Xóm Của Em Tui, Xóm Của Tui

Em tui nó viết một đoạn dài, sau khi cái phòng của nó với thằng con nằm ngay hướng phát thanh của mấy cái loa thùng ong ỏng trong cái đám ma từ đầu tối tới 3h khuya.

Thôi thì, nghĩa tử là nghĩa tận, thôi, thôi…

Sự Thật Xấu Xí – Em tui.

Copy ra đây đặng bà con cô bác nào không vô Facebook coi được thì coi ở đây nha^^

Nhiều người bảo tôi nhìn tiểu thư, hình như không biết gì về thế giới bên ngoài. Cái thế giới mà tôi không cũng nhỏ bé lắm. Nó chỉ là 1 cái xóm nhỏ xíu. Nhưng tôi không cần đi đến Châu Phi mới thấy nạn đói. Xóm tôi cũng có người đói như thế. Tôi cũng không cần đi đến bản làng xa xôi mới thấy người nghèo. Xóm tôi có người còn nghèo hơn thế. Tôi cũg khôg cần lên facebook mới thấy hình ảnh xúc động. Xóm tôi đầy những hình ảnh như thế.

Khi còn bé, xóm tôi là xóm giang hồ. Tôi đứng trong nhà thấy giang hồ chém nhau chảy máu, hay xách dao, rựa, mã tấu dài sáng loáng chạy mấy chục chiếc xe máy ầm ầm ngang nhà để qua xóm khác chém lộn. Xóm tôi làm gái nhiều lắm, còn mẹ truyền con nối sang đến đời cháu. Ngày nào tôi cũng đi theo 1 chị rất xinh ra đầu ngõ rôi lên xe đi mất mà ko biết chị ấy đi khách. Xóm tôi bài bạc khỏi chê, ngày nào cũng nghe tiếng loto vang vọng vào cửa sổ phòng. Sau đó là gây lộn. Tôi rành mấy từ tục tĩu hơn ai hết vì nó rót vào tai tôi từ tấm bé. Nhà bạn tôi bán cafe chiếu phim sex hạng nặng, tôi qua chơi “hay bị” coi ké. Rồi cũng lừa lọc, lường gạt. Nhưng tôi không như vậy bởi vì sự bảo bọc và giáo dục cật lực của gia đình tôi.

Và tôi có yêu xóm tôi hay không? Hay chối bỏ nó như là nơi chôn nhau cắt rốn của mình.

Mẹ tôi không như những người khác, miệng nói yêu nhưng trong lòng nghĩ khác. Mẹ tôi mướn người làm là 1 chị là gái, hàng tháng đi bán máu và bán tóc nuôi chồng xì ke. Mẹ tôi còn nhờ ông chồng giúp 1 vài việc vặt. Cô tôi luôn làm từ thiện cho tiền trong xóm và ẩn danh. Dì tôi, mẹ tôi bán quán nhỏ xíu, lời không nhiều còn hay bán thiếu, cho thêm coi như làm phước. Dượng tôi ngồi trên lầu thấy mấy bà già bán vé số nghèo ngồi trước cửa nghỉ hay kêu tôi mang tiền xuống cho. Mẹ tôi thì ngày nào cũng mua vé số cho 3,4 người mà chẳng bao giờ trúng.

1 người giúp việc của mẹ tôi kể chị ấy bị bán làm vợ cho 1 ông già khi mới 11 tuổi, cơ thể còn như con nít, sau bị đuổi ra ngoài, ông kia về nước. Còn con gái xóm tôi thì cứ lớn tí, đẹp tí là đi làm gái, bị bán làm vợ với giá vài chục triệu, hay lấy chồng nước ngoài mong đổi đời. vậy mà ra vô cứ tự hào lắm, và tôi thì thường nhìn họ với con mắt ngưỡng mộ vì thấy họ son phấn, ăn diện, nữ trang xinh đẹp.

Ai nói tôi tiểu thư thì lầm to. Tôi nhìn cuộc sông tận cùng của thế giới một cách trần trụi nhất và sống với nó khi còn tấm bé. Khi tôi đang học, 1 chị xồng xộc xông vào phòng tôi rồi leo ra lan can đòi trốn xuống mái nhà. Vợ chồng chị ta vào xóm tôi đánh bạc, thua bạc rồi giựt lại 1 ít nên bị giang hồ truy đuổi. Bọn giang hồ đứng trước nhà tôi cầm dao đòi giao người. Tôi hãy còn đang tuổi thiếu niên, chỉ biết nhìn trong sự sợ hãi.

Xóm tôi xì ke, ma tuý, cướp giật khỏi chê. Bởi vậy đám ma nhiều lắm. Người ta nói nghĩa tử là nghĩa tận, nên đám ma kèn trống cũng chẳng ai phiền. Tôi không dám nói tôi đã thi hỏng bao nhiêu cuộc thi quan trọng trong đời chỉ vì nhạc đám ma tôi không ngủ được. Kèn trống inh ỏi cả lên. Ngoài ra những lúc bọn nó hứng lên còn mướn dàn karaoke hát cho cả xóm nghe chơi cả đêm cả ngày. Nhiều lần tôi không thể ngủ được và không học bài được, tôi hỏi mẹ tôi sao không dọn nhà đi, mẹ chỉ cười buồn rồi nói: vì không còn sự lựa chọn nào khác.

Lần đầu tiên tôi đi làm có chút tiền. Tôi thấy mấy người trong xóm hay tị nạnh nhau vụ bỏ rác, rồi vứt rác ra đường hay bỏ ké vào nhà nhau rồi gây gổ um lên. Tôi hỏi chú công an trưởng xóm là tôi muốn tài trợ đặt riêng những thùng rác lớn cho toàn xóm bỏ chung, tiện cho người dọn rác mà hàng xóm khỏi gây gổ, chú nghe xong đi một nước không nói 1 lời khiến tôi ngơ ngác như từ trên trời rơi xuống. Chắc chú nghĩ phải cho tiền cho quà hay gì thì tốt hơn là cho thùng rác. Từ đó tôi quyết định làm từ thiện nơi khác, mặc dù vẫn ủng hộ mẹ làm từ thiện trong xóm và cho bánh trái bọn trẻ con khi có dịp.

Khi con tôi khóc, tôi ẳm nó trên tay mấy tiếng, mệt nhoải và mỏi nhừ, nhưng tôi vẫn cố dỗ nó ngủ. Tôi đặt tên nó là William không mong nó làm hoàng tử, mà William là người bảo vệ. Nó phải mạnh mẽ, lì lợm, từng trải, hiểu biết và có tấm lòng rộng lớn mới có thể bảo vệ được gia đình, vợ con của nó sau này. Sau một hồi thì thằng bé ngủ thật, ngủ thiếp trong cơn bão nhạc dập thình thình vào lỗ tai non nớt của nó. Tôi vừa xót con, vừa mừng vì rốt cuộc thằng bé cũng thích nghi cuộc sống như mẹ nó.

Tôi sống trong cuộc sống tận cùng xã hội như thế 30 năm, tôi vẫn còn chửi vì tôi vẫn còn thương. Và tôi biết khi người ta không nói đến tức là không quan tâm nữa và khi họ có một sự lựa chọn tốt hơn cái mà họ đang có thì họ sẽ ra đi không ngoảnh lại chứ không khóc vì cuộc sống như tôi đâu.

Likes(0)Dislikes(0)

2 thoughts on “Xóm Của Em Tui, Xóm Của Tui

  1. Chị ơi, đây là nơi nào ở SG vậy ah? Trước giờ em chưa từng biết SG có một nơi như vậy (dù - không giống như chị có một vẻ ngoài tiểu thư, em có vẻ ngoài hơi buồn và lúc nào cũng như ngẫm nghĩ sự đời, hic)
    Chị cho em biết địa chỉ xóm này với, được không chị? em muốn ghé qua thăm. Em cảm ơn nhiều.

    Likes(0)Dislikes(0)
    1. @Bông Mai: em ơi em à, cái xóm anh bây giờ nó thành con đường rồi :D, hổng còn gì giống hồi xưa hết trơn hết trọi á...

      Likes(0)Dislikes(0)

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *