Năm điều Bác Hồ dạy

Viết nhân dịp sắp đến ngày sinh của Bác!

Có bạn nào còn nhớ năm điều Bác Hồ dạy không?

Đó là:

1. Yêu Tổ quấc, yêu đồng bào.
2. Học tập tốt, lao động tốt.
3. Đoàn kết tốt, kỷ luật tốt.
4. Giữ gìn vệ sinh thật tốt.
5. Khiêm tốn, thật thà, dũng cảm.

Có thể chúng ta thì không nhớ, nhưng sẽ có một số lượng “đội viên” nhớ và áp dụng rất tốt những điều dạy trên của Bác, cụ thể:

1. Yêu tổ quấc, yêu đồng bào: các đội viên luôn lấy dân làm gốc, yêu thương đồng bào, suốt ngày gắn bó với công trình, đường xá, thuỷ lợi, cầu cống vân vân, tóm lại là các đội viên thà hy sinh thân mình chứ nhất quyết không để cho đồng bào, nhân dân nhúng tay vô những việc dơ bẩn, cần nhiều sức lao động và lao động nhiều quá thì có khả năng dựa cột. Các anh chị phụ trách nên dạy các em bớt “yêu quê hương” lại một chút, chừa cho người khác “yêu” với.

2. Học tập tốt, lao động tốt: nhìn chung thì các đội viên thực hiện điều này rất tốt. Các em “rất biết học tập” các anh chị đi trước những cách “làm việc hiệu quả”, biết những khu vực “lao động cho năng suất cao” và bỏ công bỏ sức lao động rất tích cực. Có lẽ các em áp dụng thêm câu “Lao động là vinh quang” nên em nào em nấy cũng hăng say đào, bới, xúc, bốc hốt… vân vân, do đó đề nghị các anh chị phụ trách có hình thức biểu dương, tặng bằng khen cho những đội viên năng động và có những kiểu lao động sáng tạo mới cho anh em noi theo.

3. Đoàn kết tốt, kỷ luật tốt: các đội viên chấp hành điều này rất nghiêm túc, cụ thể trong những hành động như bao che, dắt díu, nâng đỡ, bọc lót, bịt miệng vân vân… có thể nói trong những điều Bác dạy thì điều này được các đội viên tâm đắc nhất và thực hiện một cách rất triệt để. Có thể thấy biểu hiện là các công ty gia đình, tập đoàn bà con làng xã hay tổng công ty ông nội – cháu, các biểu hiện như là đánh chết không khai ra “ảnh” hay thà dựa cột chứ không biết “nó” là đứa nào vân vân… tuy nhiên điều này dễ gây ra tình trạng bè phái, do đó các anh chị phụ trách phải theo sát và quản lý nghiêm túc vấn đề này, tránh dẫn đến tình trạng mafia địa phương hay trùm nơi mặt trời không mọc được.

4. Giữ gìn vệ sinh thật tốt: ăn thì phải chùi miệng, cái khoản này thì hiện nay có một số đội viên không thực hiện nghiêm túc cho lắm, nói chung là ăn mà cứ quên chùi miệng, rửa tay, hơn nữa lại có một số đội viên lại thích ăn bẩn, ăn dơ, ăn hôi như là đất cát xi măng vân vân nên hiện đã có một số báo cáo từ các bệnh viện về tình trạng một số đội viên bị .. sình bụng chuẩn bị phải mổ … tử thi!

5. Khiêm tốn, thật thà, dũng cảm: chỉ có cái khoản khiêm tốn là được các đội viên thực hiện tốt, thí dụ như ăn mười cái bánh mà bị hỏi thì chỉ nói ăn có một cái thôi, còn bao nhiêu em đem cho bạn bè ăn chung :mrgreen: hoặc bốc hốt được năm tấn thì chỉ khai là em nhặt nhạnh chỉ được có hai lon thôi ạ. Các đội viên thực hiện tiêu chí Dũng cảm cũng rất đàng hoàng, cụ thể là xông pha vô những thứ “khó nuốt” như cầu cống, rác công nghiệp, sắt thép xăng dầu, và nhờ ơn trời đất, các em đội viên cũng thu hoạch không đến nỗi nào… Ngoài ra cái điều còn lại là Thật thà thì các em đội viên hay quên, các anh chị phụ trách nên nhắc nhở các em thực hiện điều này tốt hơn nữa.

Với tình hình trên, việc các em đội viên này hoàn thành các chỉ tiêu của Đội thiếu niên và chuẩn bị bước vào hàng ngũ Đoàn Thanh niên được dự đoán là rất có khả năng không em nào bị sót lại, đạt chỉ tiêu 100%, toàn bộ lĩnh giải xuất sắc. Và theo nhận định chung thì đã có một số em bộc lộ những mặt xuất sắc, đủ khả năng bỏ qua việc vào Đoàn mà có thể kết nạp Đảng ngay. Và với những năng khiếu bẩm sinh ngoài việc sinh hoạt ăn uống bình thường, một số em có khả năng khè ra lửa, đu dây điện hoặc ăn uống không cần đũa muỗng vân vân, thì việc tìm kiếm và chuẩn bị cho thế hệ kế thừa Đảng là hoàn toàn khả thi.

Mừng lắm thay!

:mrgreen:

(entry này không có ý định đả kích, chỉ có ý châm biếm, mấy anh chị C14 đừng bắt em tội nghiệp)

15 Comments

  1. Anh à, mỗi lần đọc blog mới của anh là em lại có thêm niềm tin để chán ghét nhìu thứ ;) :mrgreen:

  2. hi i so miss my country , my country is vietnam u know cost i get a lot a friends in vietnam sholud i miss my friend and my btother

  3. hoahong_tangem957 » what do you mean by saying that?

  4. kevinthenoob

    07/05/2010 at 11:10 pm

    e, noi’ nghe nha thang hoahong_tangem. May` do’, khong gioi tieng anh thi dung` xo^~. “I so miss my country” troi` oi, nguoi` viet noi tieng anh day sao. The thi chua lam  dc dieu thu 2 roi. Neu ma co noi’ it’ ra con ngu~ phap’. Tui sua~ lai cau “I so miss my country” ne. Cau do’ phai la “I miss my country so much”.

  5. trO*` dA^t O*i
    hAy wA’ tA nhU* cUc cU*T Y’

  6. "Hóc Đói" (Học Đòi)

    30/10/2011 at 7:08 pm

    @kevinthenoob on Friday, May 7th, 2010 at 11:10 pm said:

    “e, noi’ nghe nha thang hoahong_tangem. May` do’, khong gioi tieng anh thi dung` xo^~. ”
    ==============================================
    Ca dao tục ngữ VN mình đã có câu:
    “Vần Quốc Ngữ, Chữ i Tờ. Ai ơi hãy học đừng lờ chữ ta”

    – Cám ơn cho Kevinthenoob đã dậy cho những tên :
    Xấu thích làm “tốt”, Dốt hay “đổi” chữ.

    – Tuy nhiên, câu viết của hoahong_Quăngem đó chưa tởm bằng những câu nói hoặc lối nói “Hóc Đói” kịch cợm tới dị hợm thời nay ở xứ ta như :

    “Tao nói cho Si nghe mà Si hông nghe, Si lại nói là dzu thót Si mới nghe”.

    – Đúng là ăn phở với mắm tôm hay tương Cự Đà, hoặc là uống nước trà pha lẫn lộn với Bia Hôi. rõ là “Tây Đui” quá trớn.

    – Nói chung lại thì …….
    – Ai ơi chớ vội cười người, Ngắm mình cho kỹ, hãy cười kẻ kia.

    Còn đây là lời nhắn nhủ tới “thao kute” như sau:

    – Cái lối “Hóc Đói” đó chẳng có hay ho chi đâu mà lại đem ra đây để mà văng tục. Vì lẽ là :

    — Profanity is a weak mind expressing itself in a forceful manner —
    – “Lời nói thô tục là sản phẩm của một bộ óc kém thông minh đang cố hết sức diễn đạt ý nghĩ bằng bạo lực.”

    – Cho nên hãy dẹp bỏ cái lối viết của “Đỉnh Cao Trí Tệ” đó đi mà về để học lại chữ và làm cho đúng là một Người Việt.

    – Hãy làm cho Tiếng và Chữ Việt ngày càng thêm “sáng lạng”, chứ đừng bắt chước những kẻ “Hóc Đói” (Học Đòi) dị hợm mà làm cho Tiếng và Chữ Việt ngày càng thêm “Mất Dạng” như ngày nay ở VN.

    – Đây cái lối viết của Thao_Kute
    (Cute = là xinh đẹp chứ không phải là Kute. Đúng là Hóc Đói toàn là Tây Đui)
    ===========================
    Tương lai bi thảm của tiếng Việt ! ! !
    Saturday, January 9, 2010 2:26 AM

    Sáng nay “mình” ngủ dậy và quyết định học kiểu chát internet của thanh niên Việt Nam.

    Thứ nhất, “mình” quyết định thay chữ “ô” bằng chữ “u” – nhưng chỉ trong mụt số trường hợp đặc biệt thui! Như vậy lối viết của mình sẽ nhẹ hơn, dễ chịu hơn, thân thiện hơn…chắc các bạn hiểu ý của “mình” rùi!

    Trong mụt số trường hợp khác, “mình” sẽ bỏ chữ “ô” hẳn ra. Nếu viết quá chuẩn thì văn của “mình” sẽ nặng nề, khiến cho người đọc thấy chán. Tức là phải sửa lun – “mình” không mún làm người khác bùn đâu!

    Không phải riêng nguyên âm thui đâu mà cũng có nhiều phụ âm nên bỏ ra. Chữ “n” là mụt trong nhữg “nghi phạm” nổi bật nhất. Vâg, chữ ấy đôi khi rất phí – nhưg cũg có nhiều chữ phí khác nữa, chưa xog đâu!

    Chữ “h” ở cuối mụt số từ nhìn rất khó chịu! Không phải mỗi mìn đâu mà còn rất nhiều bạn của mìn nữa cũg nói vậy – khó chịu mụt cách kin khủg! (Chữ “k” ở đầu mụt số từ khác lại còn khó chịu hơn nữa, mìn hôg chịu nổi)

    Có ai đồg ý với mìn rằg 2 chữ “q” và “u” xấu lắm hôg? Chữ “w” đẹp hơn nhiều chứ! Nếu chát yahoo và có người viết 2 chữ ấy thì mìn sẽ nói lun: “Trùi ui, cái gì mà wê thế!” – để họ sẽ wen với wan điểm wần chúg của giới trẻ trog wốc.

    Việc thay 2 chữ xấu bằg mụt chữ đẹp cũg rất lô-gíc đấy! Ví dụ, 2 chữ “ch” ở cúi mụt số từ nhìn rất rườm rà, làm hỏg cả câu lun! Túm lại, mìn cực kỳ hôg thík! Sút ngày “ch”, “ch”, “ch”, trùi ui, lík kík lắm, lại còn cũ rík nữa, thui thay bằg chữ “k” đi, để lối viết của mìn sẽ kík thík hơn!

    Tiếg Việt cũg hay dùg chữ “gì”. Cái gì? Món gì? Phố gì? Chúa ui, chán wá đi mất! Hai chữ “g” và “i” đứg cạnh nhau nhìn rất “béo”! Trái lại, chữ “j” đứg ở mụt mìn nhìn rất “gầy”, rất “người mẫu”! Thui, yêu “chữ mẫu” đi, yêu chữ béo làm j???

    Nói về tìn yêu, khi viết “anh yêu em” mụt số cô gái Việt Nam sẽ thấy xấu hổ, đặc biệt là nhữg ai hôg tự tin lắm về cảm xúc của bạn trai mìn. Các bạn gái ơi, hãy thay 2 chữ “ye” xấu xí bằg mỗi chữ “i” xin xắn đi! Viết “em iu anh” thì đỡ rủi ro hơn nhiều (hoặc cứ viết “iu an wá trời lun!” cho máu) – bạn trai nhận lời iu thì tốt, hôg iu thì cũg hôg sao cả, cứ bảo là nói đùa thui!

    Way lại với chuyện nguyên âm, mìn hôg hiểu tại sao mụt số người vẫn cứ cho rằg chữ “ă” đẹp hơn chữ “e”!?? Kệ nhữg người đó chứ, họ kiêu lém, cổ hủ lém!

    Nhưg hôg fải chữ “ê” lúc nào cũg đẹp. Câu “em không biết” chả có j hay cả. Trái lại, câu “em hôg bít j đâu” nghe dễ thươg lém! Các bạn hỉu hôg? Mìn fải cố gắg để nói nhẹ chứ, đặc bịt là với fái íu. Nói cứg wá với mụt cô mìn thík thì – chít!

    Nè! Ai bảo 2 chữ “a” và “y” lúc nào cũg wan trọg? Ai bảo 2 chữ “ph” lúc nào cũg lúi cún? (Hôg fải mìn!) Fí thế! Ái bảo chữ “c” lúc nào cũg hay hơn chữ “k”? Có rất nhìu trườg hợp khác nữa mà fải thay chữ xấu bằg chữ đẹp, rất tiếk mìn hôg có đủ thời jan để jải thík hít!

    Kác nguyên và fụ âm ở trên được jải wyít xog, mìn sẽ bắt đầu tập trug vào việc viết tắt (vt). Bh cg~ n` ng noi’ rg vt wá n` k tốt lém. Nhưg thui – vđề k fai la vt co’ tốt h k, vđề la fai vt ntn!!!

    Rùi có lẽ mìn nin cho mụt chút ja vị SG vô! Cg~ n` ng HN, đặc bịt là ng trẻ, cho rg ng SG sốg 1 kách rất dzui dzẻ. Vậy chuyện thanh nin HN bắt chước thanh nin SG hôg dzô dzuyên tí j! Ở ngoài Bắc nè ai cg~ thík nói “1,2,3 dzô”!!! Thiệt nghen!

    Chuyện “1,2,3 dzô” nhắc lại 1 đìu khác nữa: mún trở thành chatter VN thiệt thì lúi vít kủa mìn nên dc bày biện bởi nhiù kon số! Thay vì “chào” bạn, mìn sẽ “2” bạn thui! Thay vì chúc bạn ngủ ngon, mìn sẽ “g9” bạn thui! Và có ai hỏi số dt thì mìn sẽ trả lời ngay: 6677028!

    Nhưg kon số hôg có tìn cảm. Bh làm tn để lối vít kủa mìn đầy tìn cảm nhỉ?? Hay là cho mụt số từ miêu tả tiếg khóc, tiếg kười vô nhỉ! Nhưg mìn nin chọn n~ từ j? Huhu, mìn hôg bít đâu! Hix hix, khó wé! Ukie, để ngày mai mìn sẽ trả lời mọi ng nghen! Hihi!!!

    Dù sao ngun ngữ kũg hôg fản ánh đc kảm xúc kủa con ng bằg hìn ảnh, và hôg có hìn ảnh nào fản ánh kảm xúc kủa kon ng như mụt gươg mặt! hihi! Sao? Bạn hôg tin hà? Bạn k tin Mr. Joe tội nghiệp hả? Bùn kừi wá nhỉ! Mìn hôg nói dzối đâu nhá!

    kÁc bẠn cÓ bÍt FíM sHiFt hÔg? MiN sẼ dZùNg kÁi Fím Áy đỂ tRaG tRí vĂn KủA MìN mỤt ChÚt. FảI LuN LuN Cố gẮg Để cHữ kỦa MìN đẸp HơN ChỮ KủA nG` kHáC cHứ! gỌi Là Sĩ dZiỆn ĐiẸn tỬ đẤy!! Hihi!!!!

    bẬc cÚi CùG Là tHêM mÀu SắC DzÔ! cHữ hÔg mÀu nHư Xe kHô dẦu (hihi!!!) vÀ Ai cG~ BíT xE kHô dẦu hÔg cÓ jÁ tRị j đÂu!! Huhu!!! nHìN mỤt đOạN n` mÀu SắC NtN tHì hOa HíT cẢ MắT!!! ĐẹP dzà mAn LuN!

    XoG! Bh MìN đà BíT cHáT ChÍt NhƯ 1 Ng Vịt cHíNh GúC rÙi! DzUi wÁ, tHíX LéM! NhƯg MìN VẫN hƠi Lo, hÔg BíT tƯơNg lAi kỦa nGuN nGữ TiẾg VịT tHâN iU kỦa MìN sẼ Là nTn? ThUi kỆ! bh Là TK21 rÙi, Lo j mÀ vỚ VỉN tHế! Kekekekekekekekekekekeke!!!!!
    ===================================

    Ca dao tục ngữ Việt Nam đã có câu:

    Chữ Quốc Ngữ, Vần i tờ, Ai ơi hãy học, đừng lờ chữ ta.

    và …

    Dốt tới đâu học lâu cũng biết. Hoặc là …

    Ai ơi chớ nghĩ mình hèn, Nước kia dù đục, lóng phèn cũng trong.

    Vậy thì, tôi mong các bạn trẻ ở VN hiện nay hãy cố gắng để làm sáng lạng chữ Việt.
    Đừng vì những xa hoa phù phím mà làm lu mờ chính chữ nghĩa của chúng ta.

    Phải chăng Chính quyền XHCN VN đang muốn đồng hóa Văn Chương Việt Nam với “Dzăn Hán Mới” để sau này biến Nước Việt Nam thành một cái làng của Trung Hoa?

    Hãy nhìn lại cho kỹ mà xem, phải chăng Nước VN chúng ta đang dần dần bị Chính Quyền XHCN VN muốn XHCN và XHCN để đưa Dân VN XHCN rồi đẩy Nước VN XHCN để đến phút cuối cùng XHCN phải không?

    Chú thích:
    4 chữ XHCN không phải chỉ riêng cái ý nghĩa là Xã Hội Chủ Nghĩa, mà nó còn mang theo rất nhiều những ý nghĩa khác nhau tùy theo từng câu và từng trường hợp để mà dùng. Tùy vào các bạn mà tự hiểu lấy.

    @

  7. March 1, 2011

    Tiếng Việt Mới
    ============

    -Anh ơi, dọn dùm em cái ga-ra này coi, đồ đạt lộn xộn quá hà!…*
    (*Một đoạn quảng cáo trên radio v/v lắp ráp garage)

    -Đã bảo vất bớt đi thì không chịu, lại còn đem đồ bán ở ngoài lề đường về nhà! Nhiều rác quá thì biết cất đi đâu bây giờ?

    -Cái gì? Ông bảo ai mang rác về? Đồ…của tôi còn tốt mà, thấy ga-ra-seo, tôi mua về, lúc nào cần sờ đến là có ngay, còn ông thì cứ đi “suốt” thì biết gì?

    Đang ngọt ngào hạnh phúc anh-anh em-em, bỗng dưng thấy vợ nổi giận rồi nổi đóa, đổi tông “ông tôi”, lão gàn Bát-Sách cũng bốc hỏa theo:

    – Cái gì? Tại sao bà rủa tôi “đi tàu suốt”! Ý bà muốn rủa tôi đi tàu suốt cho rồi chứ gì? Phải mà, bây giờ tôi già rồi, và xấu như Chung Vô Diệm…

    – Này này, tôi rủa ông hồi nào? Cứ nghe mấy ông bạn già dịch xúi đi uống những thứ thuốc linh tinh, dược thảo với quả trám, đã chẳng được việc gì, lại còn bị sai-ép-phếch (side-effect) làm cho ù tai, hoa mắt! Tôi nói ông đi “suốt” tức là đi suốt cả ngày, chứ có nói ông đi tàu suốt hồi nào đâu? Rõ là già nghễnh ngãng lãng tai!

    – À ra thế! Thà rằng là bà rủa tôi đi tầu suốt còn hơn là bà nói tiếng “suốt” VC trước mặt tôi. “Suốt” là cái khỉ gì? Phải nói cho rõ là suốt ngày, suốt tháng, suốt năm, suốt cả đời v..v.. Cái tật ưa nói tắt, xấu hay làm tốt, dốt hay nói chữ…

    – Sao? Ông nói cái gì? Nhắc lại thử coi, ông nói ai xấu? Ai tốt?

    – Xin lỗi bà, tôi nói cái bọn ngợm và những người ưa dùng tiếng VC.

    – Không phải tôi ưa dùng mà chính các đài phát thanh và báo chí ở hải ngoại cũng đang làm đinh tai nhức mắt người ta với những tiếng “chia chổm” của XHCN kia kìa! Chưa hết, chính các bạn của ông, những người từng là lính, từng không đội trời chung với bọn ngợm, từng bị chúng nhốt mà lại đi vay mượn ngôn ngữ của chúng để viết văn, viết hồi ký v…v… ! Ông coi đây này, coi cái này này…

    Xuân, vợ Bát-Sách, dí cuốn hồi ký của Lê Văn Chôm vào mặt chồng, tay vỗ vỗ vào cái chỗ ngồi rồi quay qua bỏ đi ra vỉa hè ngồi sụt sịt. Bát-Sách lắc đầu thở dài, chuyện xẩy ra quá bất ngờ, Sách cầm cuốn hồi ký lên đọc:

    – “Tôi không được đi phép thường niên mà đi hành quân “suốt” !

    Ý hẳn là tác giả muốn nói ông đi hành quân suốt cả năm. “Suốt” là lối nói thu gọn của XHCN cho khác người miền Nam, sốt rét cấp tính thì gọi là “sốt cấp”, tăng tốc độ thì nói là “tăng tốc”. thiếu thốn và đói kém thì thành “thiếu đói” và rồi họ chẳng hiểu ý nghĩa hai chữ “thiếu đói” là gì nên đem dùng sai bét bèn beng, lộn ngược. Khi đập thủy điện sông Ba bị vỡ, hàng ngàn gia đình ở hạ lưu bị cuốn trôi, báo trong nước đưa tin như sau:

    – Hàng ngàn gia đình đang lâm vào tình trạng “thiếu đói” trầm trọng. (!)

    Họ chơi chữ nghĩa lộn ngược, nhưng cái lộn mửa là radio hải ngoại cũng cứ loan tin đồng bào trong nước đang “thiếu đói” trầm trọng, yêu cầu đồng hương “khẩn trương” đóng góp để giúp dân “thiếu đói” (!)

    Lật qua trang khác, Bát Sách giật mình khi thấy tác giả còn chơi bạo hơn nữa, chắc hẳn là đã nhớ đâu đó có câu “xuyên suốt sợi chỉ hồng”, nên ông viết:

    – “Tiểu đoàn tôi hành quân xuyên suốt 4-vùng chiến thuật”!

    Trời ơi là trời! Chỉ cần viết đi khắp 4 vùng chiến thuật là được rồi, hà cớ gì mà phải khiêng hai chữ “xuyên suốt” vào khiến cho nó giống như “hồi ký” của bộ đội miền Bắc? Không kềm được sự tức giận, Sách bật ra tiếng “Đức Cống” rồi cảm thấy hối hận, nên chàng bước lại bên Xuân đang ngồi sụt sịt, chàng nhè nhẹ đặt bàn tay lên vai nàng xoa-xoa… rồi cuối xuống ghé sát vào tai vợ thì thầm:

    – Xin lỗi em, xin lỗi em vì “sự cố” vừa rồi, anh sẽ dọn dẹp cái ga-ra của em cho sạch sẽ và gọn gàng. Trong “quá trình” anh dọn dẹp thì em cười lên cho đời thêm vui chứ em cứ ngồi chẩy nước ra đó thì trông “phản cảm” quá.

    Biết chồng muốn làm lành, tuy rằng là đang tức cành hông, Xuân muốn hất tay Sách ra, nhưng thấy chồng cố ý muốn diễu, nên đã dùng những ngôn ngữ mới của thời kỳ “quá độ tiến lên xã hội loài người” nên Xuân phì cười rồi cầm tay chồng mà mắng yêu:

    – Anh ngốc quá, xoa-xoa ở sau vai là sai chỗ rồi, đằng trước cơ, mình “giao lưu” lại nghe anh.

    Bát Sách dìu vợ đứng dậy, đặc nhẹ đôi môi hôi mùi thuốc lá lên má vợ (gò má của vợ), cái mùi ba con năm (555) khiến Xuân thường bị lạnh cảm, nhưng hôm nay sao thấy nó thơm thế, rõ là “khi yêu quả ấu cũng tròn…” nên cả hai cùng dìu nhau đi dọn ga-ra, vừa đi vừa song ca nho nhỏ… :

    “Không phải tại anh cũng không phải tại em, tại ngôn ngữ khỉ gió nên chúng mình giận nhau…”

    Giữ đúng lời hứa, Sách bắt Xuân ngồi ở xích-đu đu đưa và đọc tiếp cuốn hồi ký chiến trường, nhờ nàng tìm xem tác gỉa này có “bức xúc” hay không. Chàng cũng không quên pha cho vợ một ly Carte Noir nhiều sữa ít café, còn mình thì xoay trần ra để khoe bộ ngực Omega quá 5 giờ ra mà làm việc, và sắp xếp lại mọi thứ cho gọn gàng, những thứ chàng thường lén quăng đi thì hôm nay thấy chúng dễ thương. Một bọc chứa dây buộc bún khô hiệu Tháp Chùa mà vợ cất đi để dùng khi cần thiết, cũng được Sách vuốt cho thẳng thắn rồi bó lại treo lên vách thay vì vất vào thùng rác như chàng vẫn thường làm.

    Thấy Sách mồ hôi nhể nhại, Xuân vội đứng dậy đưa cho chồng cái khăn thấm nước đá và uống chung một hớp café. Sách cười híp mắt nói:

    – Nhờ mấy tiếng VC mà mình lại yêu nhau hơn.

    – Này lão già kia! Đừng có ăn nói hàm hồ như thế, nói theo cái kiểu một số kẻ vô ý thức lộng ngôn cho rằng là nhờ VC mà gia đình họ được cơm no áo ấm ở Mỹ! Ông không biết cái nhục mất nước rồi bị tha phương cầu thực hay sao? Nếu chỉ biết cúi đầu mà ăn thì đâu nhất thiết phải đi bằng hai cẳng! Nếu…

    Thấy vợ vung tay múa chân, miệng hò hét như những chính sách đang diễn tuồng trên sân khấu, sợ hàng xóm họ nghe được thì chỉ thêm phiền hà, nên Sách vội chạy lại ôm Xuân vào lòng để “khống chế”, nhưng nàng vẫn vùng vẫy, miệng la bải hoải. Không còn cách nào khác, chàng bèn dùng thế võ khóa mồm khiến đối thủ ú-ớ rồi ậm ự và ầm ừ, người mềm nhũn như sợi bún thiếu điều muốn khuỵu xuống nên Sách vội vàng bế thốc Xuân lên chạy vào phòng để “cạo gió và xoa-xoa dầu!”

    Nhìn chồng nằm gối đầu lên hai bàn tay, trán lấm tấm những giọt mồ hôi, Xuân nhớ lại thuở xa xưa mỗi khi gặp cảnh này, Xuân thường thưởng cho chồng một điếu Salem, loại thuốc lá có mùi menthol dễ thương, mà cái tên của nó đã bị mấy ông dzìa-dzịch dịch ra tiếng Việt nghe cũng dễ thương đó là : “Sao Anh Làm Em Mệt!” Ngày ấy Xuân thường quẹt Zippo lên, đốt điếu thuốc, rít một hơi rồi phà khói vào mặt Sách trước khi gắn điếu thuốc lên môi người yêu.

    Ôi thời oanh liệt nay còn đâu! Lửa đã tắt, bình khô rượu mà Salem cũng chẳng còn, để an ủi chồng và giúp chàng quên đi dĩ vãng oai hùng, Xuân nằm xích lại, nâng đầu Sách lên, lấy tay thay gối, thỏ thẻ như hồi xa xưa:

    – Thôi đừng “suy tư” nữa, không còn Salem thì em đọc báo XHCN cho anh nghe, mua vui cũng được một vài trống canh.

    – Đã hết thuốc Salem lại còn phải nghe chuyện XHCN thì anh sẽ trở thành liệt… sĩ luôn à nghe. Mà sao em lại đọc báo VC ôn-dzịch ôn-lai?

    – Có vào hang hùm mới bắt được cọp, có đọc báo VnExpress, Tuổi Trẻ, Công An mới biết chủ “tịt” tỉnh Hà Giang Nguyễn Trường Tô sai hiệu trưởng Sầm Đức Xương đem nữ sinh đến cho hắn làm thịt. Có đọc mới biết ngư dân VN bị “tàu-lạ” bắt và đâm chìm ngay trên vùng biển của mình! Có đọc mới biết họ xây cầu chưa xong thì đã sập! Anh còn nhớ ngày 29/6/2007 cầu Cần Thơ bị sập khi đang xây khiến cho 54 công nhân bị chết và 80 người khác bị thương không? Em nhớ rõ là ngày đó có ông vội vàng kêu gọi đồng bào hải ngoại “khẩn trương” góp “đồ tiên” cho ông đem vô XHCN để cứu trợ!

    – Chuyện làm việc thiện của người ta, sao em cứ thích xía vô? Mà cây cầu đó xây tới đâu rồi nhẩy?

    – Cầu ấy sắp “hợp long” rồi, để em đọc tin trên VnExpress nhá:

    “Cầu Cần Thơ chuẩn bị hợp long. Ngày 26/9/2007, sự cố sập 2 nhịp khiến 54-chết, 80 bị thương. Dàn thép cuối cùng được lắp đặt để nối liền cầu Cần Thơ bác ngang qua sông Hậu ngày 3/10. Dự kiến hợp long ngày 15/10/2009 và chính thức thông xe vào tháng 3/2010. Nhưng mới chỉ thông xe kỹ thuật thôi mà đã có 10 thợ chụp hình và nhiều hàng rong đến đây tác nghiệp. Có đi thực tế mới thấy một số bộ phận người dân chưa ý thức được giá trị và biểu cảm của cây cầu…” (Ngưng trích đoạn văn)

    – “Hợp Long, Thông Xe, Tác Nghiệp, Biểu Cảm, Đi Thực Tế” là cái khỉ gì vậy? Bộ Phận của người là bộ nào vậy? Bộ trên hay Bộ Dưới, Thượng Bộ hay Hạ Bộ?

    – Bố ai mà biết! Chắc ý họ muốn nói “hợp long” là cầu Cần Thơ “giao hợp” với Vĩnh Long chứ gì. Còn “thông xe” chắc là cho xe chạy qua cầu, là lưu thông! “Thông xe kỹ thuật” chắc là mới chỉ cho xe đi thử! “Tác nghiệp” là là là … tác nghiệp! “Biểu cảm” là không phải “Phản cảm”! Người (dân) ta có nhiều bộ phận mà chỉ có một “bộ phận” chưa ý thức thì chắc hẳn là bộ phận này ở dưới thấp thôi! Ối giời ơi, “hiểu chết liền”.

    – Để em đọc lời tuyên bố của ông thanh tra nói về nạn kẹt xe ở Hà Lội (Nội) nhé:

    – “Ùn tắc ở các phân làn chỉ là cảm quan, ùn tắc hiện nay chỉ là giả tạo do sự thiếu ý thức của một bộ phận người tham gia giao thông. Ngoài ra cũng có nguyên nhân mật độ giao động khi tựu trường đột biến. Chúng tôi chia làn để các phương tiện không bị xung đột, tránh ùn ứ. Nhưng ý thức kém, người tham gia giao thông thấy chỗ nào đi được là chen vào gây nên tình trạng ùn tắc cục bộ”.

    Đó là nguyên văn của thanh tra sở giao thông Hà Lội (Nội) Hoàng Văn Mạnh phát biểu với VNExpress. Phóng viên không “đồng tình” bèn “phản biện”:

    – “Thực tế cảm quan cho thấy việc cưỡng ép phân làn ở một số tuyến đường có dải phân cách là không hợp lý.”

    Khi tai nạn xe hơi xảy ra, chiếc xe sau ủi đít chiếc xe phía trước, thì họ gọi là “ô-tô đâm liên hoàn!” Làm như là cái xe đầu tiên quay vòng lại để húc vào đít xe sau cùng, liên hoàn mà! Cái gì xảy ra liên tiếp thì họ gọi là liên hoàn. Thằng ăn cướp đâm liên tiếp ba người thì họ bảo nó đâm “liên hoàn”. Nếu chỉ có hai xe thì sao? Hình chụp xe taxi bị xe Rolls Roys ủi đít bẹp dúm thì ngôn của “đỉnh cao trí Tệ” diễn tả như thế này:

    – “Đuôi xe taxi dẹp dúm khi tác động với góc bên phải của Rolls Roys.”

    Phi cơ đang bay, nghe có tiếng điện thoại reo vang, Ô-tét-đờ-le đi đến để yêu cầu hành khách tắt điện thoại, vì vị hành khách này mang theo tới ba cái điện thoại, nhưng lại quên mà chỉ tắt đi có hai cái, còn một cái thì vẫn mở. Cô tiếp đãi viên báo cáo vớ phi công trưởng như sau: (Trích đoạn…)

    – “Vị hành khách mang ba di động nhưng chỉ tắt có hai, còn một cái vẫn để ở chế độ mở…” ?!?!?!?

    Nếu bạn đi vào RR hoặc WC (Rest Room or Water Closet) rồi đi ra mà quên gài thì đó cũng là những cái nút thuộc chế độ mở.

    Đó chỉ là kể sơ sơ ngôn ngữ diễn tả về chuyện giao thông. Bây giờ bước qua phần thể thao, phóng viên VnExpress diễn tả động tác cầu thủ Beckham “đá bóng” như sau:

    – “Beckham vào bóng bằng gầm giầy…” ?!?!?!?! (Gầm Giầy là cái khỉ gì…?!?!?!)

    Ai đã từng là cầu thủ Đá Banh khi xưa thì làm ơn giải thích dùm cho động tác “vào bóng” bằng “gầm giầy” là như thế nào?

    Khi các huấn luyện viên hướng dẫn, luyện tập và đưa ra những chỉ thị cần thiết cho cầu thủ thì VnExpress viết lại như sau:

    – “HLV trưởng Argentina Marodona thị phạm cho các học trò trên sân tập.”
    – “HLV Calisto của đội tuyển bóng đá VN liên tục phải nhắc nhở, sửa lỗi rồi thị phạm cho các học trò.”

    Không lẽ “thị phạm” là đưa ra những chỉ thị về sai phạm?

    Nhưng chưa ly kỳ bằng đoạn viết về ông HLV đội tuyển Pháp :

    – “Đội tuyển Pháp đã hòa 2 trận, HLV Domenech bèn thay đổi chiến thuật, nhưng qũy thời gian chỉ còn một tuần nên ông Domenech đem lại quá nhiều bất cập.”

    – “Ông Domenech không còn “quỹ thời gian” để thay đổi chiến thuật.”

    Còn cô hoa hậu “Je-nê-phơ Phạm” (vợ bỏ của ĐVH) không được đi “hét” theo chồng thì tâm sự với PV báo Tuổi Trẻ như sau:

    – “Trong quá trình làm việc sắp tới, tôi sẽ đầu tư quỹ thời gian vào công việc người dẫn chương trình”

    Chỉ có quỷ sứ mới hiểu “quỹ thời gian” là cái khỉ gì! Thay vì nói hoặc dùng hai chữ MC (Master of Concert) hoặc là điều khiển chương trình thì lại nói là “dẫn chương trình”, làm như là xích cổ chúng nó lại để kéo đi.

    Không nói chuyện Beckham vào “bóng bằng gầm giầy”, không tìm hiểu “quỹ thời gian” nữa mà hãy đi nghe họ kể chuyện “màu đỏ chủ đạo” của cái “xì-líp (quần lót) mà cô Venus mặc khi chơi “banh lưới” (Banh lưới = Tennis, Banh lỗ = Golf):

    “Venus mặc đồ phản cảm. Ở giải Italy mở rộng, Venus lại diện trang phục phản cảm như ở giải Pháp mở rộng, nhưng lần này cô chọn màu đỏ làm chủ đạo.”

    Ối bác ơi, cháu mặc quần xì-líp đỏ mà bảo là lấy màu đỏ làm chủ đạo thì nghe ghê quá, có khi lộn với lá cờ màu đỏ làm chủ đạo đấy, cháu chả hiểu ý bác nói màu đỏ “chủ đạo” là cái gì đây!

    “Ở US Open, Kim Clijsters loại ứng cử viên nặng ký Venus Williams, sau đó cô tiếp tục mạch trở lại hoành tráng ở giải đấu mà cô từng vô địch.”

    “Mạch trở lại hoành tráng” nghe chưa kinh hoàng bằng ông phó giáo sư Hà Đình nói về việc nạo vét Hồ Gươm như sau:

    “Sau khi vét thí điểm kết quả sẽ được quan trắc đánh giá để có phương án xử lý tiếp theo. Khu vực xử lý thí điểm chưa tới 1% diện tích hồ, lượng nước hao hụt không đáng kể nên không cần bổ cập”

    Đường hầm cầu Thủ Thiêm bị cháy thì bản tin nghi lại như sau:

    – “Đường dẫn hầm cầu Thủ Thiêm phát hỏa, chiến sĩ PCCC đến hiện trường và đám cháy được khống chế. Tuy nhiên mật độ khói trong đường dẫn vẫn còn nên lực lượng tiếp tục triển khai tiếp cận điểm phát hỏa.”

    Anh buồn ngũ rồi hả? Thôi để em ru cho anh nghe chuyện giá cả:

    – “Gía sữa bột ở VN tăng giá lung tung, bộ y tế thông báo là giá không được vượt trần quy định. Khung giá sẽ được xây dựng căn cứ trên giá bán không bao gồm chi phí bao bì. Sau khi cân đối, các doanh nghiệp được quyền công bố giá bán nhưng không được vượt trần quy định mà phải tiếp cận giá bình dân (!). Nếu vi phạm thì khung hình phạt là 5 đến 10 tháng tù.”

    Xuân đang đọc những “mảng văn cực kỳ hoành tráng” cho chồng nghe thì Sách hét lên… “thôiiii… ốiii”, Xuân vội vàng nắm đầu chồng lắc lắc:

    – Này này, anh mơ thấy gì mà hét lớn thế làm em giật cả cái… c… mình, ác mộng hả? Cái gì thối? Em có đánh Rắ…. đấm gì đâu mà la thối. Hay là anh mơ thấy con đ. ngựa nào nó bóp… cái… cổ anh.

    – Không có ác mộng hay đ. ngựa nào cả, chính em đấy, em làm anh phát điên lên đây này, nếu còn lải nhải những thứ ngôn ngữ khỉ gió đó nữa thì anh, thì anh…

    – Thì anh, thì anh làm sao? Anh làm gì tôi? Vì anh tôi phải hy sinh “tiếp cận” với ngôn ngữ lộn mửa này. Anh nằm gối đầu lên tay tôi, tôi gác chân lên đầu… đầu … gối anh, tôi đọc cho anh nghe những “mảng văn chương cực kỳ” của XHCN đang trong thời kỳ quá độ tiến lên loài người mà anh lại hét lên là thế nào?

    – Xin lỗi em, tại vì anh “bức xúc” quá.

    – Ông nói “bức” cái gì, “xúc” cái gì? Muốn thì đi chỗ khác, nằm bên tôi mà ông “bức xúc” thì đúng là đần ông, ông đần. Tại sao ông lại đi mượn của VC cái vô nghĩa ấy về làm cho bẩn cái lỗ… lỗ… tai tôi! Có nhiều tiếng thanh tao như: khó chịu, bực bội, bực dọc, phẫn uất, tức tối, lo lắng, băng khoăn, giận hờn, đau khổ, điên tiết, lộn tam bành… lục tặc … v…v… tùy từng trường hợp mà dùng, Cái thứ gì mà đụng đâu cũng “bức xúc”! Mở miệng ra là “xúc” nghe tục làm sao ấy!

    – Ối giời ơi! Người ta nói đầy đường kia kìa, báo dùng, đài dùng, ông lớn dùng bà bé dùng thì có sao đâu? Thấy cái gì có hôi hám VC một tí là em chống, em đúng là người chống cộng “sảng” !

    – À thì ra ông nói tôi mê sảng chống cộng hả? Tôi nói cho ông biết, chuyện trong nước xảy ra làm sao, dẫu có thế nào thì tôi cũng chẳng nói làm chi. Cái vấn đề là sự trong sáng của tiếng Việt ở hải ngoại đang mờ dần vì pha trộn với ngôn ngữ bản xứ, nay ó nguy cơ bị bệnh nặng do virus du-sinh (du hý và Sinh Lý) và ca-nô mang sang, hễ chúng làm rơi ra câu nào là có kẻ chộp lấy rồi đem về mà dùng! Nhất là bọn con buôn, nó quăng cho cái quảng cáo đầy chữ VC kèm theo vài đô-la là các “la-dô” tranh nhau mà vồ lấy rồi thì các xướng ngôn cứ ra rả trên các làn sóng mà “hoành tráng, khuyến mãi, với ấn tượng …v…v…”!

    – Báo chí thì bê nguyên văn các bản tin trên báo điện tử trong nước, trước đây thì còn đi hai bước cắt-dán, nay thì đi ba bước “highline, copie, paste” là có một bản tin như của chính mình, ngôn ngữ VC còn y nguyên, phóng viên viết tin thì dùng quá nhiều tiếng của trong nước, có vẻ như họ xuất từ đó mà ra! Thu-em-hỏi!

    – Này bà! Bà ăn nói nên giữ mồm giữ miệng kẻo bị đi kiện vì làm thiệt hại đến “thương vụ” của họ đấy.

    – Con kiến mà kiện củ khoai ấy à? Mà tôi thì lại không có “củ” thì con kiến kiện để ăn cái gì? Thôi, chuyện cộng đồng thì để cộng đồng lo, tôi quay về chuyện giữa ông và tôi đây này. Tôi có làm điều gì khiến cho ông không vừa ý thì báo cho tôi biết rằng ông chán ngấy, khó chịu, bực mình v…v… thiếu gì chữ để mà nói mà sao ông cứ chỉ có một câu thô tục “bức xúc” ? Đã vậy, ông cũng như một số bạn của ông, sau khi bị “gẫy súng” lại bày đặt viết văn. Tôi trân trọng việc làm này nếu như các ông không vay mượn những thứ ngôn ngữ quái đản khiến ông không phải viết văn chương mà là “giết” văn chương.

    – Bà đừng có nói thêm, nói điêu rồi chẻ sợi tóc ra làm tư làm tám, hai đầu bịt bạc giữa khảm xà cừ vu oan cho tôi.

    – Oan hả? Nói có sách mách có chứng, cuốn sách hồi ký chiến trường ông đang “giết” tiếng Việt đây này, ngay ở trang đầu ông đã đao to búa lớn:

    – “Tôi đi hành quân suốt khắp 4 vùng chiến thuật…” Ngô nghê chưa? Hai chữ “xuyên suốt” không bao giờ dùng ở miền Nam VN, vả lại nó quá thừa, quăng nó vào sọt rác thì văn của ông nhẹ nhàng và đầy đủ ý nghĩa lắm rồi. Còn ở dòng thứ tư trang 3, tôi lại tưởng là hồi ký của lội bộ (bộ đội) miền Bắc, xem đây nhé:

    – “Tôi cho đại đội khẩn trương rút, nhưng để lại một tiểu đội ở tại hiện trường để tìm phương án tiếp cận địch quân”!

    Sách báo miền Nam có chữ đường “tiếp cận” dùng trong hình học (toán học), còn ngoài chiến trường là “tiến sát, bám sát, lại gần” địch quân. Nay ông thấy người ta nói “tiếp cận giá bình dân” ông cũng bê nó ngay vào văn của ông! Miền Nam ta chỉ dùng “khẩn trương” trong trường hợp báo động, giới nghiêm, thiết quân luật, nay thì cái gì cũng “khẩn trương”, yêu khẩn trương, đái khẩn trương, ị khẩn trương. Cái đêm bị ngồi xe bít bùng từ trường Taberd đến Long Giao, dọc đường xe ngừng lại, bộ đội hét:

    – “Các anh đái khẩn trương lên”!

    Tôi thấy các ông ngơ ngác chả hiểu gì cả, nay thì xoen xoét nói “khẩn trương” như môi có bôi mỡ. Ông chồng yêu… quái đản của tôi ơi, các ông là lính, là người không đội trời chung với VC, chúng đã giết 10 năm, 15 năm tuổi trẻ của các ông trong ngục tù khiến chị em tôi cũng tiêu hao và chết theo tuổi xuân! Nay chạy ra hải ngoại mới đó mà đã vội quên đi quá khứ, “giết” văn bằng ngôn ngữ VC. Tôi đã nhắc ông nhiều lần rồi thì ông viện cớ là ở tù lâu nên quen miệng! Ngụy Biện! Miếng ngon nhớ lâu, điều đau nhớ mãi, ông thường mỉa mai nhắc chuyện cai tù dẫn các ông đi coi ciné và ra lệnh:

    – “trong quá trình xem phim, các anh phải giữ cự ly gián cách.”

    “Qúa Trình” là diễn tả một sự việc đã xẫy ra trong quá khứ, nếu họ dùng vào việc đang hay chưa xẩy ra thì là “nó dốt nó say sô” vậy mà các ông cũng bày đặt dốt theo sao? Tôi nhớ mãi cái buổi họp về đại hội sắp tới, ông nói thế này:

    – “Trong quá trình diễn ra đại hội, chúng ta sẽ phải…”

    Tôi nhớ là vì hôm đó sau khi ông phát biểu “quá trình”, tôi vẫy con tô-tô và kiki lại nghe “bố” nó nói.

    Tưởng đâu “đảng đã cho ông sáng mắt”, ai ngờ sau đại hội, ông gởi một cái email cho các hội viên như sau:

    – “Tôi đánh giá cao về sự năng nổ của các bạn đã giúp đại hội được thành công nhất định. Ý đồ của tôi là đưa các phu nhân đi tham quan Little Saigon, nhưng vì thời gian bị khống chế nên không thực hiện được. Xin cám ơn các bạn, những người đồng hương thân thương của tôi”.

    – Xem xong cái thư đó, tôi định đập vỡ mặt … vỡ mặt cái láp-thóp, đã ăn nói ba-láp, vơ vét rác rến của lũ XHCN vào cái thư gửi cho đồng đội, đồng môn! Ông ăn cắp tất cả chữ nghĩa của một “thủ trưởng”. Cái gì là “đánh giá cao”? Một kiểu nói trịch thượng.

    Người miền Nam mình không bao giờ “năng nổ” mà chỉ có hăng say, nhiệt tình. “Ý đồ” là mưu toan thực hiện một hành động bỉ ổi, tại sao ông không dùng “ý định”? Còn “tham quan” là tiếng Hán, tiếng Việt làm thăm viếng. Tiếng ta có sẵn “thân mến, thân yêu, thân thiết” sao không dùng mà lại đi vơ vét con tiều “thân thương” vô đây!

    Chán! Hình như ông và bạn bè ông cùng ăn phải đũa của nhau, không còn biết phân biệt ngôn ngữ nào là Việt, ngôn ngữ nào là Dziệt! Họ thích háng-dzăng như tham quan (thăm viếng) nghệ nhân (nghệ sĩ), xuất nhập khẩu (xuất nhập cảng) v…v… vì phải lệ thuộc Tầu, sợ Tầu đến nỗi tầu Tầu đâm chìm tầu ta ngay trên biển của ta thì lại bảo là “tầu lạ”!

    Tóm lại, người trong nước họ chế tạo ngôn ngữ thế nào thì kệ họ, đừng vay mượn chôm chĩa, đừng thấy họ vẫy đuôi ông cũng vẫy theo.

    Tôi đã khuyên bảo ông nhiều lần rồi, nhưng cứ như nước đỗ lá môn, tôi chịu hết nổi rồi, thôi đường ông ông đi, đường tôi tôi đi.

    Nói xong bà Xuân xách mông ra đi, bỏ lại Sách một mình bên đống rác ga-ra-seo. Buồn thối ruột (dĩ nhiên) Sách than thân:

    – Lỗi tại tôi, lỗi tại tôi mọi đàng, ai ngờ chỉ vì vài “cụm từ” (danh từ) VC mà gia cang tôi tan nát! Còn những cái khác nữa của VC thì chắc khiếp đảm lắm đây!

    Thưa quý vị độc giả.

    Đây chỉ là một chuyện xẩy ra trong gia đình của lão Bát Sách, cộng đồng của Sách. Nếu ai thấy quen quen thì chẳng qua là có tật thì giật mình thôi.

    Xin mỗi người hãy cố gắng một chút để giữ gìn tiếng Việt được trong sáng, nếu có bắt chước thì nên bắt chước cái hay, tìm cái giỏi mà học, đừng thấy “sang dốt nát” mà bắt quàng làm họ. Nhất là hiện nay các “báo in, báo nói, báo hình”… v…v… xin nhớ dùm vai trò quan trọng của truyền thông là giữ gìn tiếng Việt cho được trong sáng. Tại sao các cộng đồng bạn như Poland, Rusian, Italian, France, Chinese và ngay cả nước láng giềng gần nhất với Hoa Kỳ là Mexican họ cũng giữ gìn ngôn ngữ riêng của họ, thì tại sao chúng ta lại quên đi chính tiếng mẹ đẻ của chúng ta.

    Riêng tập thể các cựu Quân nhân QLVNCH, các cựu SVSQ, tập san quân đội, tiếng nói của tổng hội, của quân trường, của binh chủng nhất định phải nhặt những hạt sạn, giẻ rách ra khỏi diễn văn, thông cáo, báo chí của mình.

    Những tác giả gửi bài viết cho tập san Biệt Động Quân, đặc san Thủy Quân Lục Chiến, Đa Hiệu, KBC/Hải Ngoại, Chiến Sĩ Cộng Hòa v…v… phải gạn lọc, nhặt những cái đinh “ấn tượng, tiếp cận, thân thương, tham quan, năng nổ” v…v… trước khi gởi bài.

    Nếu muốn dùng nó để chế riễu thì nên bắt chúng nó nhốt vào cái còng ngoặc kép như (“…”) kẻo sẽ làm đinh tai nhức mắt nhiều độc giả ở khắp nơi…!

    Mẹ Kiếp! Đúng là XHCN VN Giết Dzăn chương Việt Nam!
    &
    &
    &

    • @NitMit: cám ơn anh đã gởi bài viết này, nó bộc lộ quá rõ bản chất của lũ thích khoa trương và thích “dùng danh từ”, thích nói chuyện sang trọng mà xuất xứ là từ trong rừng ra. Chúng ta không thể trách đám người ăn lông ở lỗ trong rừng ra được anh NitMit ơi, trong đó thì chó nó dạy chứ có thầy cô đâu dạy mà biết ăn nói cho đàng hoàng, hihi!!!

      Nếu có trách thì chỉ có thể trách đám cha mẹ không dạy con kỹ càng, để đám trẻ lớn lên và tiếp thu cái thứ văn hóa rừng rú, và cái thế hệ ngày hôm nay đang xây dựng đất nước đã được cha mẹ truyền cho cái loại văn hóa rừng rú đó, mang nó ra áp dụng cho xã hội Việt Nam hiện đại, và biến mọi phố phường thành rừng rú, nơi cha mẹ chúng đã sinh ra và lớn lên trong cái nôi văn minh mọi rợ!!!

      Có trách, chỉ có thể tự trách mình mà thôi!

  8. “Tiến Sĩ Cầu Muối”

    @ Demifantasy: Oct 31, 2011 @ 21:37:47

    cám ơn anh đã gởi bài viết này, nó bộc lộ quá rõ bản chất của lũ thích khoa trương và thích “dùng danh từ”, thích nói chuyện sang trọng mà xuất xứ là từ trong rừng ra. Chúng ta không thể trách đám người ăn lông ở lỗ trong rừng ra được anh NitMit ơi, trong đó thì chó nó dạy chứ có thầy cô đâu dạy mà biết ăn nói cho đàng hoàng, hihi!!!
    ===============================

    Ối… sao Sư Huynh nói nặng lời như thế không sợ “chúng” đem anh ra mà “Xử Ný” hay sao? À mà nâu nắm dzồi mới nghe thái một ngừ Sì Gòn nhắc lợi ba chữ “dùng danh từ” thay vì là “dùng cụm từ” hay “dùng cái từ” nghe nó trơ trẽn và cộc nốc nàm thao. Nghe anh nhắc tới chữ “Rừng Rú” làm tôi lại nhớ tới câu ca dao ngày nay người ta hay nói khi đang chén anh chén tui… đó là…

    – Mười năm bác đảng trồng cây, những rừng danh mộc ngày càng hiếm hoi.
    – Trăm năm bác đảng trồng người, khỉ trình phương án đười ươi giảng bài.
    ======

    @ Nếu có trách thì chỉ có thể trách đám cha mẹ không dạy con kỹ càng, để đám trẻ lớn lên và tiếp thu cái thứ văn hóa rừng rú, và cái thế hệ ngày hôm nay đang xây dựng đất nước đã được cha mẹ truyền cho cái loại văn hóa rừng rú đó, mang nó ra áp dụng cho xã hội Việt Nam hiện đại, và biến mọi phố phường thành rừng rú, nơi cha mẹ chúng đã sinh ra và lớn lên trong cái nôi văn minh mọi rợ!!!
    =====

    – Tôi hổng có thể hiểu được là ý anh muốn nói gì với những người có cái “đỉnh cao trí TỆ” như thế hiện nay. Thế nhưng sao tôi đi tới đâu cũng thấy Khạc Sĩ… à quên… Thạc Sĩ ngồi chật quán khắp nơi ở Sài Gòn. VN mình giờ đây ai cũng là Tiến Sĩ cả “nũ” đấy nhé. Vì đã có lần tôi đi họp buổi dự thảo của các “băng” đảng của nhà nước thì thấy họ giới thiệu toàn là Anh Tiến Sĩ chạy máy, chị Tiến Sĩ công nhân, Bác Tiến Sĩ thợ hồ, và bà Tiến Sĩ may vá… như vậy thì VN nam mình phải nói thật là học giỏi…. à quên… phải nói thật là “hóc tốt” lắm đấy chứ nhỉ, phải không anh?

    – Nếu anh không tin, để tôi gởi anh bài viết nói về những người có “Eat Study” ở VN ngày nay cho anh xem cho biết. Xem rồi đừng có cảm thấy “Ugly Tiger” nhe Sư Phụ.

    – Đây mời Anh và các bạn chiêm ngưỡng những Tiến Sĩ của XHCN VN ngày nay ra sao.
    =======================

    “Tiến Sĩ Cầu Muối”
    và Âm Mưu của Cộng Sản Việt Nam.
    (Dinh Lâm Thanh). Sept. 28, 2009

    Nhà nước Việt Nam sẽ cho sản xuất 20.000 tiến sĩ trong vòng 10 năm tới, nghĩa là mỗi năm sẽ cho ra lò 2,000 tiến sĩ, trong lúc đầu niên khóa 2007 đã có 114.000 học sinh bỏ học ở Việt Nam (Một tựa đề đã được đăng trên báo Lao Động, cơ quan ngôn luận chính thức của nhà cầm quyền Cộng Sản Việt Nam số 11 ra ngày 16, 3. 2008. Tin tức thu nhặt được vào lúc 7:49 AM)

    Bản tin trên cho chúng ta thấy việc đào tạo nhân tài dưới chế độ Cộng Sản Việt Nam hiện nay giống như chương trình nuôi trâu bò hoặc heo nái, sản xuất đúng theo “chỉ tiêu” của nhà nước đặt ra! Tính theo kế hoạch mỗi ngày, kể cả thứ bẩy và chủ nhật, nhà nước phải liên tục đẻ ra 6 ông, bà tiến sĩ kể từ đây cho đến năm 2018!

    Bày trò dởm của “cái đỉnh cao trí tệ loài người” để cho thế giới nhìn vào cái chương trình giáo dục của những đầu óc “siêu Việt” xuất xứ từ rừng xanh. Giờ phút này, tiến sĩ ở Việt Nam đã đi đầy ở ngoài đường, ngồi chật ở những quán cà phê mà chẳng làm được tích sự gì cho dân tộc và đất nước. Mai đây đẻ thêm 20,000 người nữa thì chỉ có nước đóng hộp xuất khẩu đi làm nô lệ tại Phi Châu!

    Tiến Sĩ tốt nghiệp sau năm 1975 tại Việt Nam toàn là một loại “Tiến Sĩ Giấy”, hoặc “Tiến Sĩ Dởm”. Có ông chưa viết nổi một bức thư tình hoặc chưa thông suốt được bốn phép tính. Đất nước Việt Nam đã phá sản bởi những ông bà tiến sĩ ngồi đầy trong guồng máy nhà nước, chẳng làm được tích sự gì, bây giờ đẻ thêm từng loạt để làm gì? Đảng Cộng Sản bị mặc cảm là dốt chữ mà lại được ngồi trên đầu trên cổ hơn 80 triệu dân, do đó, nhà nước đã ưu ái ban đặc ân cho các cán bộ được học nhảy, học vọt, học thuê, học tại chỗ và tốt nghiệp thật dễ dàng hầu đáp ứng nhu cầu nhân sự. Mới đây nhà nước ra lệnh cho những giám đốc xí nghiệp phải có bằng đại học, các tay lãnh đạo cấp cao thì phải có bằng tiến sĩ. Thế là tất cả đều phải ghi danh để đi học bổ túc, lớp ngày, lớp đêm, lớp trưa, lớp không có, lớp chưa có và lớp chẳng bao giờ có để nhanh tay… mà mua bằng!

    Có nhiều bằng tiến sĩ tại Việt Nam hiện nay đó là: Bằng mua, bằng thuê, và bằng lệnh:
    – Bằng mua là một loại bằng không thông dụng tại Việt Nam hiện nay mà chúng ta đã nghe nói đến rất nhiều. Ai có tiền cũng có thể mua loại bằng này, do đó, các cán bộ gộc nhà nước và các con ông cháu cha mua thẳng với bộ giáo dục.

    – Bằng thuê là một loại bằng mà các cán bộ thuê người đi thi giùm. Báo chí tại Việt Nam đã tiết lộ nhiều tên trong guồng máy ngụy quyền Cộng Sản không cần phải đến lớp, tài xế đi học thế và ngày thi thì đã có sinh viên chờ sẵn để đi thi thuê!

    – Loại bằng sau cùng là bằng lệnh! Các quan lớn đâu cần mất thời giờ ghi danh, lên giảng đường và đi thi… chỉ cần ra lệnh thì học vị nào cũng có và bằng cấp nào cũng được đem dâng tới tận văn phòng.

    Theo tài liệu của nhà cầm quyền Cộng Sản việt Nam hiện nay thì, cuối năm 2005, Việt Nam có 8,300 tiến sĩ, trong đó sáu mươi (60%) thuộc ngành khoa học kỹ thuật, gần ba mươi (30%) phần trăm tốt nghiệp kinh tế thương mãi…v…v… Với số lượng đông đảo như thế này làm gì mà các cống nước không bị hư, sông lạch bị nhiễm độc, gà vịt heo bò bị chết mà không ai giải quyết được để phải kêu gào tới chất xám của Việt Kiều! Hàng trăm tiến sĩ giáo sư trong các cơ quan nhà nước không làm nổi một chương trình ổn định kinh tế hay một kế hoạch phát triển thị trường mà phải cầu cạnh từ nước ngoài? Tại Việt Nam hiện nay, những sinh viên nghèo hiếu học, dù giỏi đến đâu cũng không dám mơ ước được một mảnh bằng tiến sĩ. Thành phần này không có khả năng tài chánh cũng như quyền lực để mua bằng hay trình luận án… vì chính sách các loại bằng tiến sĩ đã được các cán bộ, con ông cháu cha ghi tên sẵn, do đó hàng năm Cộng Sản Việt Nam cho ra lò những ông và bà tiến sĩ giấy để lòe thiên hạ. Đó là bệnh thời đại của mấy người vừa lột xác nầy là những tấm danh thiếp, gặp ai cũng dúi vào tay những miếng cạc tông (carton) nhỏ, vừa nhìn thoáng qua đã thấy muốn chóng mặt vì những bằng cấp và chức vụ!

    Tôi có người bạn thường về Việt Nam, cách đây trên mười năm, ông kể chuyện lấy bằng tiến sĩ một cách thần thánh hóa của một tên cán bộ cấp trung tại Cần Thơ như sau: Ông cho biết ông quen được với một đảng viên gốc người miền Nam làm việc trong ty thể dục thể thao tỉnh Hậu giang. Ngoài các bài chính trị thuộc lòng, chữ nghĩa và lời ăn lẫn tiếng nói của anh cán bộ nầy không thoát ra khỏi cái hàng rào của giới “bình dân học vụ ở các miệt vườn”. Thế nhưng, chỉ sau có 3 tháng gặp lại, anh ta mời ông bạn tôi một chầu nhậu tới bến tại nhà hàng International ở bến Ninh Kiều. Lý do là vì anh ta vừa đậu ưu hạng bằng Tiến Sĩ !

    Viết tới đây tôi nhớ lại một tờ bích chương giới thiệu các nhân vật được Mặt Trận Tổ Quốc đưa ra ứng cử đại biểu quốc hội tại Sàigòn, trong đó tất cả mọi người đều mang danh hiệu học vị Tiến Sĩ như: Ông Sư, Tiến Sĩ Giáo Lý Phật Giáo. Ông Cha, tiến Sĩ Thần Học Công Giáo. Anh làm vườn, Tiến Sĩ Canh Nông. Chị Nhân Công nhà máy, Tiến Sĩ Kỹ Thuật. Tên Đảng Viên Cộng sản, Tiến Sĩ Triết Lý Max-Lê… v…v…và v…v… Thật đúng là thời nay Tiến Sĩ đi đầy đường đầy chợ, bát nháo loạn cào cào. Cái hoạt cảnh này chứng minh cho thấy cái ngu của mấy tay mới giàu học làm sang thường được gọi là “Đỉnh Cao Trí tệ Của Loài Người” rồi tuyên truyền ra thế giới bên ngoài về trình độ “Văn Hóa Mới” ưu việt của Xã Hội Chủ Nghĩa Việt Nam ! (XHCN = Xóa Hết Chữ Nghĩa)

    Tôi nhớ tới lúc còn làm trong ngành thương mãi, thời đó Cộng Sản Việt Nam chưa gắn cho tôi cái tên ‘cực kỳ phản động’ mà chỉ biết là một người Việt Nam mang tên Pháp. Qua một trung gian uy tín ngoại quốc, họ đề nghị gặp tôi để giúp VN vài hồ sơ vay tiền quốc tế. Đến ngày hẹn, phái đoàn Việt Nam tới Paris nhưng họ đề nghị thay đổi địa điểm họp đến ba lần vào những phút cuối. Rốt cuộc hai bên chấp thuận trong một khách sạn lớn ở Versailles. Bên phái đoàn Việt Nam gồm 5 người, ngoài những trung gian ra, nhân vật chính trong phái đoàn là một thanh niên khoảng 40 tuổi, hai tay công an vóc dáng to lớn đóng vai trò vệ sĩ và một người lớn tuổi cuối cùng rồi cũng được giới thiệu ngắn gọn là nhân vật để quyết định tất cả những chương trình trong chuyến đi. Tất cả bốn người này đều từ Việt Nam qua và cũng xác nhận là sứ quán Việt Nam tại Paris không hay biết gì về vấn đề của chuyến đi này.

    Sau phần giới thiệu ngắn gọn của người trung gian, nhân vật đóng vai chính vừa trình danh thiếp vừa tự giới thiệu tên mình là NVA, tiến sĩ kinh tế học, tiến sĩ ngân hàng đã từng tu nghiệp ở Liên Sô, hiện nay đang giữ chức vụ cố vấn kinh tế và ngân hàng của bộ chính trị trung ương cũng như nhà nước. Nhìn vào tấm danh thiếp tôi thấy có cả hàng chục cái bằng cấp và chức vụ khác nhau. Tôi không khỏi ngạc nhiên vì đã biết cái thói đao to búa lớn của các cán bộ Cộng Sản, nhưng chỉ lo vì đang đối diện với hai tên công an đi theo cùng.

    Buổi gặp gỡ đầu tiên họ không đi vào chi tiết và cũng không hỏi han nhiều gì về cá nhân tôi, nhưng những lời nói của cả hai bên đều đã được hai vệ sĩ lén thu âm và xin phép chụp hình chung để làm lưu niệm. Sau vài lời nói úp mở tôi đoán chừng mục đích của buổi họp là nhà nước VN, qua ông NVA, muốn nhờ công ty của tôi đứng ra làm trung gian vay tiền của quốc tế không có lời và xin cho trả chậm theo chương trình cứu đói giảm nghèo và xây dựng đất nước sau thời chiến tranh. Nhưng đây chỉ là cái bình phong để nhận tiền viện trợ và bồi thường ngầm rồi tìm cách tẩu tán ra ở nước ngoài. Tôi không đi thẳng vào vấn để mà thường hướng câu chuyện chung quanh về việc tốt nghiệp của ông NVA, cũng như thời gian tu nghiệp của ông tại Liên Sô. Trước những câu hỏi căn bản về thủ tục, nguyên tắc và pháp lý của một hồ sơ vay mượn tiền quốc tế thì ông A né tránh và không trả lời thẳng thắng tới vấn đề mà chỉ lanh quanh vào mớ kiến thức kinh tế theo cái thuyết của Max-Lê. Nhưng cuối cùng ông A cũng thú thật rằng, ông ta đã đậu tiến sỉ theo chương trình “bổ túc” dành riêng cho cán bộ. Những điều mà tôi đặt ra ông chỉ nghe “loáng thoáng” chứ chưa đi sâu vào bao giờ.

    Thực ra là mục đích của buổi họp đầu tiên chỉ là để xem cẳng xem giò nhau, chưa đi vào vấn đề chính. Nhưng trước khi ra về, ông A đề nghị riêng với tôi trong một buổi gặp gỡ khác vào ngày mai và chỉ có hai người mà thôi. Tôi chấp nhận, nhưng lần này thì chính tôi là người quyết định nơi họp. Ông ta đồng ý.

    Và rồi cũng vào phút chót chính tôi đã thay đổi địa chỉ trước chừng nửa giờ và hẹn gặp nhau tại phòng họp đặc biệt trong một khách sạn tại Paris 16. Tất cả họ đến là 4 người, không có trung gian đi cùng, nhưng tất cả đều phải ở ngoài, dùng bánh uống cà phê trước lối ra vào. Sau khi khép kín cửa, ông A xác nhận là ông được lệnh ra nước ngoài để gặp tôi mà nhờ để đứng ra làm trung gian cho các hồ sơ vay tiền. Trả lời câu hỏi của tôi, ông A. cho biết chính hai tập đoàn tài chính của Anh và Mỹ có văn phòng tại Hà Nội giới thiệu tôi và chính phủ muốn qua trung gian công ty của một người Việt Nam chứ không muốn người ngoại quốc biết quá nhiều về việc này. Chương trình vay mượn dài hạn này là hồ sơ ngụy trang những số tiền sẽ bí mật chuyển thẳng vào các trương mục của các nhà lãnh đạo Cộng Sản Việt Nam để ở nước ngoài. Nhớ lại câu chuyện, bây giờ tôi mới khám phá ra rằng chế độ Cộng Sản Việt Nam đào tạo ra tiến sị dởm cho nội bộ đảng không gì ngoài mục đích đánh bóng chế độ mà còn có nhiệm vụ kiếm đường giây để chuyển tiền lậu đã ăn cắp hoặc cướp của dân trong nước để đem ra xứ ngoài. Kết quả qua vài lần hẹn hò trao đổi, tôi có trong tay bằng chứng thú tội của cán bộ đảng viên Cộng Sản tên NVA này xác nhận rằng: hiện có khoảng 30 tỷ US. dollars Mỹ đang cần tìm cách mà chuyển dần vào các trương mục của các tên lãnh đạo. Chuyện này còn dài tôi không muốn đi ra ngoài đề tài bài viết ngày hôm nay, xin hẹn lại trong một bài khác.

    Sở dĩ tôi hơi dài giòng về chuyện này không gì ngoài mục đích là kể lại chuyện gặp gỡ, đối thoại trực tiếp với một cán bộ cao cấp có hai bằng tiến sĩ.

    Trình độ văn minh của một quốc gia có thể hình dung dưới hai khía cạnh trong xã hội đó là nền giáo dục và y tế. Y tế mạnh thì bệnh tật sẽ giảm thiểu, giáo dục phát triển thì cửa nhà tù sẽ tự động đóng bớt. Nhưng với Việt Nam, hai vấn đề trọng đại này đều đứng ở cuối bảng chiếu theo phân loại và xếp hạng của các cơ quan quốc tế. Nhìn vào chung ở các xứ Âu-Mỹ, trẻ con bắt buột phải tới trường, Nếu vì một lý do gì bất khả kháng thì sẽ có người đến tận nhà để dậy dỗ cho từng em. Tất cả những chi phí từ tiền trường, sách vở, bút mực, cho đến việc mua sắm áo quần trong ngày tụ trường đều được chính phủ đài thọ. cũng trong lúc đó thì tại Việt Nam, trẻ em vừa bước chân tới cửa trường lớp mẫu giáo đã phải đóng đủ thứ tiền: từ tiền học phí cũng như lệ phí chính thức hoặc vô danh cũng đều bị đổ hết lên đầu các phụ huynh học sinh…

    Cứ tính tổng cộng hết tất cả những chi phí đó cho nhà nước, nhà trường và thầy cô thì số tiền đã vượt quá khỏi đồng lương của một công nhân hạng thấp hiện nay ở Việt Nam. Thế thì khả năng đâu nữa để mà cha mẹ cho con cắp sách đến trường ?

    Điếu này không đáng ngạc nhiên khi số học sinh tiểu học càng ngày càng giảm so với tổng số trẻ em đến tuổi phải cắp sách đến trường. Người nào không qua được ngưỡng cửa tiểu học thì sẽ bị coi như là mù chữ so với cái đà văn minh hiện nay tại Việt Nam.

    Những ai thường về Việt Nam nên để ý xem, ngay tại các khu bình dân của thủ đô Hà Nội, Sàigòn hay các thành phố lớn có bao nhiêu em thất học sống bằng nghề bán báo, bán vé số, đánh giày, ăn xin hay móc túi ? Đi xa hơn tí nữa, các quận nội, ngoại thành phố hay ra các vùng quê xa xôi hẻo lánh để thấy con số tăng lên một cách khủng khiếp. Trong khi đó, nhà cầm quyền Cộng Sản Việt Nam không nghĩ gì tới tương lai của những thành phần cô thế và nghèo đói này. Họ chỉ chú tâm chăm sóc cho trẻ con gốc cán bộ, thành phần tỷ phú Tư Bản Đỏ hay dân thành phố có tiền mà các du khách thường trông thấy trong các trường kiểu mẫu với áo quần đồng phục, bữa ăn ở các căng-tin như để trình diễn thời trang.

    Kinh nghiệm cho thấy đa số các nhân tài là đều phát xuất từ những giới nghèo đói bình dân, ít khi thấy từ những đám con ông cháu cha, nhất là từ các con cưng của đảng hoặc cháu ngoan của gìa Hồ. Trong thời thế nào cũng thế, những người đi du học ngày trước thành công ở hải ngoại đa số là phát xuất từ những gia đình trung bình có căn bản đạo đức. Còn các con ông cháu cha thời nào cũng vậy, họ chỉ là những con sâu và cặn bã của xã hội. thời trước họ đi Tây đi Mỹ phần nhiều khi trở về chỉ lấy được cái bằng nhảy đầm là cùng, con ông cháu cha thời nay dưới chế độ Cộng Sản thì trở thành những nhà trí thức là nhờ vào các bằng mua, bằng thuê (thuê người đi thi), hay bằng chạy điểm (chạy chọt, đút lót). Nếu tương lai đất nước Việt Nam sẽ rơi vào tay những tên trí thức dởm này thì quả thật là một đại họa cho tổ quốc và dân tộc Việt Nam.

    Bản tin của báo Lao Động đã nêu ở phần trên cho biết con số chính xác là 114,000 học sinh đã bỏ học vào đầu niên khóa 2007. Trên một trăm ngàn học sinh này chữ nghĩa chưa đi tới đâu, bằng cấp không có, thầy không ra thầy, thợ không ra thợ. Rồi họ sẽ trở thành những người thợ vịn (Phụ), những công nhân bất đắc dĩ thì rồi trước sau gì họ cũng phải đóng tiền cho nhà nước để được xuất khẩu ra nước ngoài để làm cu li, phu khuân vác mà bọn nhà cầm quyền Tư Bản Đỏ ngày nay thường “Cường Điệu” (tâng bốc) bằng một danh từ nóng bỏng đó là “Xuất Khẩu Hợp Tác Lao Động”, hay làm nô lệ hoặc vợ trăm người trong một gia đình trên thế giới. Chúng ta cứ thử tính trong vòng 10 năm nữa, con số thanh niên nam nữ đi làm đĩ và trở thành nô lệ lao động trên khắp thế giới sẽ lên đến bao nhiêu người? 20,000 tiến sĩ do nhà nước đẻ ra thì cũng gần 2 triệu học sinh phải bỏ học vì không có đủ khả năng và tài chính cũng như phương tiện để đến trường !

    Bọn Ngụy Quyền Cộng Sản Việt Nam hiện nay sẽ còn phải mỡ thêm ra hàng ngàn trại cải tạo để giam giữ những thành phần bất mãn này hay bán rẻ sự lạo động của họ ra xứ ngoài để giải quyết nạn thất nghiệp, du đảng, trộm cướp, sống vô gia cư lang thang khắp ngoài đường và thành phố…v…v…

    Kết quả học sinh trúng tuyển phổ thông cấp II (được xem như là tương đương với Tú Tài) hàng năm lên tới cả trăm ngàn người trong lúc trường đào tạo chuyên viên đại học đã thiếu và quá yếu kém trong lãnh vực chuyên môn. Tổ chức thi tuyển vào đại học chuyên nghiệp chỉ là một lối làm tiền của nhà nước và các cán bộ giáo dục, vì một số chỉ tiêu đã đặc biệt dành sẵn cho con ông cháu cha và bán cho giòng họ tỷ phú đỏ. Con cháu người nghèo, cô thế dù có khả năng đến đâu cũng đừng hòng đặt chân vào đây. Ngay như những trường không thu hút sinh viên như Luật, Văn… vẫn không đủ chỗ cho hàng ngàn lá đơn xin vô học.

    Ngụy Quyền Cộng Sản có kế hoạch nào để giải quyết sự ối động như cầu dồn dập từ năm này qua năm khác hay chỉ có một con đường duy nhất là biến khối nhân lực này thành nô lệ và rao bán cho những tên già Trung Hoa, Đài Loan mua về làm vợ bé? Hành động đóng thùng xuất khẩu đàn bà con gái Việt Nam cho các ổ điếm ngoại quốc là một trò khốn nạn hơn cả loài thú mà nhân loại đã khám phá ra dướisự lãnh đạo anh minh sáng suốt của đảng Cộng sản Việt Nam hiện nay.

    Trở lại vấn đề đào tạo nhân tài: Việt Nam có 7 trường đại học lớn nhưng cả 7 đều bị xếp hạng chót so với các trường đại học trong vùng Đông Nam Á ngày nay.

    Câu hỏi được đặc ra, tại sao trí thức do Cộng Sản đào tạo ra lại không đủ tiêu chuẩn, hay nói đúng hơn là không có khả năng chuyên môn nghề nghiệp mặc dù thanh niên Việt Nam rất có tài và thông minh. Câu trả lời cũng đơn giản trong ba điểm then chốt như sau:

    – Thành phần giáo sư hoặc giảng viên quá kém, chẳng những không đủ khả năng đảm trách môn dạy của họ mà còn thiếu sót bổn phận và trách nhiệm với đạo đức của một nhà giáo. Giáo sư tốt nghiệp trong nước thì chẳng hơn gì sinh viên, hơn nữa với đồng lương chết đói thì giáo sư phải đi tìm một cách để kiếm tiền bằng nghề tay trái. Đàng hoàng thì dạy lớp đêm, phụ vợ bán hàng hoặc chạy xe ôm. Lưu manh thì bán bài học, bán đề thi cuối năm hoặc bắt mối với hội đồng ban giám khảo, chấm điểm v…v…

    – Cộng sản sử dụng trường học làm lò đào tạo chính trị trong tất cả các phân khoa và ngành nghề. Chương trình nhồi sọ thuyết duy vật, lịch sử oai hùng của đảng và thần tượng hóa già Hồ chiếm phần lớn trong chương trình giảng dạy. Một luận án ra trường hay, mới, thiết thực nhưng điểm chính trị thấp vẫn bị đánh rớt như thường. Muốn được đậu, thì điều tốt nhất là thí sinh phải “Quán Triệt” (nhất quyết, tuyệt đối) và phải nói “Cường Điệu” (ca hót , thật hay) những gì mà nhà nước đã nhồi sọ trong các trường đại học.

    – Tuyển chọn sinh viên và chấm điểm ra trường còn tùy thuộc vào quyền lực, vai vế và tiền bạc. Điều này cho thấy phần tốt nghiệp đại đa số là thành phần con cưng của đảng hoặc cháu ngoan của già Hồ, tức là những cặn bã thừa thải của xã hội.

    Như vậy, chúng ta có thể kết luận rằng, Cộng sản Việt Nam đã biến học đường thành lò đào tạo những con két đỏ, đầu chứa phân và miệng thì chỉ líu lo ca tụng chế độ hiện thời. Nói về các cán bộ cao cấp của nhà nước, khi chúng ‘tậu’ được bằng tiến sĩ thì xem như tốt nghiệp trường “Học Đại” ở “Cầu Muối”.

    ——————————————————————————-

    • @Nít Mít: dạ thưa anh, theo tui nghĩ thì ba cái tật của tụi đó mình hiểu quá rõ rồi, và càng nói về mấy cái tật đó thì càng giống thủ dâm tinh thần, kiểu như chửi người ta cho sướng miệng mình, làm vậy cũng không phải là cách để có thể thay đổi được cái gì, bị cái tính đó là di truyền, là cha sanh mẹ đẻ, là thừa nòi hưởng giống từ cái đất, cái nước, cái ăn, cái mặc và từ cái cộng đồng họ đã sinh thành từ đó.

      Cho nên, theo tui thì, chúng ta hông cần phải để ý tới cái đám đó nữa, biết thì chỉ để biết thôi, kệ cha tụi nó tự sinh tự diệt, quy luật của đời sống này là Nhân Quả, Bạo Phát thì cũng Bạo Tàn, bất quá thì mình làm người chứng kiến mà thôi, Thượng Bất Chính Hạ Tắc Loạn, tui tin là sự thay đổi sẽ xảy ra vào đúng lúc nó cần phải xảy ra. Nói nhiều về đám đó cũng hơi dơ miệng mình, chi bằng bỏ qua được thì bỏ qua đi anh ha.

  9. @Demifantasy,

    Hi hi hi … thiệt ga tui cũng thừa biết cái trò khỉ đột đó quá xá gùa xa gồi cơ mà. Thế nhưng hiện nay dzẫn còn khá nhiều người không biết. Thật ra không phải là họ không biết, mà là vì họ không muốn biết mà thôi. Bằng chứng cho thấy, hiện nay có bao nhiêu “du-sinh” quy mã để mượn danh là đi học, nhưng thật sự ra là để tìm con đường mà ỡ lại USA luôn. Vì lẽ nếu là một sinh viên sang đó du học, hà tất gì phải mau mắn hăm hở để tìm cho ra một vị hôn thê “giả” để làm đám cưới chạy “tang” về VN làm chi. Thế nhưng, mỗi khi họ về lại VN thì ôi thôi, cứ như là “Tây Đui” có Eat Study. Lúc nào cũng bảnh tỏng xà lỏn ra điều như là công tử bạc liêu.

    Nhưng làm gì thì làm, nói gì thì nói, mở miệng ra là bà con ai cũng biết liền, vì cái giọng điệu “Dzăn Hán Mới” ngày nay ở VN không sao che dấu được. Bởi thế nên tôi cũng có một vài ngàn cái théc méc muốn hỏi anh, nhưng chỉ sợ ở nơi chốn công đường, giữa chỗ thanh thiên bạch nhật như thế này mà xông tới hỏi nung tung, cha cha coi bộ cũng khó en lói… Nhưng nếu anh xem xong bài “Nỗi Buồn Tiếng Việt” sau đây thì chắc anh sẽ hiểu được phần nào cái ý của tôi.

    – “Thượng bất chính, Hạ tắc loạn” thật đúng lắm không sai đâu. Thế nhưng, không lẽ mình thấy “chúng loạn” mà không biết sửa sai cho chúng thì phải chăng mình cũng có phần nào cái lỗi trong đó… Phải không thưa Anh?

    – Ca dao tục ngữ VN mình vẫn thường nói…

    – Thuốc đắng thì mới dã tật, mà sự thật thì hay mích lòng.

    – Thôi thì mời Anh cũng như các bạn trẻ ở khắp nơi, những ai chưa biết thì hãy nên coi đó là một bài học, những ai đang học sai thì nên sửa, những đã sửa rồi mà vẫn sai thì … thì … thì coi như là đã hết thuốc chữa….

    – Đây bài viết “Nỗi Buồn Tiếng Việt”
    ============================

    Nỗi buồn tiếng Việt
    Chu Đậu, Diễn Đàn, 11/2007

    Ngôn ngữ thay đổi theo thời gian, theo sinh hoạt xã hội. Mỗi ngày, từ những đổi mới của đời sống, từ những ảnh hưởng của văn minh ngoại quốc mà ngôn ngữ dần dần chuyển biến. Những chữ mới được tạo ra, những chữ gắn liền với hoàn cảnh sinh hoạt xưa cũ đã quá thời, dần dần biến mất. Cứ đọc lại những áng văn thơ cách đây chừng năm mươi năm trở lại, ta thấy nhiều cách nói, nhiều chữ khá xa lạ, vì không còn được dùng hàng ngày. Những thay đổi này thường làm cho ngôn ngữ trở nên sinh động hơn, giàu có hơn, tuy nhiên, trong tiếng Việt khoảng mấy chục năm gần đây đã có những thay đổi rất kém cỏi. Ban đầu những thay đổi này chỉ giới hạn trong phạm vi từ Bắc Việt ở vĩ tuyến 17 trở lên, nhưng từ sau ngày cộng sản toàn chiếm Việt Nam, 30 tháng tư năm 1975, nó đã xâm nhập vào ngôn ngữ ở miền Nam. Rồi, đau đớn thay, lại tiếp tục xâm nhập vào tiếng Việt của người Việt ở hải ngoại. Người ta thuận theo các thay đổi xấu ấy một cách lặng lẽ, không suy nghĩ, rồi từ đó nó trở thành một phần của tiếng Việt hôm nay. Nếu những thay đổi ấy hay và tốt thì là điều đáng mừng; Nhưng than ôi, hầu hết những thay đổi ấy là những thay đổi xấu, đã không làm giầu cho ngôn ngữ dân tộc mà còn làm tiếng nước ta trở nên tối tăm.

    Thế nhưng dựa vào đâu mà nói đó là những thay đổi xấu ?

    Nếu sự thay đổi đưa lại một chữ Hán Việt để thay thế một chữ Hán Việt đã quen dùng, thì đây là một thay đổi xấu, nếu dùng một chữ Hán Việt để thay một chữ Việt thì lại càng xấu hơn. Bởi vì nó sẽ làm cho câu nói tối đi. Người Việt vẫn dễ nhận hiểu tiếng Việt hơn là tiếng Hán Việt. Nhất là những tiếng Hán Việt này được mang vào tiếng Việt chỉ vì người Tầu ở Trung Hoa bây giờ đang dùng chữ ấy. Nếu sự thay đổi để đưa vào tiếng Việt một chữ dùng sai nghĩa, thì đây là một sự thay đổi xấu vô cùng. Hãy duyệt qua vài thay đổi xấu đã làm buồn tiếng Việt hôm nay :

    1. Chất lượng :
    Ðây là chữ đang được dùng để chỉ tính chất của một sản phẩm, một dịch vụ. Người ta dùng chữ này để dịch từ chữ quality của tiếng Anh. Nhưng than ôi ! Lượng không phải là phẩm tính, không phải là quality. Lượng là số nhiều ít, là quantity. Theo Hán Việt Tự Ðiển của Thiều Chửu, thì lượng là : đồ đong, các cái như cái đấu, cái hộc dùng để đong đều gọi là lượng cả. Vậy tại sao người ta lại cứ nhắm mắt nhắm mũi dùng một chữ sai và dở như thế. Không có gì bực mình hơn khi mở một tờ báo Việt ngữ ở hải ngoại rồi phải đọc thấy chữ dùng sai này trong các bài viết, trong các quảng cáo thương mãi. Muốn nói về tính tốt xấu của món đồ, phải dùng chữ phẩm. Bởi vì phẩm tính mới là quality. Mà các anh-chị đã có sẵn chữ phẩm chất rồi tại sao lại bỏ quên mà dùng chữ ‘chất lượng’. Tại sao lại phải bắt chước mấy anh “cán ngố”, cho thêm buồn tiếng nước ta.

    2. Liên hệ :
    Cũng từ miền Bắc, chữ này lan khắp nước và nay cũng tràn ra hải ngoại. Liên hệ là có chung với nhau một nguồn gốc, một đặc tính. Người cộng sản Việt Nam dùng chữ ‘liên hệ’ để tỏ ý nói chuyện, đàm thoại. Tại sao không dùng chữ Việt là ‘nói chuyện’ cho đúng và giản dị. Chữ ‘liên hệ’ dịch sang tiếng Anh là ‘to relate to …’, chứ không phải là ‘to communicate to …’

    3. Ðăng ký :
    Ðây là một chữ mà người Cộng Sản miền Bắc dùng vì muốn “nâng cao” ‘tinh thần nô lệ người Tầu’ của họ. Ðến khi toàn chiếm lãnh thổ, họ đã làm cho chữ này trở nên phổ thông ở khắp nước, Trước đây, ta đã có chữ ghi tên và ghi danh để chỉ cùng một nghĩa. Người Tầu dùng chữ đăng ký để dịch chữ ‘register’ từ tiếng Anh. Ta hãy dùng chữ ghi tên hay ghi danh cho câu nói trở nên sáng sủa, rõ nghĩa. Dùng làm chi cái chữ Hán Việt kia để cho có ý “nô lệ người Tầu” ? !

    4. Xuất khẩu, Cửa khẩu :
    Người Tầu dùng chữ khẩu, người Việt dùng chữ cảng. Cho nên ta nói xuất cảng, nhập cảng, chứ không phải như cộng sản nhắm mắt theo Tầu gọi là xuất khẩu, nhập khẩu. Bởi vì ta vẫn thường nói phi trường Tân Sơn Nhất, phi cảng Tân Sơn Nhất, hải cảng Hải Phòng, giang cảng Sài Gòn, thương cảng Sài Gòn. Chứ không ai nói Đường Băng Tân Sơn Nhất hay phi khẩu Tân Sơn Nhất, hải khẩu Hải Phòng, thương khẩu Sài Gòn trong tiếng Việt. Khi viết tin liên quan đến Việt Nam, ta đọc bản tin của họ để lấy dữ kiện, rồi khi viết lại bản tin đăng báo hay đọc trên đài phát thanh tại sao không chuyển chữ (xấu) của họ sang chữ (tốt) của mình, mà lại cứ “copy y boong” ?

    5. Khả năng :
    Chữ này tương đương với chữ ability trong tiếng Anh, và chỉ được dùng cho người, tức là với “chủ từ” có thể tự gây ra hành động động theo “chủ ý”. Tuy nhiên hiện nay ở Việt Nam người ta dùng chữ khả năng trong bất kỳ trường hợp nào, tạo nên những câu nói rất kỳ cục. Ví dụ thay vì nói là ‘trời hôm nay có thể mưa’, thì người ta lại nói : ‘trời hôm nay có khả năng mưa’, nghe vừa nạng nề, vừa ngu lại vừa sai.

    6. Tranh thủ :
    Thay vì dùng một chữ vừa rõ ràng vừ giản dị đó là chữ ‘cố gắng’, từ cái tệ thích dùng chữ Hán Việt của người cộng sản, người ta lại dùng một chữ vừa nặng nề vừa tối nghĩa là chữ ‘tranh thủ’. Thay vì nói : ‘anh hãy cố gắng làm cho xong việc này trước khi về’, thì người ta lại nói : ‘anh hãy tranh thủ làm cho xong việc này trước khi về’.

    7. Khẩn trương :
    Trước năm 1975 chúng ta đã cười những người lính cộng sản, khi họ đã dùng chữ này để thay thế cho chữ ‘nhanh chóng’. Nhưng than ôi, ngày nay vẫn còn những người ở Việt Nam (và cả một số người đã sang Mỹ sau này) vẫn vô tình làm thoái hóa tiếng Việt bằng cách bỏ chữ ‘nhanh chóng’ để dùng chữ ‘khẩn trương’. Ðáng lẽ phải nói là : ‘Làm nhanh lên’ thì người ta nói là : ‘làm khẩn trương lên’.

    8. Sự cố, sự cố kỹ thuật :
    Tại sao không dùng chữ vừa giản dị vừa phổ thông trước đây như ‘trở ngại’ hay ‘trở ngại kỹ thuật’ hay giản dị hơn là chữ ‘ hư hoặc hỏng’ ? Nói ‘xe tôi bị hỏng’ rõ ràng mà giản dị hơn là nói ‘xe tôi có sự cố’.

    9. Tham quan :
    Ai thăm, đi xem thì nói là đi thăm, đi xem cho rồi tại sao lại phải dùng cái chữ này của người Tầu ? ! Sao không nói là ‘Tôi đi Nha Trang chơi’, ‘tôi đi thăm lăng Minh Mạng’, mà lại phải nói là ‘tôi đi tham quan Nha Trang’, ‘tôi đi tham quan lăng Minh Mạng’.

    10. Nghệ nhân :
    Ta vốn gọi những người này là ‘nghệ sĩ ‘. Mặc dù đây cũng là tiếng Hán Việt, nhưng người Tầu không có chữ nghệ sĩ, họ dùng chữ nghệ nhân. Có những người tưởng rằng chữ nghệ nhân cao hơn chữ nghệ sĩ, họ đâu biết rằng nghĩa cũng như vậy, mà sở dĩ người cộng sản Việt Nam dùng chữ nghệ nhân là vì “tinh thần nô lệ Trung Hoa”.

    11. Chuyển ngữ :
    Ðây là một chữ mới, xuất hiện trên báo chí Việt Nam ở hải ngoại trong vài năm gần đây. Trước đây chúng ta đã có một chữ giản dị hơn nhiều để bày tỏ ý này. Ðó là chữ dịch, hay dịch thuật. Dịch tức là chuyển từ một ngôn ngữ này sang một ngôn ngữ khác. Ðoàn Thị Ðiểm dịch Chinh Phụ Ngâm Khúc của Ðặng Trần Côn, Phan Huy Vịnh dịch Tỳ Bà Hành của Bạch Cư Dị, Nguyễn Hiến Lê dịch Chiến Tranh Và Hòa Bình của Leon Tolstoi … Người viết ở hải ngoại bây giờ hình như có một mặc cảm sai lầm là nếu dùng chữ dịch thì mình kém giá trị đi, nên họ đặt ra chữ ‘chuyển ngữ’ để thấy mình oai hơn. Chữ dịch không làm cho ai kém giá trị đi cả, chữ ‘chuyển ngữ’ cũng chẳng làm giá trị của ai tăng thêm chút nào. Tài của dịch giả hiện ra ở chỗ dịch hay, dịch đúng mà thôi. Chứ đặt ra chữ mới nghe cho kêu không làm tài năng tăng lên chút nào, hơn nữa nó còn cho thấy sự thiếu tự tin, sự cầu kỳ không cần thiết của người dịch.

    12. Tư liệu :
    Trước đây ta vốn dùng chữ tài liệu, rồi để làm cho khác với miền nam, người miền bắc dùng chữ ‘tư liệu’ trong ý: ‘tài liệu riêng của người viết’. Bây giờ những người viết ở hải ngoại cũng ưa dùng chữ này mà bỏ chữ ‘tài liệu’ mặc dù nhiều khi tài liệu sử dụng lại là tài liệu đọc trong thư viện chứ chẳng phải là tài liệu riêng của ông ta.

    13. Chức Năng:
    Trước 1975 chúng ta thường hay nói là Chức Vụ, Chức Quyền chứ chẳng bao giờ chúng ta nói là Chức Năng. Nếu muốn nói tới một nhà, hay trụ sở nơi mà có thẩm quyền như để kiểm soát, điều tra hoặc giữ gìn an ninh trật tự v…v… thì chúng ta gọi nơi đó là Ty Cảnh Sát (nếu đó là nơi lớn), hay Trạm Cảnh Sát (nếu là nơi nhỏ). Còn nếu là người phục vụ hay làm việc cho cơ sở đó thì chúng ta gọi là Nhân Viên Công Lực hay cảnh sát viên. Vì đó là người hành sự, thì hành cho việc của công, công chúng hoặc cộng đồng v…v… Ngày này ở VN cái gì cũng Chức Năng. Ví dụ như: Nhà Chức Năng, thay vì là Nhà chức trách (Chức quyền và trách nhiệm). Người Chức Năng… v…v…

    Thay vì “cái máy đó có thể làm ra hai cái đinh cho mỗi phút”, thì bây giờ “cái máy đó có chức năng làm ra hai cái đinh… Cái xe này có chức năng chạy nhanh… Cái TV này có chức năng để xem được nhiều kênh… Phần mền này có chức năng để làm đủ thứ…”.

    14. Thiết Kế.
    Ngày nay ở VN cái chi cũng Thiết Kế, Vị Y-Sĩ cũng là thiết kế Phẫu Thuật thay vì là BS Giải Phẩu, Người thợ mộc cũng thiết kế cái nghế, Anh Họa Viên Kiến Trúc cũng thiết kế họa đồ, Kiến Trúc Sư cũng thiết kế căn nhà, Trang trí nhà cửa cũng trở thành thiết kế nội thất. Chàng công nhân thợ hồ cũng thiết kế căn nhà, Bác Thợ may cũng thiết kế cái áo, Cô thợ thêu hay thủ công thêu dệt cũng thiết kế khăn thêu.

    15. Kiểm Tra.
    Đây là một “Cụm Từ” thay vì là “một câu nói” hay “một lối nói” mà sau ngày 30 tháng 4 năm 1975 đã được bộ đội miền Bắc mang vào miền Nam khiến cho bao người cứ ngẩn tò te không hiểu chi cả khi họ nói lên câu nói này. Sau bao nhiêu năm xa xứ, ai mới từ nước ngoài về thăm lại quê hương lần đầu tiên không khỏi ngẩn ngơ khi các CA ở “Cửa Khẩu” hỏi là họ muốn “kiểm Tra” giấy “hộ chiếu”, Kiểm tra người, kiểm tra hành lý, kiểm tra địa chỉ nơi mà mình đang cư ngụ hoặc kiểm tra nơi mà mình muốn tới để ở. Ắt hẳn là sẽ có nhiều con mắt mở to ra nhìn với dáng điệu kinh ngạc. Tại sao trong chữ Việt chúng ta đã có những câu như: Lục soát, Kiểm soát, Soát sổ, Soát giấy tờ, Xem xét hành lý, Xem lại hồ sơ, giấy tờ… v…v… tại sao không dùng cho từng trường hợp mà chỉ độc nhất có mỗi một câu là “Trả Kim tức là Kiểm Tra”.

    16. Bức Xúc.
    Lớp trẻ ngày nay ở Việt Nam hầu như ai cũng dùng “cụm từ” “Bức Xúc” này để diễn tả cái nổi bực mình, nổi giận, nổi cục, nổi điên, nổi cáu, nổi máu v..v.. và v…v…

    Trong tiếng Việt có nhiều tiếng thanh tao như: khó chịu, bực bội, bực dọc, phẫn uất, tức tối, lo lắng, băng khoăn, giận hờn, đau khổ, điên tiết, lộn tam bành… lục tặc … v…v… tùy từng trường hợp mà dùng, tại sao ngày nay cái thứ gì mà đụng đâu cũng “bức xúc”! Mở miệng ra là “xúc” nghe tục làm sao ấy!

    17. Khuyến Mãi.
    Rõ ràng đây là một chữ mà người Việt CS muốn “minh chứng” (chứng minh hay chứng tỏ) hay “nâng cao” cái “tinh thần nô lệ Tầu”. Vì đây cũng là chữ Hán mà ra. Nếu ai ở Việt Nam gần Chợ Lớn thì không lạ gì với chữ “Mại” của người Quảng Đông hay thường nói. Ví dụ như: “Nị Mại Mí dzẹ? là Anh mua cái gì?”

    Khuyến là khuyến khích, khuyến dụ. Mại là mua bán, thế thì muốn khuyến khích hay muốn khuyến-dụ người ta mua bán thêm thì ‘Mua một khuyến mãi một’ … tại sao không dùng chữ việt mình đã sẵn có đó là “Mua Một Tặng Một” có phải dễ nghe và cũng dễ hiểu mà nhất là lại thuần túy hóa đối với người Việt Nam hay không?

    18. Ấn Tượng.
    Câu nói này gần như là vô nghĩa và vô duyên, vì cái chi bây giờ cũng có thể là Ấn Tượng được cả. Ví dụ như: “Bài hát nghe ấn tượng. Câu thơ rất ấn tượng. Tô phở ngon ấn tượng. Bãi biển thật ấn tượng”… Tại sao trong văn chương Việt Nam có biết bao nhiêu là văn hay chữ tốt sao không dùng mà hở ra là “ấn với tượng”. Ví dụ như: “Bài hát nghe thật hay. Câu thơ thật lãng mạng. Tô phở ngon tuyệt vời. Bãi biển rất thơ mộng” …v…v…

    19. Hoành Tráng.
    Cho đến bây giờ chính tôi vẫn không thể hiểu nổi hai chữ Hoành Tráng đó là ý gì? Không những nó rất vô nghĩa với khá đông người Việt trong và ngoài nước, mà khi nói ra còn làm khó chịu và khó hiểu cho người nghe. Ví dụ như: Đang trong lúc đọc bài diễn văn… thì “họ” (người CS) lại nói “đang lúc bài nói hoành tráng” … Cô minh tinh mặc một chiếc áo đẹp lộng lẫy bước ra… thì họ lại nói là: Siêu mẫu mặc y phục hoành tráng bước ra… Một căn nhà nguy nga, đồ sộ, hay sang trọng thì họ nói là: Một căn hộ hoành tráng… Đang kể chuyện vui vẻ… thì họ nói là Đang trao đổi, liên hệ hoành tráng… nghe cứ như là đang trao đổi tiền bạc hoặc giao kèo chứng khoán v..v… rõ là vừa đần lại vừa “ngắn học” là Thất học, nghĩa là chưa tới Bát học…!?!?!

    20. Những danh từ kỹ thuật mới :

    Thời đại của điện tử, của computer tạo ra nhiều danh từ kỹ thuật mới, hay mang ý nghĩa mới. Những danh từ này theo sự phổ biến rộng rãi của kỹ thuật đã trở nên thông dụng trong ngôn ngữ hàng ngày. Hầu hết những chữ này có gốc từ tiếng Anh, bởi vì Hoa Kỳ là nước đi trước các nước khác về kỹ thuật. Các ngôn ngữ có những chữ cùng gốc (tiếng Ðức, tiếng Pháp …) thì việc chuyển dịch trở nên tự nhiên và rõ ràng, những ngôn ngữ không cùng gốc, thì người ta địa-phương-hóa những chữ ấy mà dùng. Riêng Việt Nam thì làm những chuyện kỳ cục là dịch những chữ ấy ra thành tiếng Việt (hay mượn những chữ dịch của người Tầu), tạo nên một mớ chữ ngây ngô và ngu ngốc lẫn đần độn, ngay đến người Việt đọc cũng không thể hiểu nghĩa những chứ ấy là gì, mà nếu học cho hiểu nghĩa thì khi gặp những chữ ấy trong tiếng Anh thì vẫn không hiểu luôn.

    Ta hãy nhớ rằng, ngay cả những người Mỹ không chuyên môn về điện toán, họ cũng không thể hiểu đích xác nghĩa của những danh từ này, nhưng họ vẫn cứ chỉ biết là chữ ấy dùng để chỉ các vật, các kỹ thuật ấy, và họ dùng một cách tự nhiên thôi. Vậy tại sao ta không Việt hóa các chữ ấy mà phải mất công dịch ra cho kỳ cục, cho t…h…ối nghĩa. Khi xưa Ông cha ta đã từng Việt hóa biết bao nhiêu chữ tương tự, khi tiếp xúc với kỹ thuật phương tây cơ mà. Ví dụ như ta Việt hóa chữ ‘pump’ thành ‘bơm’ (bơm xe, bơm nước), chữ ‘soup’ thành ‘xúp’, chữ ‘phare’ thành ‘đèn pha’, chữ ‘cyclo’ thành ‘xe xích lô’, chữ ‘manggis’ (tiếng Mã Lai) thành ‘quả măng cụt’, chữ ‘durian’ thành ‘quả sầu riêng’, chữ ‘bougie’ thành ‘bu-gi, chữ ‘manchon’ thành ‘đèn măng xông’, chữ ‘boulon’ thành ‘bù-lon’, chữ ‘gare’ thành ‘nhà ga’, chữ ‘savon’ thành ‘xà bông’ … Bây giờ đọc báo, thấy những chữ dịch mới, thì dù đó là tiếng Việt, người đọc cũng vẫn không hiểu như thường. Hãy duyệt qua một vài danh từ kỹ thuật bị ép dịch qua tiếng Việt Nam, như sau :

    a. Scanner dịch thành ‘máy quét’. Trời ơi ! ‘máy quét’ đây, thế còn máy lau, máy rửa đâu ? ! Mới nghe cứ tưởng là máy quét nhà !

    b. Data Communication dịch là ‘truyền dữ liệu’. Mới nghe qua lại tưởng là đang truyền máu cho nhau.

    c. Digital camera dịch là ‘máy ảnh kỹ thuật số’.

    d. Data base dịch là ‘cơ sở dữ liệu’. Những người Việt đã không biết data base là gì thì càng không biết ‘cơ sở dữ liệu’ là gì luôn.

    e. Software dịch là ‘phần mềm’, hardware dịch là ‘phần cứng’ mới nghe cứ tưởng nói về đàn ông và đàn bà. Chữ ‘hard’ trong tiếng Mỹ không luôn luôn có nghĩa là ‘khó’, hay ‘cứng’, mà còn là ‘vững chắc’ ví dụ như trong chữ ‘hard evident’ (bằng chứng xác đáng) … Chữ soft trong chữ ‘soft benefit’ (quyền lợi phụ thuộc) chẳng lẽ họ lại dịch là ‘quyền lợi mềm’ sao ?

    f. Network dịch là ‘mạng mạch’.

    g. Cache memory dịch là ‘truy cập nhanh’.

    h. Computer monitor dịch là ‘màn hình’ hay ‘điều phối’.

    i. VCR dịch là ‘đầu máy’ (Như vậy thì đuôi máy đâu ? Như vậy những thứ máy khác không có đầu à ?). Sao không gọi là VCR như mình thường gọi TV (hay Ti-Vi). Nếu thế thì DVD, DVR thì họ dịch ra là cái gì ?

    j. Radio dịch là ‘cái đài’. Trước đây mình đã Việt hóa chữ này thành ra-đi-ô hay ra-dô, hoặc dịch là ‘máy thu thanh hay máy phóng thanh’. Nay gọi là ‘cái đài’ vừa sai, vừa kỳ cục lại vừa ngố. Ðài phải là một cái tháp cao, trên một nền cao (ví dụ đài phát thanh), chứ không phải là cái vật nhỏ mà ta có thể mang đi khắp nơi được.

    k. Chanel gọi là ‘kênh’. Trước đây để dịch chữ TV chanel, ta đã dùng chữ đài, như đài số 5, đài truyền hình Việt Nam … gọi là kênh nghe như đang nói về một con sông đào nào đó ở vùng Hậu Giang !

    L. Patrs gọi là ‘Linh Kiện’. Hầu hết tất cả những phụ tùng, bộ phận, đồ dùng để lắp ráp cho một chiếc xe, sửa chữa cái máy hay bất kỳ một thứ gì giờ đây cũng được gọi là Linh Kiện.

    Ngoài ra, đối với chúng ta, Sài Gòn luôn luôn là Sài Gòn, hơn nữa người dân trong nước vẫn gọi đó là Sài Gòn. Các xe đò vẫn ghi bên hông là ‘Sài Gòn – Nha Trang’, ‘Sài Gòn – Cần Thơ’ … trên cuống vé máy bay Hàng Không Việt Nam người ta vẫn dùng 3 chữ SGN để chỉ thành phố Sài Gòn. Vậy khi làm tin đăng báo, tại sao người Việt ở hải ngoại cứ dùng tên của một tên Họ Chó Má chó chết để gọi thành phố thân yêu của chúng mình ? ! Ði về Việt Nam tìm đỏ mắt không thấy ai không gọi Sài Gòn là Họ Chó Má, vậy mà chỉ cần đọc các bản tin, các truyện ngắn viết ở Hoa Kỳ ta thấy tên Sài Gòn không được dùng nữa. Là tại sao !?!?

    Ðây chỉ là một vài ví dụ để nói chơi thôi, chứ cứ theo cái đà này thì chẳng mấy chốc mà người Việt nói tiếng Tầu luôn mất ! Tất nhiên, vì đảng cộng sản độc quyền tất cả mọi sinh hoạt ở Việt Nam, nên ta khó có ảnh hưởng vào tiếng Việt đang dùng trong nước, nhưng tại sao các nhà truyền thông ở hải ngoại lại cứ nhắm mắt dùng theo những chữ kỳ cục như thế ? ! Cái khôi hài nhất là nhiều vị trong giới này vẫn thường nhận mình là giáo sư (thường chỉ là giáo sư trung học đệ nhất cấp (chưa đỗ cử nhân) hay đệ nhị cấp ở Việt Nam ngày trước, chứ chẳng có bằng Ph.D. nào cả), hay là các người giữ chức này chức nọ trong các hội đoàn tự cho là có trách nhiệm về văn hóa Việt Nam ở ngoài nước !

    Trước đây Phạm Quỳnh từng nói : ‘Truyện Kiều còn thì tiếng ta còn, tiếng ta còn thì nước ta còn’, bây giờ Truyện Kiều vẫn còn mà cả tiếng ta lẫn nước ta lại đang đi dần xuống hố sâu Bắc Thuộc. Than ôi !

    Phải chăng XHCN VN đang làm cho chúng ta cũng XHCN để rồi XHCN luôn hay sao?

    Kính Chào
    Linh Phượng

    #

  10. Tôi cứ ngỡ Blog này là của bạn NitMit chứ. Đừng thể hiện cái “tôi ” của bạn quá mức trong blog của người khác ^^.

  11. văn j` đêy!! đọc chẳng ra giải thích j` cả

  12. “Hành vi nhỏ dã tâm lớn”
    =====================
    @KimNgan
    Nov 02, 2011 @ 21:36:45

    ” Tôi cứ ngỡ Blog này là của bạn NitMit chứ. Đừng thể hiện cái “tôi ” của bạn quá mức trong blog của người khác ^^. ”
    =====================

    Gởi tới ” Tiền TỆ “, Có rất nhiều người không thể ngồi trước mặt đám đông để thốt lên những lời nói chân thật tự đáy lòng mình, nên có thể vì thế mà mới có người nẩy sinh ra cái gọi là “tâm tình qua thư tín”, mà giờ đây “dân cư mạng” hay là “dân tin” mới bầy trò ra cái dzụ “Bờ-Log” này “B-Log” nọ để có dịp mà “trao đổi” tư tình với nhau.

    Nếu người ta đã nêu ra một “chủ đề” để cho mọi người bàn tán và phê bình, thì không nhất thiết đó là lời gì và ý gì, miễn là họ có những lời hay ý kiến đẹp, khen, chê theo lối xây dựng và góp ý, thì trong chúng ta không thể nói đó là “cái tôi” quá mức được. Biết đâu đó cũng chỉ là những ý kiến mà họ đã tìm tòi và học hỏi từ những bậc trưởng thượng đã dầy công bao năm để “truyền nội công” lại cho họ.

    Ngồi xem lời phê bình của “tiền TỆ” tôi mới chợt nhớ ra một điều của Viện Nghiên Cứu Xã Hội Học Hoa Kỳ (American Institute for Social Research) họ đã nhìn và nghĩ gì về cái gọi là “Vì Bản Chất Của Người Việt Nam” ra sao. Trong số 10 điều mà họ đã nêu ra, nay tôi chỉ trích ra một điều vì điều đó tôi thấy nó rất đúng với những gì mà “tiền TỆ” đang muốn đối chọi với tôi.

    (Trích đoạn của điều thứ 10)
    – Điều thứ 10.
    – Và sau cùng là: Người Việt Nam thích tụ tập nhưng thiếu sự liên kết để tạo thành sức mạnh. Vì một người có thể hoàn thành một nhiệm vụ rất xuất sắc. 2 người thì làm việc kém, mà 3 người thì làm hỏng việc.

    (Xin trích nguyên văn của họ như sau)
    – One person can complete a task excellently, 2 people do it poorly, and 3 people make a mess of it.

    Buồn thay cho những ai thấy sai mà không biết sửa, đến khi sửa mà vẫn sai, Than Ôi.

    ==============================
    @girlkut3_1999yb
    May 06, 2012 @ 14:16:30

    ” văn j` đêy!! đọc chẳng ra giải thích j` cả ”
    ==============================

    Bằng chứng cho thấy là, Cái thứ ” Dân Hóc Đói ” theo kiểu “Tây Đui ” là “Tui Đây” như tên “Gái Xấu” này đã viết gì và đang làm gì?

    Việt Nam, nước nhà đang lâm nguy, Nguy cơ đất nước đang bị xén mất, biển đông đang bị lấn lần. Người dân thì cùng cực tới lầm than. Văn Chương thì ngày càng suy đồi theo cái thứ ngoại lai chẳng ra gì, ăn nói cộc lốc tới trơ trẽn, viết một câu văn trên trang báo mà cắt xén tới người dân phải đọ đi đọc lại cả trăm lần mà vẫn không thể hiểu được là người “Đần bút” họ muốn viết cái chi.

    Phải chăng đó là “Hành Vi Nhỏ, Dã Tâm Lớn” do bọn “đàn anh” đang muốn đồng hóa Việt Nam chúng ta?

    ============================================

    Hành vi nhỏ dã tâm lớn
    Written by Vũ Cao Ðàm Thursday, 17 December 2009 19:04

    Lướt nhanh trên mạng những ngày này, chúng ta luôn tìm được nhiều thông tin đắt giá:
    Lái buôn Trung Quốc (dân thường nói ngắn gọn, là bọn Tàu) về các chợ nông thôn Việt Nam thu mua móng trâu với giá rất cao, thậm chí những cái móng từ 4 chân của một con trâu được bọn Tàu mua với giá hơn hẳn một con trâu. Thế là nông dân Việt Nam và bọn “trâu tặc” ra sức chặt móng trâu đem bán, vẫn còn lãi một con trâu thịt mang bán ở chợ. Chỉ một thời gian rất ngắn, bọn chúng đã triệt phá tan hoang sức kéo của nông dân nghèo Việt Nam. Tiếp đó, dân loan tin cho nhau, hàng lũ lái trâu từ bên Tàu tràn qua biên giới để “tiếp thị” bán trâu. Trong cái lũ lái buôn mới này còn có cả kẻ môi giới bán trâu sắt (máy kéo). Dân tình vỡ lẽ: Thì ra chúng thu mua móng trâu là vì như thế!

    Ở một nơi khác, lái buôn Tàu đi các chợ thu mua rễ hồi, thế là những bọn “hồi tặc” mở chiến dịch phá hoại rừng hồi, một loại dược thảo quý và hiếm của Việt Nam; chúng mua râu ngô non, xúi giục nông dân phá hoại nương ngô mang bán, đánh vào trúng cái dạ dày của những người mà bọn Tàu gọi là “đồng chí tốt” Việt Nam; chúng thu mua mèo nhằm phá hoại một nguồn trừ chuột cắn lúa; rồi chúng mua ốc bươu vàng, xúi giục nông dân nuôi ốc bươu vàng tràn ngập đồng ruộng phá hoại mùa màng, tấn công vào chiến lược an ninh lương thực của quốc gia “láng giềng tốt” Việt Nam.

    Hàng tốp con buôn Tàu xuất hiện từ Hà Giang cho đến Lâm Ðồng để thu mua chè vàng, là thứ chè chặt thô phơi tái, không cần chế biến. Con buôn Tàu mua chè vàng với giá rất cao, kích thích nông dân chặt trụi đồi chè mang bán. Thế là con buôn Tàu đã triệt hạ vùng nguyên liệu cho các nhà máy chè Việt Nam. Không còn con đường nào khác để làm ra sản phẩn, các doanh nghiệp chè Việt Nam phải sang mua chè nguyên liệu từ Trung Quốc. Ðến khi nông dân Việt Nam cần trồng lại đồi chè, thì các “đồng chí tốt” từ bên kia biên giới, vì tình quốc tế vô sản lại lọ mọ xuất hiện, “giúp” mua giống chè từ Trung Quốc chở qua cho nông dân Việt Nam.

    Thâm độc hơn, chúng mở chiến dịch thu mua dây đồng vụn với giá cao “trên trời”, đẩy từng đoàn “đồng tặc” lùng sục chặt trộm dây đồng từ các đường điện cao thế, băm nát mạng lưới điện quốc gia của nước “láng giềng tốt” để nước này đốt đèn dầu đi theo họ “hướng tới tương lai”. Có nơi, bọn “đồng tặc” lẻn vào kho ăn cắp từng cuộn dây đồng mới “coong” mang bán, thì “các đồng chí tốt” lên mặt đạo đức: “Ấy chết, cái ngộ không mua cái cuộn dây tôồng ăn cắp tài sản xã hội chủ nghĩa của các tôồng chí tâu lố!” (Chúng tôi không mua cái cuộn dây đồng ăn cắp tài sản xã hội chủ nghĩa của các đồng chí đâu nhé).

    Cho đến khi bọn lái buôn Tàu đi thu mua dây cáp quang phế liệu, thì các nhà đương cục của chúng ta mới được phen ngớ ra, không hiểu bọn chúng mua cái “của nợ” này để làm gì. Vì mua dây đồng thì còn có thể hiểu là chúng lấy nguyên liệu, nhưng cáp quang thì thật không thể hiểu được chúng mua để làm gì? Ðến khi dân nghèo lặn xuống biển chặt phá mạng cáp quang viễn thông, thì mới “ngã ngửa” ra, là chúng đang phá hoại con đường huyết mạch thông tin của Việt Nam & Chắc là các “đồng chí Việt Nam” nghĩ mãi không biết phải xử thế ra sao với những người “đồng chí tốt” bên nước vô sản Trung Hoa, đành phải đưa ra tòa vài thằng dân nghèo “trót dại” lặn xuống biển chặt trộm dây cáp quang.

    “Láng giềng tốt” giúp xây dựng các công trình thủy lợi.
    Sau 1954, Việt Nam được Trung Quốc giúp xây dựng nhiều công trình thủy lợi. Tôi đã tiến hành một cuộc phỏng vấn với Giáo sư TTA, Viện trưởng một viện nghiên cứu thủy lợi ở Hà Nội về sự giúp đỡ thủy lợi của người “đồng chí tốt”, vị Giáo sư kéo tôi vào phòng làm việc và cho xem một video clip quay suốt dọc dòng sông biên giới Việt – Trung.

    Trời ơi, chúng ta không thể tưởng tượng được, người “đồng chí tốt” đã làm những trò gì đâu! Các “đồng chí” xây 120 cái kè chắn chéo dòng nước trên các dòng sông biên giới, tạo những luồng nước xoáy để làm sạt lở bờ phía Việt Nam, ăn cắp đất mang về phía đất nước “láng giềng tốt” bên kia biên giới. Ðất bồi sang phía bắc đến đâu, các đồng chí xây nhà cao tầng và kéo giai cấp vô sản quốc tế Trung Hoa đến đó.

    Xem xong clip của Giáo sư TTA, tôi bàng hoàng & Tất cả các triều đại Ðường, Nguyên, Tống, Minh, Thanh, chưa có bất kỳ một triều đại nào trước Triều đại cộng sản Trung Hoa sử dụng những biện pháp tồi tệ như vậy với Việt Nam.

    Việt Nam đã đối đầu với những đế quốc lớn, đã đối mặt với đủ loại thủ đoạn tàn bạo của nhiều loại đế quốc, nhưng có lẽ đây là ngón đòn xâm lược thâm hiểm và bẩn thỉu nhất của một loại đế quốc mới nổi: Ðế quốc Trung Cộng.

    Tôi hỏi Giáo sư TTA: “Ông có thể cho biết, có công trình thủy lợi nào mà Cộng sản Trung Hoa giúp Việt Nam không chứa đựng những “yếu tố đểu” tương tự như vậy không?”

    Ông chau mày trầm ngâm suy nghĩ hồi lâu:
    “Tôi khó trả lời anh quá”, Giáo sư nói với tôi như vậy.

    Ðến hành vi gây ô nhiễm môi trường “gien” Việt Nam.
    Trên đường phố và sân bay Việt Nam hôm nay tràn ngập người Trung Quốc. Tôi vừa ngồi ở sân bay Ðà Nẵng. Tôi đến hơi trễ, hỏi anh bạn ngồi bên phải tôi: “Máy bay Hà Nội gọi vào chưa?”, thì nghe câu hỏi lại bằng tiếng Tàu “Shen ma?” (Cái gì?). Tôi quay bên trái hỏi, thì lại nghe “Shen ma?”. Tôi quay phía sau hỏi, lại thấy “Ni shuo shen ma?” (Ông nói cái gì?) Tôi ngỡ ngàng, tưởng mình lạc vào sân bay Bắc Kinh.

    Làng sinh viên HACINKO (Phố Ngụy Như, Kontum) không còn chỗ cho thuê vì hơn 500 người Trung Quốc đã “trấn” ở đó. Họ chen lấn trong thang máy và trong nhà ăn, thậm chí chiếm đứt thang máy để chơi đùa leo lên leo xuống, không cho bất kỳ ai sử dụng thang máy. Người Tàu đến đó mở hàng ăn, hàng bán quần áo, mua bán tấp nập như một chợ Tàu. Tối tối sinh viên Tàu trượt patin và la ó huyên náo một góc phố & Họ làm cho tôi liên tưởng tới hai mươi vạn quân Tàu Tưởng tràn vào Việt Nam năm 1945, ghẻ lở, bẩn thỉu, ngông nghênh và láo xược.

    Sao mà người Trung Quốc thắng thầu lắm thế? Chuyện bauxite Tây Nguyên đã có quá nhiều người nói rồi. Tôi đơn cử vài chuyện vặt vãnh khác: Chỉ ở một tỉnh ở rất gần Hà Nội thôi, Trung Quốc chưa làm xong Nhà máy điện HB, hàng ngàn công nhân Tàu chưa kịp rút, thì Tàu đã thắng thầu làm Nhà máy điện MK, và hàng ngàn công nhân Tàu lại xuất hiện. Những người Tàu từ các cơ sở sản xuất này lan tỏa khắp nơi để gieo rắc “hạt giống đỏ” cho cách mạng vô sản Trung Hoa, đỡ cho các công ty xuất khẩu lao động Việt Nam và các công ty môi giới hôn nhân khỏi phải xuất khẩu con gái VN qua Tàu & Tôi có dịp trao đổi với các chị phụ trách hội phụ nữ ở mấy tỉnh Tây Nguyên, thì được biết, các chị đang rất lo ngại, chưa biết xử trí thế nào với nạn con gái Tây Nguyên có bầu với công nhân Tàu(!).

    Chúng ta nhìn thấy một cảnh tượng đang đến gần: Ðội quân thứ 5 của Trung Cộng đang ngày càng được mở rộng. Cần lưu ý: Khi Trung Cộng mới sáp nhập Tân Cương vào Trung Quốc, dân Hán ở đây chỉ chiếm chừng 4-5%. Sau nửa thế kỷ, dân Hán đã lên tới 45%. Tôi nhớ đã đọc ở đâu đó, chúng ta có thể rất cần đặt câu hỏi: “Bao giờ dân tộc Việt Nam trở thành dân tộc thiểu số trên chính đất nước mình?”. Và rồi xoa dịu bằng mấy công trình văn hóa?

    Gần đây chắc là Trung Nam Hải đã nhận ra sự phẫn nộ của dân chúng Việt Nam trước những hành vi xâm lược của họ, họ đã “kỷ niệm” cho dân Việt Nam mấy pha ngoạn mục: Trước hết là 30 triệu USD xây dựng ký túc xá cho Học viện Chính trị Quốc gia Hồ Chí Minh để đào tạo cán bộ cho Ðảng. Tiếp đó là Cung Văn hóa hữu nghị Việt – Trung, chắc rồi đến Viện Khổng Tử, & và rồi không biết còn những thứ gì nữa.

    Viết đến đây, tôi chợt nhớ cái thời lớp thanh niên chúng tôi say mê theo các nghệ sỹ ca ngợi, & những cánh hoa mộc miên bay tới đâu, tình hữu nghị của dân tộc Trung Hoa lan tỏa đến đó & Sao mà lãng mạn.

    Ngẫu nhiên, tôi ngồi để hồi tưởng tâm tình lãng mạn theo những “Cánh hoa mộc miên” với Giáo sư Phạm Huy Tiến, một nhà địa chất, cũng có thời đi tu nghiệp “tiến tu Giáo sư” ở Học viện Ðịa chất Bắc Kinh (đối diện Học viện Khoáng nghiệp của tôi). Giáo sư Tiến cười rũ ngắt lời tôi: “Các bố nhầm hết rồi. Các nghệ sỹ cũng nhầm rồi. Cánh rừng mộc miên khi xưa nằm trên đất Việt Nam. Bọn địa chất chúng tôi lăn lộn ở đó quá nhiều. Cả đỉnh thác Bản Giốc nữa, cánh địa chất chúng tôi từng lên đó nấu cơm ăn & Nhưng rồi Trung Quốc lấn chiếm, nuốt toàn bộ cánh rừng mộc miên vào lòng Tổ quốc Trung Hoa” & Và thế là những cánh hoa mộc miên lại hồn nhiên bay “từ đất Trung Hoa”, lan tỏa tình hữu nghị “vạn cổ trường sinh” giữa hai dân tộc.

    Ấy thế mà, trong khi tôi được nghe các bạn nghệ sỹ của chúng ta ca ngợi “Hoa mộc miên mọc đến đâu, lan tỏa tình hữu nghị của dân tộc Trung Hoa đến đó”, thì, trong một trang mạng nào đó, tôi lại nghe những người cộng sản Bắc Kinh lập luận: “Hoa mộc miên bay đến đâu gieo hạt đến đó; Cây mộc miên mọc ở đâu, đất trung Hoa ở đó. Việt Nam chỉ có cây tre, làm gì có cây hoa mộc miên!”.

    Trung Hoa là một đất nước có một đảng lãnh đạo toàn diện, tuyệt đối. Như vậy có thể suy luận, mà không sợ sai lầm: Tất cả những sự kiện nêu trong bài viết này đều do các nhà lãnh đạo cộng sản Trung Quốc đưa đường chỉ lối.

    Chính những người cộng sản Trung Hoa đã làm tan vỡ hoàn toàn tình cảm nồng ấm của những người thuộc thế hệ chúng tôi với một đất nước đã sinh ra Ðức Tổ Vũ Hồn của dòng tộc của tôi, một đất nước, mà có thời tôi đã coi là Tổ quốc thứ hai của mình.

    Vũ Cao Ðàm

    @

Ý kiến của bạn?

%d bloggers like this: