Cười một cái, rồi bước tiếp!

Một
Bàn tay
Khe khẽ nắm
Chưa kịp ấm hơi
Đã chơi vơi, vụt mất
Ta nhẹ cười rồi bước tiếp
Thêm một lần đánh rơi hạnh phúc
Thì thôi vậy ta tìm về ngày cũ
Khi trong đời mình chưa thực có mùa thu

Likes(0)Dislikes(0)

13 thoughts on “Cười một cái, rồi bước tiếp!

  1. smile
    Em không bước tiếp nữa.
    Em quay lại nhặt những hạnh phúc đã đánh rơi đây anh!
    .

    Likes(0)Dislikes(0)
  2. hehe, vừa đọc vừa ho cũng ra được đúng số chữ giống Demi:

    Rồi
    Ngày đó
    Anh ra đi
    Có nghe tiếng em
    Gọi tên anh da diết
    Có thấy tay em níu giữ
    Những yêu thương bất chợt vỡ oà
    Anh quay lưng bỏ lại em thơ thẩn
    Để ngày dài em chỉ sống với mùa đông

    Thấy cái tựa đề Demi 6 chữ cũng ráng ghi tựa đề giông giống vậy: yêu một lần, rồi ở giá. Hehehe

    Likes(0)Dislikes(0)
  3. Anh Demi,đọc kiểu nào cũng hay mờ . 98-12345-7-6 hay 6-7
    Cho em ké vài dòng ăn theo vậy:
    Nhìn một lần, rồi quay bước...
    Một
    Ánh mắt
    Len lén nhìn
    Chưa kịp lướt qua
    Đã lửng lơ, xa vợi
    Ta lặng nhìn rồi quay bước
    Lại một lần buông trôi hy vọng
    Đành bước đi về phía cuối chân trời
    Nghe trong lòng bao khoảng trống chẳng vơi

    Likes(0)Dislikes(0)
  4. Hai người viết hai khúc, khúc trên là người đã yêu rồi, khúc dưới là người chưa yêu, hehe...

    Hay hay, đọc chữ mà nhận ra được tình trạng người viết... Hèn chi hồi đó cô dạy Văn tức là Người, giờ mới hiểu!!!

    Likes(0)Dislikes(0)
  5. Hehehe...
    Sao dám chắc đọc ra đc tình trạng người viết! Ai sinh ra đời mà chưa yêu, yêu cha má trước, yêu người dưng sau. Sau này yêu ai hơn thì có Trời biết!

    Văn tức là Người cũng đúng. Thêm nữa là, những người viết toàn những chuyện buồn, không có nghĩa họ không hạnh phúc. Để biết cái giá của hạnh phúc, biết trân trọng cái hạnh phúc mà mình có, thì phải nếm mùi đau khổ đã.

    Likes(0)Dislikes(0)
    1. @PHML: nói chung thì tui đây không chắc về tình trạng yêu thương của mấy bạn, hehe, nhưng mà tui đoán vậy, trúng hông thì chủ nhân comment xác nhận giùm nghen...

      Theo những gì tai nghe mắt thấy thì người gặp nhiều trắc trở ít khi nào viết được truyện vui và ngược lại. Sự tưởng tượng của nhà văn là có giới hạn, và họ phải trải qua điều gì đó chân thực thì mới viết được ra cảm xúc chân thực. Do đó, tui không nghĩ rằng "những người viết toàn những chuyện buồn, không có nghĩa họ không hạnh phúc.", mà tui tin là những người viết truyện buồn là vì cuộc sống của họ thật sự buồn!

      Thí dụ: Mạc Can. Truyện của ổng ít khi nào vui, mà toàn buồn, man mác, buồn vì đơn độc nhiều hơn. Và nếu có vui, thì cũng chỉ là vui thoáng qua, không ấn tượng.
      Thí dụ nữa: Vũ Trọng Phụng. Truyện của ông nhà báo-nhà văn này viết đọc nhiều khi buồn thúi ruột, mặc dù vẫn có nhiều yếu tố gây cười rất thú vị, nhưng vẫn buồn, vì cuộc đời của ông này cũng khổ sở và cực nhọc.

      Likes(0)Dislikes(0)
  6. anh Demi và PHML : xin xác nhận : " đã yêu rồi" - chỉ là chưa kịp yêu một mối tình len lén thôi. Hết !

    Likes(0)Dislikes(0)
  7. Ngồi đây gõ, ngoài hiên mưa lớn quá trời.

    Yêu, chắc là có. Mà giờ cũng chẳng biết thế nào mới là yêu!

    Demi nói đúng. Khi con người trải qua nỗi buồn mất mát, họ mới biết nó đau đến chừng nào. Có người đủ mạnh mẽ vượt qua, có người không vượt qua được trở thành nỗi ám ảnh.

    Năm tháng có thể phai dần nỗi đau, nhưng nó cũng lấy đi của họ tuổi trẻ. Hạnh phúc đi qua luôn cho người ta cái cảm giác ngắn ngủi. Nhưng nỗi đau có đuổi thì nó vẫn ở lì bên mình.

    Con người ta phải cảm nhận được nỗi đau thì khi viết mới thật được. Và ít nhiều, người đọc đi qua nỗi đau thì dễ đồng cảm hơn. Cùng một quyển sách, qua mỗi giai đoạn cuộc đời ta đọc lại, lại thấy những cái mới hơn, nhận thấy những cái mà trước đây ta không nhận ra.

    Likes(0)Dislikes(0)

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *