vậy ko quánh chánh (đính chính) làm chi. :p

    Thơ anh khắc khoải nỗi niềm riêng. Đôi khi có cái để nhớ về để thơ thẩn cũng hay. Những cảm xúc chẳng cần gọi tên. Để biết mình đang sống, ko phải tồn tại với vòng quay ăn-làm-ngủ. 😀

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *