Liên Lạc

Nếu có bất cứ ý kiến, phê bình, thông tin hay đóng góp gì muốn gởi cho Demifantasy, dĩ nhiên quý vị có thể liên lạc với anh ta bằng những phương tiện thông tin liên lạc rất hiệu quả như chim bồ câu đưa thư, đánh moorse, dùng cột khói, múa cờ hay mật thư, nhưng ảnh thích được liên lạc bằng những phương tiện sau đây hơn:

Bằng comment

Hãy viết comment cho ảnh ở dưới phần này. Chú ý là những comment mà quý vị viết đều sẽ xuất hiện công khai trên blog này.

Bằng không khí

Ảnh có xài một cái điện thoại di động, và có thể mở điện thoại di động của mình thường xuyên, nhưng cũng thỉnh thoảng tắt mà không có lý do cụ thể, ví dụ như điện thoại ngoài vùng phủ sóng và trong vùng phủ phê… vậy nếu quý vị không ngại, hãy liên lạc với anh ta qua số (đang đăng ký số mới).

Bằng thư cú

Viết một lá thư, rồi móc vào chân hoặc kẹp vào mỏ một con cú, rồi kêu nó chuyển đến tay của Demifantasy là một cách làm rất thú vị, nhưng hãy chắc chắn rằng con cú của bạn không bị bắn giết hay sập bẫy giữa đường nhé.

Bằng chai

Viết thơ xong, nhét vô chai rồi quăng xuống biển cũng rất lãng mạn và có lý, nhưng mà thời gian Demifantasy nhận được cái chai của quý vị sẽ là rất lâu, nên nếu muốn nhanh hơn, hãy xử dụng những phương tiện liên lạc phía trên.

Bằng email

Địa chỉ email là [email protected]. Ảnh kiểm tra email hàng ngày, và sẽ trả lời thơ cho quý vị trong vòng 48 tiếng. Chú ý là gởi một lần là đến rồi, gởi nhiều quá sẽ bị máy chủ coi là spam đó. Hoặc là nếu cái động tác mở hộp thơ điện tử ra làm phiền bạn quá thì bạn viết vô cái mẫu ngay bên dưới, bấm Submit là ảnh tự động nhận được thơ của bạn!

Thân ái

Likes(0)Dislikes(0)

47 thoughts on “Liên Lạc

  1. anh chủ quán ơi, em ở trong rừng, ko có internet cũng chẳng có đt và càng ko thể dùng chai, ko biết em gầm rú từ trong rừng vọng ra anh chủ quán có nghe đc hiểu đc tiếng Cọp hay ko nhỉ?

    Likes(0)Dislikes(0)
  2. Kiu là Anh Một Nửa mà gần 1 tháng mới thấy ừ lại, kiu là Anh 1/3,  1/4,  1/5... hem biết sao luôn 😀 quăng chai xuống Thị Nghè chắc nhanh hơn à.

    Likes(0)Dislikes(0)
  3. tôi có quăng một cái chai hồi lâu rồi mà không thấy trả lời, có lẽ ACQ nói đúng hay là cái chai ACQ dùng trả lời bị mang vô vựa rồi, giờ tôi sẽ email vậy.

    Likes(0)Dislikes(0)
  4. hix, hum qua kiếm quán anh mà không nhớ  sdt, định bỏ thư vô chai C2 quăng rồi mà sao thấy phiêu quá, nên em tự lực cánh sinh luôn ^^

    Likes(0)Dislikes(0)
  5. Chẳng biết xưng hô ra sao?! Cũng chưa biết tên người anh em!? Nhưng bắt tay trái cho đả! 2011 nầy tôi sống Hướng Đạo được 50 năm tròn, và sẽ còn sống tiếp đến cuối đường ...
     
    Hình ảnh về Hướng Đạo Việt Nam ở SaiGon > vào xem nhé!
     
    (No virus)  http://picasaweb.google.com/Daibangtulap/DBBR10#
     
    [email protected]  *  [email protected]
    Chào thân ái cùng xiết chặt tay trái bạn.

    Likes(0)Dislikes(0)
  6. Vậy anh em mình liên lạc qua email nhé! Tuần sau có đi Trại Thứ 7 và CN được không - Ở Củ Chi, với Liên Đoàn; Gia Đình Xuân Hòa ?

    Likes(0)Dislikes(0)
  7. Báo Đảm Đang = Bách Hợp - Thân ái mến chào anh chị em tôi!

    Likes(0)Dislikes(0)
  8. Cảm ơn Lực về món quà là trang blog L tặng năm truớc. Blog không còn nữa... vì vài lý do nên mình cũng không còn dự định viết tiếp ở đó nữa 🙂
    Thanks, and all the best !

    Likes(0)Dislikes(0)
  9. Lực lại quay lại viết blog rồi ah. Chúc mừng nhé
    Rất mong đọc được những bài viết của bạn

    Likes(0)Dislikes(0)
    1. @Tuan Tran: quen biết nhau từ hồi bài thơ hình cái quạt của tui bên quán quê, giờ cũng lâu rồi hỉ! Sẽ ráng không để anh/chị/em thất vọng, hihi!

      Likes(0)Dislikes(0)
  10. ...một nửa giấc mơ.Không ai thức giấc vào cuối giấc mơ, vì vậy mà cứ còn nửa giấc mơ dang dở.Hãy cứ để nửa giấc mơ đó thành kỷ niệm đẹp và sống bằng tất cả với hiện tại...

    Likes(0)Dislikes(0)
  11. thiệt hen, thế thời đệ cũng nhom nhem cái ý tưởng sắm 1 căn chòi, mừ ngẫm lại chưa gom đủ lá chuối, thiệt cũng khó vung tay. vậy bữa nào đó thong thả, ghé, gặp huynh bàn tí việc được chứ?

    Likes(0)Dislikes(0)
    1. @Lúa Sài Gòn: lá chuối không đủ thì lấy lá dừa thế vô, hehe... Có gì Lúa alô số phía trên của tui là gặp được nghen!

      Likes(0)Dislikes(0)
  12. Giọng điệu của CƯNG .. cà chớn quá Trời. Nhưng mà TUI thích!
    Nhất là cái khoảng .. Liên lạc, TUI đọc tới bật cười. Cười thiệt tình .. phục CƯNG luôn.
    "Chém trước - Tấu sau" TUI đọc rồi chuyển gửi bài "Con mê thì Thầy độ, con ngộ rồi thì con tự độ con" của CƯNG dến các Bạn TUI xem, như là giới thiệu một bài Blog hay của một .. tên .. Trời ơi.
    Chúng tôi kết Bạn và tìm đến nhau do cùng hợp nhau ở Tâm thức (Ý thức hệ Trí tuệ), chớ không do Là Ai hay Làm cái .. khỉ mốc sì .. gì.
    Cà chớn gặp ba gai rồi hén?
    Cảm ơn CƯNG các bài viết trên Blog này.
    Chừng nào tính lên núi .. ngó KHỈ dzậy?

    Likes(0)Dislikes(0)
    1. dzạ em cám ơn NN đã dziết comment, hy vọng NN và bạn bè sẽ nương tay, chém em nhẹ thôi, bị em ngu ba cái dzụ triết học với trí tuệ lắm...

      Em là em thấy mình phải lên núi chơi với khỉ sớm sớm, chứ xớ rớ dưới này ngứa mắt thiên hạ hổm rày rồi thì phải, hihi.

      Likes(0)Dislikes(0)
  13. Đang lang thang tìm mấy tấm ảnh, vô tình lọt vào nơi đây.
    Chẳng biết có phải là tình cờ không nữa.

    Likes(0)Dislikes(0)
  14. Em cũng là dân hướng đạo được 4 năm rồi-phúc-15 tuổi-nghề nghiệp: stu đình. Vo tinh lọt vào blog của anh. hân hạnh được làm quen

    Likes(0)Dislikes(0)
    1. @scoutgirl_dinhtieuthu: chào em, em đang là thiếu sinh của thiếu đoàn nào? Hân hạnh làm quen và bắt tay với em^^

      Likes(0)Dislikes(0)
  15. DEMI ƠI ; hội có nhận sồn sồn không vậy cho tui tham với .Tạ Đình Phương 1963

    Likes(0)Dislikes(0)
    1. @bbphi9999: dạ, chào mừng ... anh tham gia đi chơi chung với tụi em, hông có giới hạn tuổi tác anh ơi, còn sức đi là dư sức nhập hội tụi em^^ ( em thất lễ kêu "anh", tại hông biết anh ở ngoài trẻ hay già, lỡ gặp ở ngoài đáng chú em thì em sẽ kêu chú ha, còn trên mạng thì mình anh em cho nó trẻ trung dễ nói chuyện).

      Likes(0)Dislikes(0)
  16. Cám ơn Demi trả lời anh nha .Kêu bằng anh được rồi em trai .Đi Phú quốc vui ko ,chừng nào đi nữa alo anh với 0903.324.072

    Likes(0)Dislikes(0)
    1. @bbphi9999: dạ, anh, chuyến đi Phú Quấc vừa rồi bị huỷ vào phút chót đó anh, cho nên cả đám chưa có ai đi hết, còn em thì hiện giờ đang lang thang ở bên Úc, hihi. Chừng nào đi nữa em sẽ gọi báo anh ha. Cám ơn anh đã quan tâm tới mấy chuyến đi của tụi em.

      @Stonegrass: haha, lời nhận xét của em rất là ngộ: blog của anh ngọt ngào. Chào mừng em ghé chơi!!!

      Likes(0)Dislikes(0)
  17. với profile ấn tượng và phong thái dí dỏm vậy , anh nhận được bao nhiêu tin nhắn mỗi ngày nhỉ ? em rất muốn nhắn tin làm quen nhưng e sẽ phiền anh , vì vậy nếu ko phiền rất vui được làm quen với anh ở đây " một chàng trai Sài thành " thú vị ^^

    Likes(0)Dislikes(0)
    1. @tintinphan: cám ơn em đã ghé qua và gởi comment^^, anh thấy em gởi comment là hợp lý rồi, chứ dạo này anh bị cái bịnh là không có trả lời tin nhắn từ số điện thoại lạ ^^. Blog anh cũng thuộc dạng ế ẩm, hihi, trung bình một ngày anh nhận khoảng 2 tin thôi, hehe^^.

      Likes(0)Dislikes(0)
  18. "Liên Lạc" chứ không dùng chữ "liên Hệ" .
    Thật đúng là danh bất hư truyền.

    - Lâu lắm rồi, có thể nói là đã hơn 30 năm nay mới nghe, thấy lại một câu, chữ Thuần Túy chính hiệu Con Nai Dzàng Ngơ Ngáo, Nước Mắm Nhỉ Phú Quốc Chính gốc của người Việt Nam. Quả đúng là Người Sài gòn.

    Muốn biết tại sao. Xin vui lòng xem bài Viết về "Tình Yêu Phai Nhạt" sau đây :
    ==========================================

    Tiếng Việt "Hại Điện" Hay "Hiện Đại" Và truyện “Tình Yêu Phai Nhạt” ! ! !
    Tuesday, March 15, 2011 3:05 PM
    ============================================
    Tiếng Việt Hiện Đại hay Hại Điện / truyện “Tình Yêu Phai Nhạt”

    Người miền Bắc vào Năm sau 30-4-1975 mang theo nhiều từ ngữ khác lạ và đôi khi dùng chữ ý nghĩa thay đổi. Vì không sống cùng môi trường, người Việt sống ở hải ngoại đọc nghe thấy lạ. Hai câu chuyện buồn cười có thật xẩy ra vì việc không hiểu từ ngữ mới lạ này:

    Chị vợ tôi là người miền Nam, đi du học ngoại quốc từ khi còn bé vào thập niên 1960, nên chữ nghĩa tiếng Việt bị giới hạn. Năm 2005, lần đầu tiên trở về SàiGòn sau hơn 40 năm xa nhà, chị đến Khoa Học Dược thăm lại trường cũ thì người “bảo vệ” không cho, nói phải trình hộ chiếu (giấy thông hành - passport) thì mới được vào. Chị tôi nghe không hiểu chữ “hộ chiếu” là gì, tưởng là chữ “chiếu”, nên liền nói với người bảo vệ là chị ấy đi du lịch từ Mỹ về thì làm gì mà nghĩ đến chuyện mang chiếu nên không thể nào có chiếu mà đưa cho anh ta được!

    Trên đường về khách sạn từ phi trường, khi biết chị lần đầu tiên về lại Việt Nam, người tài xế nói chị nên đi Vũng Tàu chơi: “Bây giờ có tầu cánh ngầm chở khách từ Sàigòn đi rất nhanh, chỉ mất có 50 phút”. Đi theo chị là một người bạn Mỹ nên chị phải thông dịch cho ông ta hiểu. Trong ba chữ “tầu cánh ngầm”, chị chỉ hiểu có hai chữ “tầu ngầm” nên nói với ông ta là: “We can take the submarine from Saigon to Vung Tau”. Dĩ nhiên là người bạn Mỹ quá khâm phục với quốc gia hiện đại Việt Nam dùng tầu ngầm là một phương tiện chuyên chở du lịch! Chính tôi là người miền Bắc mà lần đầu tiên khi nghe một người bạn ở SàiGòn dùng chữ “tầu cánh ngầm”, tôi cũng không hiểu. Sau khi nghe anh bạn giải thích là tầu chạy bằng hơi, tôi mới biết anh ta nói về hovercraft, tầu lướt nước trên hơi ép không khí. (Tầu này khi chạy lơ lửng không chạm nước nhờ không khí đệm ở đáy tầu nên khi mới phát minh, nhiều người xếp nó vào loại máy bay. Mặc dù hovercraft hiện giờ đóng một vai trò quan trọng trong vũ khí quân đội, khi Sir Christopher Cokerell cải tiến kỹ thuật của hovercraft vào giữa thập niên 1950 và đề nghị quân đội Anh nên dùng, Hải Quân Anh từ chối, cho rằng hovercraft là máy bay, trong khi Không Quân Anh cũng khước từ, viện lẽ nó là tầu thủy, không phải là phi cơ!)

    Một hay hai năm sau khi sang Mỹ, tôi có đọc tựa đề của hai cuốn phim trong báo của miền Bắc mà khi vừa đọc xong, tôi chưng hửng không biết nghĩa là gì: “Thép đã tôi thế đấy” (Phim Nga) và “Đến hẹn lại lên”. Phải mất nhiều phút suy nghĩ tôi mới đoán ra chữ “tôi” ở đây như nghĩa của chữ “tôi luyện”: “Thép đã tôi thế đấy” có nghĩa là “thép đã nung đúc đến độ bền cứng như thế”, ám chỉ một người đã trải qua bao gian nan thử thách khó khăn, nay trở thành vững chắc. Còn “Đến hẹn lại lên”, thoạt nghe như tựa đề của một chuyện phim X-rated, có nghĩa là phấn khởi khi gặp nhau!

    Đã có nhiều người, ngay cả tôi, viết phân tích và phê bình những từ ngữ mới lạ này. Tôi tóm tắt:

    -Sai văn phạm: “làm việc tốt” là sai, nói đúng phải là “làm việc giỏi” (“tốt” là tĩnh từ, chỉ bổ nghĩa cho danh từ, nếu muốn dùng chữ “tốt” thì phải nói là “sự việc tốt”. “làm việc” là động từ, chỉ có trạng từ mới bổ nghĩa cho động từ. “giỏi” là trạng từ, do đó nói cho đúng phải là “làm việc giỏi” ).

    -Dùng chữ "có khả năng" nghĩa khác trước 75:
    “dưa hấu có khả năng giải rượu”. Trước 75 ta nói: “dưa hấu có thể giải rượu”.
    “giá nước sinh hoạt có khả năng tăng giá”. Trước 75 ta nói: “giá nước sinh hoạt có thể tăng giá”.
    “Có khả năng không phải cắt điện tuần tới”. Trước 75 ta nói: “Có thể không bị cúp điện tuần tới”.

    Trước 75, chủ từ của “có khả năng” phải là người hay là một sinh vật chuyển động. Nếu chủ từ là vật, ta dùng chữ “có thể”, không dùng “có khả năng”. Ngày nay bất cứ chủ từ nào cũng dùng “có khả năng”.

    -Chữ dùng sai nghĩa: “chất lượng” dùng nghĩa như “phẩm chất” là sai vì phẩm chất không có lượng. Ngay cả tiếng Anh hay tiếng Pháp, “phẩm chất” cũng không có lượng : quality, qualité. Số lượng là quantity, quantité.

    -Chữ Hán/Nôm hỗn tạp: “Siêu sao”: “Siêu” là tiếng Hán, “sao” là tiếng Nôm. Nói đúng phải là “siêu minh tinh”.

    -Đảo ngược chữ: “triển khai”, thay vì “khai triển”.

    -Ghép chữ: “kích cầu” = kích thích + nhu cầu.

    -Cầu kỳ hóa chữ không cần thiết: “hiển thị” thay vì “xem”, “có sự cố” thay vì “hư hỏng”, “trục trặc”….

    Hôm nay tôi tụ tập những chữ mới lạ này (chữ in nghiêng nếu nơi đây cho phép, hoặc trong "..." để châm biếm), viết lồng chúng trong một câu chuyện để đọc cho vui. Giống như hầu hết những thơ văn khác tôi viết đều là chuyện có thật vì tôi không giỏi trí tưởng tượng (tôi chỉ bóp mép sự thật một tí), câu chuyện sau đây cũng là không giả tạo: khi còn độc thân tôi có một con chó, có một chiếc xe gắn máy, và phần cuối của bài viết là chuyện thật xẩy ra khắp nơi trên đất Mỹ. Xin mời bạn đọc xem, “Tình Yêu Phai Nhạt”:

    -----------------------------------------------------------------------

    Tình Yêu Phai Nhạt

    Tôi nhìn đồng hồ "hai cửa sổ không người lái" trên tay, bây giờ đã 6 giờ sáng. Bật "kênh phát sóng" số 3 nghe bản "thông tin", TV tiên đoán hôm nay có "khả năng" mưa. Tình hình Ai-Cập đã bớt căng vì công an, quân đội, kể cả "lính gái" và "lính thủy đánh bộ" kiểm soát đường phố khắp nơi.

    Một tướng lãnh đọc "bài nói" loan báo an ninh đã được "bảo quản", tình trạng "đất nước tốt", "báo cáo tốt", các quan chức nhà nước sẵn sàng làm việc "nghiêm túc" trở lại để "phục hồi" đất nước.

    Vẫn còn quá sớm để thức dậy, nhất là hôm nay Thứ Bẩy tôi không phải "động não" đi "quảng trường quy hoạch quy trình" cho nhân viên được "quán triệt phương án", thế nhưng tôi vẫn ráng "động viên" cơ thể đứng dậy, bước ra khỏi giường. 

    Xuống dưới nhà, tôi vào bếp bắc nồi vừa chiên "con sâu mỡ", vừa pha cà phê "cái nồi ngồi trên cái cốc" cùng một lúc cho "tranh thủ" thì giờ. Pha xong, tôi vất xác cà phê ngay vào thùng rác, không dám đổ xuống bồn rửa bát sợ gây ra "sự cố", ống nước bị "ùn tắc". Mang ly cà phê nóng ra sau vườn nhâm nhi trong khi đọc báo, ngắm cây xanh tốt vì đất được phân bón "cải cách", hoặc viết lách vào sáng sớm cuối tuần là cái thú "thư giãn" của tôi. "Căn hộ" tôi không được "hoành tráng" mấy thế nhưng nó xa "phi khẩu", "đảm bảo" yên lặng cho "chất xám" của tôi được tăng trưởng "kiệt suất" khi tôi muốn viết lách. Nhà tôi ở núi non xa cách thành thị như thế này thì chắc chắn nhà nước chẳng bao giờ "giải phóng mặt bằng" để xây đường "cao tốc".

    Ngày xưa mới lấy nhau thì không sáng nào hai vợ chồng không dậy sớm ngồi thủ thỉ với nhau. Bây giờ sau 27 năm lấy nhau thì "căn hộ" vắng vẻ, sáng nào tôi cũng ngồi một mình, còn nàng thì vẫn tiếp tục đánh giấc cho đến 8, 9 giờ mới dậy. Sinh hoạt hai vợ chồng vì thế "cách ly" hẳn.

    Tôi còn nhớ rất rõ tình cảm mật thiết nàng dành cho tôi khi lần đầu tiên chúng tôi mới gặp nhau. Ở cuộc gặp lần thứ hai, nàng đã nhờ chị của nàng ở bên "Mĩ " (Thay vì là Mỹ) (cùng đi nhà thờ với tôi) "làm rõ" gia cảnh tôi, biết rằng tôi chưa có đối tượng. Vì thế, dù rằng chỉ mới là bạn sơ hữu, nàng nói là nàng muốn "liên hệ" tình cảm với tôi. Mừng như bắt được vàng, tôi bảo nàng cởi áo ra (lúc ấy đã là buổi đêm). Vừa nghe xong nàng tát cho tôi một bạt tai nháng lửa. Tôi ngạc nhiên quá đỗi nhưng chỉ cần vài giây suy nghĩ là tôi đoán ngay lý do tại sao nàng tát tôi: nàng kẹt ở lại Việt Nam tháng 4-1975, chỉ sang Paris năm 1980 nên dùng chữ “liên hệ tình cảm”, có nghĩa là “muốn làm quen với anh”. Tôi thì đi ngày 30-4-1975  nên đâu có bao giờ nghe chữ ấy, chỉ biết chữ “liên hệ tình dục” nên khi nàng nói liên hệ tình cảm, tôi nhanh nhẩu đoảng nghĩ ngay là nàng muốn "liên hệ tình dục" do đó mới bảo nàng cởi áo ra! Vì vậy mà tôi ăn tát! Đối với các cô khác thì đã un point final tình bạn, không thể nào cho nó "triển khai" thêm, thế nhưng nàng là người dễ dãi, và nhất là dễ gì tìm được một con trai chảnh như tôi nên sau khi nghe giải thích sự tình, nàng bỏ tất cả "bức xúc", tha thứ cho tôi.

    Hai chúng tôi "giao lưu" thư từ và "trao đổi" điện thoại thường xuyên. Nàng là dân trường Tây, lại ở Paris nên viết thư dùng những từ tiếng Pháp làm nhiều lúc tôi phải tìm tự điển hay "tư liệu" để "tra cứu". Mắt tôi kém, lúc nào cũng cần phải đeo kính để "hiển thị" thơ nàng. Tuy rằng ở Paris , nàng "nỗ lực" "bố trí" có cơ hội là sang Mỹ thăm tôi. Khi còn bé tôi ước mơ lớn lên sẽ làm "nghệ nhân" hay "chủ nhiệm", thế nhưng lúc quen nàng thì đời sống tôi thất bại. Tôi không thuộc loại người có "đỉnh cao trí tệ" (tuệ)  mà chỉ là một người thợ quèn. Ấy thế mà nàng không "sốc" khi biết nghề nghiệp thật sự của tôi, còn yêu và xem tôi như tôi là một "siêu sao !". Xa nhau cả đại dương, tôi "năng nổ" viết thư cho nàng. Nhận được thư tôi nàng "phản hồi" ngay lập tức. Vài tháng sau, trong một lá thư, tôi "đề xuất" chúng tôi nên lấy nhau. Câu "đáp án" của nàng là bằng lòng. Còn sáu tháng nữa mới học xong đại học ở Paris mà nàng bỏ ngang không học nốt làm cho tôi ngạc nhiên khôn xiết khi một tuần sau tôi nhận điện thoại "đột xuất" của nàng báo hiện đang ở "Phi Khẩu" (Sân bay) Los Angeles ! Ra đón nàng ở "đường băng" (Sân bay), gần Trung Tâm "Quản Lý Bay Dân Dụng", tôi không khỏi trào nước mắt khi thấy nàng đứng một mình với một chiếc valise to tổ bố. Nàng ôm chầm lấy tôi và nói:

    -Em ra trễ vì phải trình "hộ chiếu" ở "Hải Quan". Em đi máy bay yên lắm vì "tổ lái tốt". Em "đăng ký" mua vé máy bay hôm kia, bảo cô bán vé "khẩn trương" tìm vé cho em.  Gia tài em còn lại chỉ có cái "hộ chiếu" trong tay và cái valise này. Em bỏ học, bỏ việc làm bán phần với "thu nhập" chẳng là bao nhiêu, bỏ "doanh nghiệp xuất khẩu" em làm cho người quen, bỏ cả "chứng minh nhân dân" Tây bên Pháp, bỏ hết tất cả để sang Mĩ "thi công" sống với anh. Em có mang học bạ bên Pháp sang để "chuyển ngữ",  em sẽ đi học tiếp bên "Mĩ " nên anh đừng lo em bỏ học. 

    Ngừng một lúc, nàng tiếp:
    -Em muốn anh "quản lý" đời em. Thế anh có "tiếp thu" em không?

    Quá cảm động với tình yêu nàng dành cho tôi, dù rằng tôi là người vạm vỡ, ngày xưa là vận động viên của Viện Ung Bứu, vận động viên "bóng đá", từng dùng dây thừng kéo những xe đò "quá tải", tôi khóc òa và ôm chầm lấy người bạn gái "thân thương", hứa rằng sẽ trọn đời yêu và nuôi nấng nàng. Nếu nghề chính của tôi không đủ nuôi hai đứa, tôi sẽ tìm "nghiệp dư", tìm đủ mọi cách kiếm sống, quyết không bao giờ để nàng "thiếu đói".

    Khi độc thân tôi có một con chó và một chiếc xe gắn máy, mua với một "giá bèo". Từ ngày lấy vợ, tôi bán chiếc xe gắn máy để khỏi phải đội "mũ bảo hiểm". Tôi "giải phóng" luôn con chó để có thì giờ tiêu khiển với nàng.

    Những năm tháng đầu và cho cả đến thời gian gần đây, đời sống vợ chồng tôi thật hạnh phúc. Hai chúng tôi lúc nào cũng có ý tưởng "nhất quán", không bao giờ gây gỗ nhau.  Nàng mê tôi còn hơn Alain Delon, chiêu đãi tôi ngày này qua ngày khác. Thế nhưng từ ngày nàng bắt đầu xem phim bộ hay Paris By Night, nàng bắt đầu sao lãng, bỏ bê tôi, không thèm đi "tham quan" với tôi mà chỉ "liên hệ" với những cô khác cùng sở thích. Đã thế, nàng còn "chỉ đạo" tôi làm việc nhà nữa chứ!

    Một lần tôi mổ răng về nhà nằm liệt giường có "sự cố", cần "cứu hộ". Nàng hỏi tôi có muốn ăn cháo thì để nàng nấu. Tính tôi không thích người khác mệt nhọc vì mình, không muốn vợ phải vất vả vì tôi nên tôi mới bảo nàng là không cần nấu, tôi ăn mì gói là món ăn "chủ đạo" cũng được rồi vì mì gói cũng đủ "chất lượng". Tôi ăn mì gói một ngày, hai ngày, ba ngày thì không sao, nhưng đến ngày thứ tư, thứ năm thì ngán đến tận cổ, muốn "tranh thủ" ăn lắm nhưng nuốt không trôi, thế mà nàng vẫn không nấu gì cho tôi ăn. Qua đến ngày thứ sáu, tôi mới hỏi nàng sao không thấy nấu cháo gà, cháo thịt cho tôi ăn thì nàng "lý giải"  chính tôi là người nói với nàng không cần nấu nên nàng để dành thì giờ rảnh rỗi xem "hát đôi", "hát tốp" của những ca sỹ trên sân khấu "đại trà" "tiên tiến" của Paris By Night! Cứ theo "chế độ" dinh dưỡng nàng dành cho tôi như thế này, thay vì thổi cơm "tốc độ" cho tôi ăn thì không nấu niếng gì hết cho tôi đói, chẳng mấy chốc tôi sẽ là hành khách trong bài Con đò đưa xác qua sông.

    Hơn 27 năm sống với nhau, sau khi đã tốn bao nhiêu công sức "nâng cấp" một người ở chợ Bàn Cờ như tôi (nhà tôi gần Hội Chữ Thập Đỏ), vợ tôi không còn mê tôi nữa. Tôi đã "tư duy" định leo lên máy bay "lên thẳng" rồi khi ở trên không, nhẩy ra ngoài máy bay tự tử để cho vợ tôi thấy "hệ quả" khi nàng không còn yêu tôi. Thế nhưng một ông bạn già Phó Tiến Sĩ của tôi 70 tuổi, đã về hưu, tuần vừa rồi "cảnh báo" tôi không nên phí đời giai như vậy. Ông ta muốn dẫn tôi  đến nơi này đàn ông có giá trị hơn vàng vì số đàn bà gấp ba lần đàn ông. Tôi đến thì ông ta "đảm bảo" bao nhiêu bà sẽ "hồ hởi" tranh giành chém giết nhau để dành lấy tôi. Ông ta làm việc ở ba nơi. Chỗ nào họ cũng trả tiền để cho ông ta đến "múa đôi" (nhẩy đầm) với mấy bà vì nơi nào đàn ông cũng đều khan hiếm trầm trọng, không đủ người để nhẩy. Khi đến nơi làm việc, lúc nào ông ta cũng không có thì giờ nghỉ ngơi vì hết bà này đến bà khác dành giật nhẩy với ông ta. Đã thế, họ còn cho ông thêm tiền "bồi dưỡng!" Tôi không cần nhẩy giỏi, chỉ biết "cơ bản" là đủ. Nếu tôi nhận lời đi theo ông ta thì tôi nhất định sẽ không còn buồn vì vợ bỏ bê tôi. Ngược lại tôi sẽ "hưng phấn" vì các em gái này sẽ "thống nhất" tranh nhau o bế tôi, không rời tôi nửa bước, không cho tôi về nhà sớm. Ngoài ra, ở đó họ còn dùng máy "vi tính, máy quét", thỉnh thoảng hư cần người sửa. Tôi sửa được mọi sự, đến đó vừa nhẩy đầm vừa sửa "phần cứng", "phần mềm" cho họ thì họ lại càng yêu mến, đời sống tôi sẽ được hoàn toàn thoải mái vô tư.

    Tôi chưa biết "xử lý" ra sao vì hôm qua ông ta mới nói cho tôi biết nơi ông ta đi làm đó là: Viện Dưỡng Lão "Cao Cấp" Thành phố với tuổi trung bình của hội viên là từ 73 tuổi trở lên.
     
    Nguyễn Tài Ngọc
    March 2011
     
    - Ghi Chú cho những chữ viết trong "..." để châm biếm.
    bài nói  = diễn văn
    bảo quản  = che chở
    bèo = rẻ
    bố trí =  sắp đặt
    bức xức = dồn nén, bực tức
    căn hộ = căn nhà
    chất xám = thông minh
    chủ đạo = chính yếu
    con sâu mỡ = lạp xưởng
    cơ bản = căn bản
    đại trà = quy mô
    động viên = khuyến khích
    đề xuất = đề nghị
    đột xuất = bất ngờ
    hiển thị = xem
    hưng phấn = vui sướng
    khẩn trương = nhanh lên
    kiệt suất = xuất sắc
    làm rõ = điều tra
    năng nổ = siêng năng
    nghệ nhân = nghệ sĩ
    nghiêm túc = nghiêm chỉnh
    nhất quán = đồng nhất
    phương án = kế hoạch
    quá tải = quá trọng lượng
    quy trình = tiến trình
    quán triệt = hiểu rõ
    tổ lái = phi hành đoàn
    tranh thủ = cố gắng
    trao đổi = nói chuyện
    tư duy = suy nghĩ

    Nguyễn Tài Ngọc
    ==================================
    Thật đúng là "Dzăn Hán Mớ" (thay vì là Văn Hoá Mới) của "đỉnh Cao Trí Tệ" đang muốn đồng hóa VN để trở thành "Làng VN" của TQ.

    Ôi Việt Nam ơi, Truyện Kiều còn thì Tiếng Việt Còn. Chữ Việt Còn, thì Người Việt cũng Còn, Nhưng nay thì Chữ Việt còn, mà Người Việt thì đang ở nơi đâu ???

    Hãy tìm xem thêm "Nỗi Buồn tiếng Việt" trong "Ca Dao Tục Ngữ".

    #

    Likes(0)Dislikes(0)
  19. Vẫn vậy hở anh? Lơ ngơ lục loại tìm thấy Demi. Và Demi anh vẫn cứ cô đơn một cách hồn nhiên như ngày xưa :D. Dù sao anh còn ăn ngủ được là ok rồi. Happy anh nhé!

    Likes(0)Dislikes(0)
    1. @Thanh Cao: em, anh vẫn khoẻ, ăn được ngủ được em, mập hơn hồi trước. Em và con vẫn khoẻ và vui vẻ hạnh phúc ha, hì... Cho anh gởi lời hỏi thăm Má^^, lâu rùi không gặp Bác... Take care nha Thanh Cao^^

      Likes(0)Dislikes(0)
  20. Lần đầu tiên đọc blog, tôi muốn bay ngay vào SG " ngóng" mặt cái con ngừoi này, sao mà "ngông có hồn như thế". Ohm! yêu cái nhìn ra thế giứoi của con ngừoi này rồi 😀

    Likes(0)Dislikes(0)
  21. Anh có facebook không?

    Mỗi lần muốn vào website của anh, lại phải lên google gõ "Lý do tui ghét chữ phượt", rồi mới lững thững click vào trang đầu tiên.

    Sau này anh có update bài nào, cũng không chủ động mà biết được.

    Likes(0)Dislikes(0)
    1. @YN: Anh có Facebook, nhưng mà anh cũng đóng mở nó thất thường lắm em, cho nên có cũng như không hà, có cái blog này là anh hổng có đóng nó hồi nào. Theo yêu cầu của em thì anh mới thêm cái chức năng Đăng ký nhận thông báo có bài mới nằm ở bên Tay phải dưới cùng, em coi rồi đăng ký là được thôi à. Hy vọng cái chức năng mới này giúp em đỡ mất công tìm cái blog anh nữa ha. Thân!

      Likes(0)Dislikes(0)

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *