Chuyện Treo Cờ

Nhà bà Tám ở một con đường rìa của quận trung tâm của Saigon, từ nhà bà Tám chạy xe honda ra tới bưu điện saigon mất có 10 phút, ra chợ Bến Thành mất 15 phút, đi làm ba cái giấy tờ liên quan tới nhà nước chính quyền gì, đó giờ cũng chỉ di chuyển xa lắm là 20 phút là tối đa.

Nói như vậy để người đọc biết là nhà bà Tám ở ngay trung tâm đô thị Saigon, để bạn đọc hiểu được là ba cái tin tức hành chánh quan trọng của thành phố từ trung tâm phát ra thì nó sẽ lan toả từ khu vực trung tâm ra trước, đại khái như hồi có cái quy định đổi sổ hộ khẩu từ cuốn cũ màu xanh qua cuốn mới màu hồng phấn thì khu nhà bà Tám đã xong từ đời thuở nào rồi mà trong Saigon có nơi còn chưa biết tới cái vụ đổi sổ hộ khẩu đó.

Vậy đó.

Vậy mà mới gần đây, hôm kia, bà Tám đang thơ thẩn đứng trước cửa nhà hóng gió chiều mát rượi thổi lên từ dưới con kênh mới nạo vét dưới chân cầu lồng lộng gió vậy đó, tự nhiên thấy thằng “kinh dị” chạy xồng xộc vô nhà bà Tám la lên:
– bà Tám bà Tám, treo cờ đi nghe hông.
Bà Tám hỏi:
– dịp gì mậy, đâu có lễ lộc gì đâu mà treo cờ?
Thằng “kinh dị” nói:
– tui hổng biết, nhưng mà tui nói cho bà biết đặng bà treo cờ, chuyện nhà nước ai cũng làm mà bà hông làm lỡ có chuyện gì đửng trách tui à nha.

Nói xong nó quày quả chạy đi qua mấy nhà khác trong khu xóm đặng loan tin phải treo cờ lên liền.

Nói chút xíu về “thằng kinh dị”. Thằng Kinh dị là cái tên mà xóm bà Tám kêu nó, vì nó quả thật rất kinh dị. Đầu xù tóc rồi, hai con mắt ti hí, cái miệng răng cỏ vàng kệch với cặp môi thười lười, da dẻ thì nứt nẻ, cộng thêm thường xuyên không tắm nên ai ở gần nó quả là một ác mộng. Người ta nhờ nó làm việc này việc nọ để trả tiền công vài chục ngàn ban ngày, buổi tối thì nó cứ để nguyên bộ cánh của nó ngủ trước một mái hiên nào đó trong xóm là được.

Nó thì vô gia cư, hay có gia cư mà không ở sao đó, suốt ngày lang thang ngoài đường, bận bộ đồ cả tuần thấy nó không thay, ai nhờ gì làm nấy, khiêng đồ nặng, bốc vác, phụ dọn dẹp xà bần, phụ hút hầm cầu, phụ giải tán đám đông vân vân. Đó là hạ cám, những công việc nặng nhọc của nó, ai kêu nó làm thì phải trả tiền. Còn thỉnh thoảng thì được làm việc thượng vàng, như tháp tùng đội xe của các bé trong đội Quản Lý Đô Thị đi thu tiền bãi nhậu, bãi giữ xe, bãi nước thải, bãi rác, đi đuổi các cặp tình nhân trong công viên ra về đúng giờ quy định hay đi hốt bàn ghế chén dĩa của mấy người chiếm dụng lòng lề đường để kinh doanh mà không nộp tiền bãi cho mấy ảnh.

Và vì nó như thế, nên những “người nhà nước” cũng muốn xử dụng nó như một công cụ đắc lực, mà lại rẻ tiền, có khi nó sẵn sàng làm miễn phí cái việc bắt bớ người khác, sẵn sàng làm cái việc đập tung cái gánh hàng rong của bà già hay lao vô chửi đổng mớ con người đang nhậu nhẹt, mà nó làm những việc đó rất hung hăng và tích cực, và không cần tiền thưởng tiền công gì hết. Chỉ cần cho nó đội lên đầu cái nón đồng phục, phát cho nó cái áo đồng phục, hay đưa cho nó cái gậy ba toong, là nó sẵn sàng thừa sống thiếu chết cung phụng cho những người thấy được và dùng được tài năng của nó. Người ta dùng nó vì nó đáp ứng được cho người ta phần “ăn chửi”, vì lỡ đội Quản lý thị trường thu xe ba gác hay thu bảng hiệu của những thằng người “không biết điều”, thì họ không cần ra mặt, chỉ cần thảy thằng kinh dị ra khỏi xe là nó hùng hục lao vô làm cái việc không ai muốn làm đó, vì thế nào cũng ăn những câu chửi kiểu như: đồ thất đức, đồ ó đâm, đồ mất dạy, tùm lum đồ. Và vì cái não của thằng kinh dị phát triển có hạn, nên năng lực tiếp thu lời chửi đó của nó cũng có hạn, cho nên nó cứ hùng hục làm cái việc mà nó được trọng dụng để làm.

Dạo gần đây, nó được bà trưởng khu phố giao cho cái nhiệm vụ chạy đi giao giấy tờ cho các gia đình trong xóm, chạy kêu nhà dân đi họp khu phố, chạy đi kêu nhà dân treo cờ vân vân, và vì nó “thay mặt nhà nước” nên nó chạy rất nhanh và tiếng nói của nó cũng rất lớn, rất dõng dạc.

Nhiêu đó chắc cũng đủ để người đọc hình dung về thằng kinh dị. Nó có tên, nhưng không ai kêu tên nó, chỉ kêu nó là thằng kinh dị. Và thằng kinh dị kêu bà Tám treo cờ trong một cái ngày mà cả nước không có ai lên chức hay xuống chức, không có một vì sao nào mới mọc hay mới tắt đi, cũng không có biến cố nào to lớn để nhà bà Tám phải treo lá cờ thiêng liêng lên trước nhà trong một buổi chiều đang tắt nắng như vậy.

Bà Tám nghĩ ngợi một hồi, rồi quày quả đi vô nhà lấy cây cờ ra treo, gặp ngay lúc thằng con trai của bà Tám đang đi làm về, thấy má lấy cờ ra treo, nó hỏi:
– ủa má sao tự nhiên treo cờ vậy?
Bà Tám nói:
– người ta kêu treo, má có biết đâu.
– ủa sao con hông nhớ có cái lễ lộc gì đâu ta
– thì người ta kêu treo mình cứ treo đi, chứ má cũng đâu có nhớ có lễ lộc gỉ đâu à.

Vậy là treo cờ lên.

Khu phố bỗng rực rỡ những lá cờ tổ quấc tung bay trong ánh nắng chiều, và thằng kinh dị sau một hồi chạy khắp xóm kêu nhà nhà treo cờ, ngồi phệt xuống thềm nhà đầu hẻm thở dốc, khoan khoái nhìn lời nói của nó được người dân thi hành triệt để.

Vài hôm sau, có người sợ ăn trộm chôm mất cây cờ, lác đác tháo xuống đem vô. Có nhà thì quên bẵng đi, cứ thế để cho những lá cờ tung bay phấp phới, trong đó có nhà bà Tám. Một buổi tối cách tối hôm đó không xa, bà tổ trưởng đi ngang nhà bà Tám, thấy bà Tám đang đứng quét sân ngó ra, bèn cười ruồi chào hỏi:
– chị Tám khoẻ ha chị Tám
– Ờ tui khoẻ, cô tổ trưởng đi họp về đó hả?
– Dạ em mới đi họp về. Ủa sao tự nhiên chị Tám treo cờ dzậy?
– Thì hôm bữa thằng kinh dị nó chạy ngang nó kêu tui treo lên đó chớ ai đâu rảnh treo vậy cô tổ trưởng
– Trời đất, thôi để em lấy cờ vô cuộn lại cho chị mấy bữa nữa 30/4 đem ra treo nha chị Tám. Chuyện thằng kinh dị đó là vầy, nó đi chơi qua xóm bên, thấy xóm người ta treo cờ, mà nó không biết là cái xóm bên đó mới được nhận danh hiệu khu phố văn hoá, cho nên nó về xóm mình thấy không có ai treo cờ, cái nó tự động kêu bà con treo cờ lên đó chứ em đâu có biết.
– ủa dzậy hả cô, trời đất, ai đâu có biết gì đâu à, nó kêu thì tui tưởng như mọi bữa cô sai nó đi kêu tụi tui đi họp tổ dzậy thôi. Dzậy thôi để tui đem vô cất. Cám ơn cô nha.

Hết chuyện.

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *