Những Giấc Mơ của Tui

[tui nói về ba cái giấc mơ nhảm nhí, khỏi đọc làm gì, mất công!]

Trong cái thời buổi ngày hôm nay, khi mà thiên hạ ai cũng lo kiếm càng nhiều tiền cho riêng mình càng tốt, để khẳng định mình, để ăn sung mặc sướng, để show-off, để shopping hàng hiệu, để đi du lịch xứ này xứ nọ, để mua xe hơi ngồi cho mát mẻ, để khoe với bạn bè rằng tao có mấy chục ngàn cổ phiếu này, tao có mấy ngàn mét vuông đất nọ, thì Tui, đi kiếm tiền để lo cho người dưng thì quả là truyện đáng cười!

Tui cũng không chắc chắn tại sao mình lại có cái ý nghĩ đó.

Thẳng thắn mà nói, hồi tui mười mấy tuổi, tui hay tưởng tượng rằng lúc tui hai mươi lăm tuổi, tui sẽ có một cái nhà bự, một cái xe hơi xịn, một công việc kiếm ra năm sáu ngàn đô mỹ một tháng, và một em xã xinh đẹp! Giấc mơ thời con nít của tui dừng ở đó, và nó cháy bỏng trong suốt thời mười mấy hai mươi tuổi của tui.

Nhưng khi tui hai mươi mốt tuổi và bắt đầu chuyến đi xuyên việt bằng xe máy với thằng bạn từ Nam ra Bắc trong suốt hai mươi mấy ngày thì cái giấc mơ đó đã từ từ mờ dần.

Lúc tui và thằng bạn thay nhau lái xe dọc trên quấc lộ 1, đi qua những tỉnh miền Trung nắng cháy rát da, nhìn cái xứ sở “chó ăn đá gà ăn muối” đầy đất cát khô khan; trả tiền cho những bữa ăn không bao giờ vượt quá 20.000 đồng cho hai người ăn no nê mà với số tiền đó, tui chỉ mua được 1 tô phở ở Sàigòn thời bấy giờ; nhìn những người nông dân Quảng Bình, Quảng Trị lam lũ mà vẫn kiếm không đủ bữa ăn; nhìn những người nông dân xứ Bắc đúng cái hình tượng “môi thâm mắt toét” đã đọc trong sách vở, và tui nhìn thấy cảnh đẹp một cách hùng vĩ của quê hương xứ sở trên những con đường mà tui đã đi qua; tui đã hỏi thằng bạn cùng đi một câu: “sao tao thấy xứ mình đẹp quá mà dân nghèo dữ vậy mày?“. Nó không trả lời!

Những ngày đó tui đi chưa nhiều, tui thấy chưa được bao nhiêu, nhưng tui đã bắt đầu có thói quen không  chụp hình của mình ở những danh lam thắng cảnh, những nơi có cảnh đẹp mà mình đã đi qua để giữ làm kỷ niệm nữa. Bởi tui nhận ra rằng, đằng sau những cảnh đẹp mà người ta thi nhau chụp để lưu lại làm kỷ niệm đó là những hình ảnh nghèo khổ, đáng thương, đáng tội nghiệp hơn, và tui không thể cười được khi đứng trước máy chụp hình nữa.

Và khi tui thật sự hai mươi lăm tuổi, cái giấc mơ có nhà, có xe của tui hồi mười mấy tuổi đó đã biến mất khỏi đầu tui nhẹ nhàng như chưa từng có. Thay vô đó, tui có những giấc mơ khác.

Những giấc mơ của tui ngày hôm nay là những nhà thương miễn phí cho người nghèo, những trường học miễn phí cho trẻ em nghèo, những nhà dưỡng lão miễn phí cho người già, những công ty dành cho người khuyết tật, những nhà trẻ miễn phí cho trẻ mồ côi từ Nam ra Bắc.

Những giấc mơ của tui ngày hôm nay là mang đất trả lại cho nông dân, xây dựng được những tiêu chuẩn chất lượng cho nông lâm thủy hải sản để không phải xuất khẩu sản phẩm thô với cái giá rẻ mạt.

Những giấc mơ của tui ngày hôm nay là chia sẻ những gì mình có với mọi người, không còn những người già bằng ông nội ông ngoại tui mà còn phải ngửa tay đi xin tiền, không có cảnh những đứa trẻ đen đúa xấu xí cầm cái ca đứng xin tiền ngoài đường bên những chiếc xe hơi BMW hay Mercedes bóng lộn lạnh lùng.

Những giấc mơ của tui ngày hôm nay là đưa người tài giỏi về những tỉnh nhỏ để xây dựng một sự phát triển đồng đều và bền vững.

Những giấc mơ của tui ngày hôm nay là giáo dục miễn phí, nhà thương miễn phí cho mọi người.

Những giấc mơ của tui ngày hôm nay là không còn ai moi móc, đục khoét của công để làm giàu cho mình.

Những giấc mơ của tui còn là những người ngoại quấc tới nước mình phải học tiếng Việt và nói tiếng Việt với người Việt Nam.

Những giấc mơ của tui còn là mọi người không ai xâm phạm quyền lợi của người khác, ai ai cũng tôn trọng người khác và tự trọng mình.

Tui mơ về một Việt Nam phát triển, đồng đều, công bằng, bền vững, bác ái và mạnh mẽ.

Tạm thời là như vậy.

Và trong những giấc mơ đó, tui không mơ gì cho cá nhân tui hết.

Vì tui nghĩ rằng, khi Má sinh tui ra, tui không cầm theo một thứ gì. Và sau này khi tui chết đi, tui cũng không thể cầm theo được một thứ gì! Vậy thì khi tui sống, tui làm giàu cho bản thân mình để làm gì?

Bạn đang cười phải hông! Cười kiểu gì thì cũng là cười, cười mỉm chi, cười khinh bỉ, cười méo mó, cười sằng sặc, cười đểu, cười nhếch mép, cười không thành tiếng hay cười ha hả khi đọc entry này của tui, tui đã thấy tất cả những nụ cười đó rồi!

Và bạn sẽ [muốn] viết comment cho tui rằng: Rảnh!, Đúng là mơ!, Khùng!, Rỗi hơi!, Điên nặng!, Nhảm nhí!, Không biết mình là ai!, Mới ở trại tâm thần ra hả? Chưa uống thuốc hả? … vân vân, phải không! Tui cũng đã nghe tất cả những câu đó rồi!

Bình thường thôi bạn à!

Khi mà bạn không phải là tui, thì những giấc mơ của chúng ta sẽ luôn luôn khác nhau!

Do đó tui biết rằng, có thể chỉ có một mình tui mơ như vậy giữa tám chục triệu con người Việt nam này mà thôi!

Phải không bạn?

[đã biểu là đừng đọc mà không nghe… :mrgreen: ]

Likes(0)Dislikes(0)

18 thoughts on “Những Giấc Mơ của Tui

  1. Những giấc mơ của ông tui đã thấy trong xả hội người Úc, còn người Vịt mình miễn bàn, vịt xiêm vịt ta vịt tàu vịt nhà vịt kìu gì cũng như nhau..sống ko hưởng chết cũng thành ma mà lị...cứ theo đó mà sống mà chà đạp lên nhau...cho vực thẳm giàu nghèo càng rộng lớn...chế độ cộng sản còn trị ko dc...thì làm sao ông mộng thành sự thật...tui nghĩ ông nên tìm những nhóm NGO để cộng tác và học tập và có thể trao đổi nhìu đìu lợi ích cho nhau.

    Likes(0)Dislikes(0)
  2. Haha, ông này hông nói mình điên!

    Tui cũng muốn thành lập một NGO rồi làm việc với những NGO khác, hehe... Mà, tui cũng đã đang làm việc cùng với mấy bạn khác trong một NGO rồi đó chớ, hehehe, chỉ có điều là thiếu kinh phí thôi, hehe...

    Tui nhìn người ta bây giờ chà đạp lên nhau để giành giựt cái sự sung sướng cho bản thân mà chán nản!

    Tui nhìn mấy người show-off và suy nghĩ: bộ hồi nhỏ mấy đứa này đói kém lắm hay sao mà bây giờ làm thấy ghê dữ vậy...

    C'est la vie!

    Likes(0)Dislikes(0)
  3. Không cười đâu vì giấc mơ này rất dễ dàng thực hiện nếu tất cả quan bé quan lớn đều có những giấc mơ như vậy 🙂

    Likes(0)Dislikes(0)
  4. @Hoa: cám ơn hồi nãy đã chia sẻ, Hoa à!

    @conmeokeumeomeo: ờ, không cười, ai biết được em nói vậy mà em có làm vậy hông... hơiz, lòng dạ đàn bà khó lường lắm...

    Likes(0)Dislikes(0)
  5. Nhung giac mo don gian va nho be voi 1 tam lòng cao ca. That dang quy phai hong nguoi Saigon? Chot nho den loi TCS: "Song trong doi song ca^`n có 1 tam lòng." Thanks.

    Likes(0)Dislikes(0)
  6. @An Nhiên: cám ơn anh đã khen! Thiệt ra em biết có nhiều người cũng đang thực hiện những điều em nói, nhưng có điều là họ không có nói ra mà thôi, những người đó mới thật sự đáng quý, anh ha!

    @Cana: phải rồi, vì khi anh viết cái entry này, anh dòm cái hình nền desktop của mình trước mà... đẹp là phải rồi em, hehehe... :mrgreen:! Cám ơn em!

    Likes(0)Dislikes(0)
  7. xí, e hổng có cười a kỉu nào hết đó nha, nhưng tình thì ko như thơ và đời thì ko như  mơ ! nên ta cũng ơ thờ, hihi, làm thơ chút chơi

    dù jì thì cũng ko nên wơ đũa cả nắm, xã hội úc hay việt hay bất kỳ ở đâu thì cũng có ng này ng nọ, a. Trung gì đó nói nghe có vẻ phân biệt wá, hix, làm 1 ng việt chân chính cảm thấy buồn

    Likes(0)Dislikes(0)
  8. @ saigonese con gái: í xin lỗi nhe, tại tui sống ở Úc lâu wá rùi, thấy xả hội ng ta mà buồn cho nước mình thì cũng có ng tốt ng xấu mhưng mà ở Úc chính quyền công bình và thương dân làm cho dân cãm động mà thương lẩn nhau. tui biết dân mình cũng có ng tốt mà như demi đây với Việt Chảnh đây với các bạn đây.

    Likes(0)Dislikes(0)
  9. Hay cu mo nua di anh,neu tin vao chinh ban than minh thi anh nhat dinh se lam duoc.
    Em luon ben anh doi theo tung buoc anh di,lang nghe nhung gi  anh  dang nghi.
    hay lam nhung gi minh muon lam anh nhe!

    Likes(0)Dislikes(0)
  10. Anh sẽ làm được mấy truyện anh đã nói với em!

    Cám ơn em!

    (comment đầu tiên của em trong blog anh là cái bài này heng, hehe, cũng lạ...)

     

    Likes(0)Dislikes(0)
  11. Cười ư ,vâng tôi đang cười đây .Thật vui khi trong cuộc sống này ,xã hội này còn những mong ước như thế . Tôi cũng cười ,cười suốt trong thời gian tôi đọc blog bạn . Giá như tôi còn được cười nhiều như thế trong cuộc sống này

    Likes(0)Dislikes(0)
  12. @Hoang: cám ơn anh nha, tui coi comment này như lời động viên được hông 😀

    Anh viết comment có nhiều chữ "cười" vậy mà sao nghe giọng buồn (hay chua chát) dữ ta...

    Likes(0)Dislikes(0)
  13. em cũng mơ như vậy nè khi đọc được những giấc mơ của anh qua cái entry này. Điều đó làm cho cuộc sống đẹp hơn, và mọi người hạnh phúc hơn anh ha, thấy nhiều người cơ cực, thiếu thốn hay trầm uất, em nhói cả lòng. Mà đôi khi bất lực không biết làm sao (có lực còn hông biết làm sao nữa kìa) hì
     
    Em nghĩ, khi đọc những dòng này, người ta sẽ không cười châm biếm anh, nếu ai đã từng cười châm biếm anh, họ  sẽ rất nhục trước những giấc mơ rất đời thường như khó thực hiện này.
     hì hì

    Likes(0)Dislikes(0)
  14. "Vì tui nghĩ rằng, khi Má sinh tui ra, tui không cầm theo một thứ gì. Và sau này khi tui chết đi, tui cũng không thể cầm theo được một thứ gì! Vậy thì khi tui sống, tui làm giàu cho bản thân mình để làm gì"la một câu nói hay nhất ...
    Tại sao anh lại nghĩ rằng có một số người cười anh ?
    Nếu có người như vậy thì em cười ầm vào mặt ....
    Bởi vì không chỉ có một mình anh có suy nghĩ như vậy đâu...

    Likes(0)Dislikes(0)
  15. Con đọc là con muốn có đc trải nghiệm giống liền ngay và lập tức.

    (Thậm chí còn mún rủ bạn con đi 1 chuyến như vậy nữa)

    Ý nghĩa quá chú ơi

    Likes(0)Dislikes(0)

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *