Thỏa sức sáng tạo

Entry này tui lấy ra từ diễn đàn của KSF – theo nhắc nhở của Babycat.

Bắt đầu là Thế Anh mở đầu một chủ đề là Thỏa sức sáng tạoThế Anh viết ra một đoạn văn mà không có kết thúc và yêu cầu các thành viên viết tiếp đoạn kết. Đoạn mở đầu của Thế Anh như sau:

Một căn gác nhỏ, nơi đó có 2 cha con nương tựa vào nhau để sống. Gia tài duy nhất là cây đàn mà hằng ngày người cha đi đánh dưới những con phố để làm kế sinh nhai. Người con không may mắc 1 chứng bệnh hiểm nghèo. Nhà nghèo khó, người cha không có khả năng chạy chữa cho cậu. Ngày qua ngày, bệnh tình chuyển biến xấu đi. Cho đến ngày kia, cậu bé nằm liệt trên giường, mệt mỏi. Cậu biết mình sẽ không qua nổi. Cha cậu bé rất đau lòng khi thấy mình bất lực, sự cùng khổ khiến ông dày vò trong tuyệt vọng.

Đêm ấy, trăng sáng vằng vặc. Phố đã về khuya. Trong căn gác mục nát, dưới ngọn đèn dầu loe loét, 2 tâm hồn lặng lẽ nhìn nhau, buồn bã. Một lúc sau, cậu bé lên tiếng, giọng yếu ớt:

– Bố đừng buồn nữa, con sẽ vẫn bên cạnh bố mà. Dù ở bất cứ nơi nào con cũng vẫn luôn nghĩ về bố…

Người cha cảm thấy ngực nhói đau, gắng gượng để không bật khóc. Ông nhìn cậu bé bằng ánh mắt trìu mến nhất, bằng tất cả tình thương của mình. Vẫn giọng yếu ớt đó, cậu tiếp tục:

– Bố con ta dù nghèo khó, nhưng đã có những khoảng thời gian tuyệt vời. Con luôn muốn được nghe tiếng đàn của bố. Muốn được bên cạnh bố đi khắp nơi… Bây giờ thì con đã không thể có được điều giản dị đó nữa rồi… Con muốn…. luôn muốn….

Cậu bé bắt đầu nấc, nước mắt lặng lẽ rơi. Nhưng cậu vẫn cố gắng để không bật ra tiếng khóc. Cậu bé tiếp, giọng nghẹn ngào:

– Ngày đó, khi con mèo nằm bất động bên đường… Con hỏi vì sao nó nằm im thế. Bố trả lời rằng: nó đã đi đến 1 nơi khác tốt đẹp hơn…. Giờ đây, giờ đây con cũng thế, phải không bố… Con sẽ được đến nơi tốt đẹp hơn… phải không? Nếu thế… nếu thế thì bố đừng buồn nữa…

Nước mắt rơi, người cha cũng không thể kiềm chế được cảm xúc bản thân mình. Ông ôm lấy con trai mình, bật khóc. Ông không biết nói gì khi người thân duy nhất của ông, người mà ông dành cả cuộc đời mình để yêu thương, sắp ra đi. Giữa đêm khuya, gió lạnh từng cơn thổi về, có 2 người vẫn thức. Thức để tạm biệt nhau, thức để chào nhau lần cuối….

Câu truyện trên do alone nghĩ ra, bây giờ là tới phần của các bạn. Hãy sửa câu truyện trên để có 1 đoạn kết có hậu, tươi sáng hơn, không ảm đạm và buồn bã. Tham gia nha mọi người, đọc tới đây gòi mà hok tham gia thì đúng là người vô cảm hehehehe

Uhm, bắt đầu là BeeNhí

hai cha con ôm nhau than khóc lớn quá, đã làm động lòng một ông giám đốc ăn mì ở xe mì gõ trước nhà. (là vì đi về khuya nhà hết cơm nên đành ăn mì gõ). Ông này rất lấy làm cảm động, tức tốc kêu tài xế gõ cửa và chở cậu bé ngay đến bệnh viện Chợ Rẫy. Thế là bệnh của cậu bé nhanh chóng được chữa khỏi nhờ vào sự tài trợ và lòng nhận hậu công với….nhiều truyện của vị giám đốc này (ăn mì còn dỏng tai nghe lén 2 cha con nói truyện). Cậu bé cùng cha tung tăng đi về nhà, hai cha con lại vui vẽ lao động kiếm sống, tiếng đàn lại vang lên trong căn gác nhỏ. Còn danh tánh ông giám đốc super tốt bụng này xin mời các bạn coi trong www.vietchanh.com (tốt bụng thế , thế nào củng ủng hộ bọn mình, các bác nhễ) he’he’

Tiếp theo là người đẹp BabyCat

Bỗng có tiếng xe đỗ xịch trước cửa, bước xuống xe là một phụ nữ không còn trẻ nhưng khá xinh đẹp. Bà bước vào căn nhà trống rỗng, tiến lại gần bên giường cậu bé nẳm, hai mắt bà đẫm lệ. Thoáng chút bàng hoàng trên gương mặt người cha, ông nhớ ánh mắt ấy, khuôn mặt ấy, cái nhìn ấy. Tâm trí ông như quay ngược về cái ngày mà ông ngoại thằng bé tìm được nơi trú ngụ của họ, cái ngày mà tưởng chừng như thằng bé sẽ chẳng bao giờ biết mình là ai. Đứng trước mặt ông giờ đây là người phụ nữ mà tiếng đàn ông luôn ám ảnh, là người mà không lúc nào ông không mong nhớ. Sau khi cha bà qua đời, bà được thừa kế một gia tài không nhỏ và quyết tâm quay trở về Việt Nam để tìm lại chồng và con mình, những người bà khôn nguôi mong nhớ.

Và tiếp theo là Demifantasy tui đây…

Để tui để tui…

Vừa ngay lúc đó bỗng hai cha con nghe tiếng gõ cửa cộc cộc cộc, người cha vừa dợm bước ra cửa bỗng nghe tiếng gió thổi ào ào, tiếng lá cây xào xạc, bỗng đâu một ngọn gió từ ngoài thổi phụt vào trong nhà, thổi văng cái bóng đèn vàng èo uột duy nhất đang treo lủng lẳng trong nhà đập vào tường cái choang, bóng đêm ập xuống bao phủ toàn ngôi nhà nhỏ bé.

Đứa con trai hét lên:
– Ba ơi con sợ quá

Người cha già lùi một bước, xuống tấn trùng người thủ thế, thò tay chụp cây đàn, tung một chiêu Lục Chỉ Cầm Ma 7 phần công lực nhằm ngay cửa phóng tới tới, hô lớn:

– Yêu quái phương nào dám tới đây quậy phá!

Liền lúc đó, cửa bật mở, một làn khói độc tràn vào nhà, người cha già lùi lại thủ thế, vận công xuất thêm một chiêu Bất Cập Nhi Phục, đảo người tránh luồng khí độc đó, đồng thời tung chiêu thằng vào giữa đám khí độc đó.

Đương lúc xuất chiêu, bỗng nghe bên tai văng vẳng tiếng thét của đứa con trai, vừa kịp thò chân xuống đất để quay lại coi truyện gì xảy ra thì từ trước mặt nguyên một cây Phá Thiên Kích cấp 10 đang ra chiêu Loạn Hoàn Kích sấn tới, ông chỉ kịp đưa mặt đàn ra đỡ, Cầm Kích chạm nhau nổ một tiếng long trời lở đất.

Người cha già thoái bộ xuống tấn, vận nội công gượng đỡ chiêu của đối thủ giấu mặt, đồng thời quay qua nhìn đứa con trai, thì thấy toàn thân con mình trắng toát, cặp mắt lờ đờ như sắp chết.

Thất kinh, ông bèn xoay người hất cây kích qua một bên, đồng thời một tay đu lên xà nhà, một tay rút trong cây đàn ra 1 cây Ô Kim Kiếm băng sát 172 điểm sát thương vật lý 97% chĩa từ trên trần nhắm ngay đầu đối thủ chém xuống, người lạ mặt chỉ còn cách nhảy lùi 3 bước né đường kiếm bất ngờ kia, đồng thời móc ra một bọc đen to đùng thảy lên bàn nghe cái bịch.

Người cha già thất kinh, phóng kiếm theo đỡ cái gói đen vừa thảy ra kia, vì ông ngỡ là thuốc pháo hay lựu đạn gì đó, hất nó văng trở lại kẻ lạ mặt kia, đồng thời sán lại gần đứa trẻ, đưa tay sờ người nó thì bỗng toàn thân ông run rẩy: thằng bé đã lạnh ngắt từ bao giờ.

Nói tới kẻ lạ mặt, thấy ông lão hất cái gói mình vừa ném ra về phía mình lại, hắn bèn tung chân đá một cú Vô Ảnh Cước vào cái gói đen đó, bay trở ngược lại ông lão, đồng thời vung tay phóng một món ám khí về phía ông lão, đoạn phi thân vào bóng đêm mù mịt.

Người cha già đưa kiếm đỡ ám khí, đồng thời vung tay chém toạc cái gói đen đó, thì bỗng bụp bụp bụp, nghe như có nhiều gói nhỏ bên trong rớt ra.

Bằng linh cảm của một người quy ẩn giang hồ đã lâu, ông biết rằng những gói đó không có độc gì cả, bèn bật hộp quẹt zippo thủ sẵn trong túi lên, đốt đèn cầy rồi rọi từng gói nhỏ…

Tiền. 5 cọc tiền loại 500 ngàn đang nằm ngổn ngang dưới sàn, ông già run rẩy tay chân, bèn sực nhớ đến cái ám khí, ông nhặt lên, thì phóng theo món ám khí đó có 1 phi thư, phi thư viết rằng:

Chúng ta đã dùng Hàn Băng Chưởng phong toả kinh mạch và tạm thời ướp lạnh đứa bé, ông hãy mang nó đến bệnh viện gần nhất để chữa thương.
Số tiền này chúng ta giúp ông, đừng nghĩ tới việc trả ơn, mà hãy giúp đỡ những người sau này ông gặp.

Quỹ Từ Thiện Việt Chảnh!

Ông lão nấc lên một tiếng, quay lại nhìn vào bóng đêm, vị cao thủ của Việt Chảnh giờ đã không còn bóng dáng, ông thầm cảm ơn những nhà hảo tâm đã giúp đỡ ông và đứa con trai qua cơn nguy kịch!

Hay hông bà con, hehehe!!!

Chịu hông nổi sự sáng tạo quá đáng của tui, Tôn Ngộ Không phải thốt lên:

Con lạy hồn…Truyện của alone như thế mà bị DF biến thể wa tuốt VLTK…Siêu nhân thiệt…Mở 1 cái Topic, viết tiểu thuyết VLTK đi người ơi

Hahaha, đọc lại còn thấy mắc cười quá… còn nữa, để lục trong database ra coi lại rồi post tiếp nghen…

Likes(0)Dislikes(0)

12 thoughts on “Thỏa sức sáng tạo

  1. Sao lần nào đọc cái này tui cũng ko nhịn được cười dzị trời. Đúng là sáng tạo quá đáng, hehehe

    Likes(0)Dislikes(0)
  2. he, trò này teen hay chơi nè! kaka, vui cực! đọc quài đọc quỷ riết ko thấy kết thúc ở đâu! T_T

    Likes(0)Dislikes(0)
  3. Và đâu đó tiếng đàn da diết buông rơi, người cha nhỏ từng giọt héo hắt lần cuối cùng...người con trai gượng cười với ánh mắt hân hoan...tiếng đàn đã nuôi dưỡng cuộc sống cậu cho đến ngày hôm nay và cũng là tiếng đàn đưa tiễn cậu về 1 thế giới bình yên...tâm hồn cậu chợt vút cao...bay thật xa..xa...vào tận không trung bao la...ở đó cậu cùng vui đùa với nắng, gió, mây ngàn và hàng ngày cậu vẫn dõi theo bóng người cha và thì thầm:
    Cha yêu ! hãy sống vui vẻ, khỏe mạnh  và bình an cha nhé, con vẫn luôn lắng trong từng tiếng đàn của cha....
    Người cha mỉm cười hạnh phúc !

    Likes(0)Dislikes(0)
  4. @Nhớ: Nhớ ơi Nhớ sao cái kết thúc của Nhớ nó bùn dữ vậy chời... tui hông có mún vậy đâu à, hehehe... Cho nó sống với chớ, tàn nhẫn giết luôn con người ta, hic... bi quan thế cơ!

    Likes(0)Dislikes(0)
  5. đồng ý với cái kết của chị Nhớ, vì dẫu sao thì trên đời ít khi xuất hiện pháp nhiệm mầu như trong câu truyện cổ tích 🙂

    Likes(0)Dislikes(0)
  6. con ng hấp hối thế kia có tiền ngay lúc đó cũng chưa chắc cứu dc mà có khi còn sống lây lất...khổ lắm Demi ơi !

    Likes(0)Dislikes(0)
  7. @Nhớ: Nhớ kết thúc vậy làm thiên hạ tưởng thế gian này sẽ thái bình và rồi an phận đó Nhớ ơi...

    Likes(0)Dislikes(0)
  8. @BeeNhi: Hông biết ông dám đốc bụng phệ...thèm mì gõ nữa đêm đó là ai ha???? bữa nào cho mình xin số điện thoại ổng để mình rủ ổng đi ăn mì gõ hehehe
    @ anh Demi: hahahah....công nhận ông anh có dzăng ghê ghớm, chuyện người ta đang mùi mẫn, tình cảm tùm lum anh nhảy vô, chuyển tông cái dzèo, má ơi, đọc cười lăn cười bò ......heheh (làm nghĩ đến kungfu Panda 😀 )
    Giờ thì, tới em heheh ( mình cũng nhiều chuyện quá, hic)

    Likes(0)Dislikes(0)
  9. Hai cha con nhìn nhau, lặng lẽ lặng lẽ....gió rít qua khe cửa ken két từng hồi...
    Người cha rên rỉ " hởi ông trời sao ông bất công, con tui còn nhỏ, còn chưa biết gì, sao ông để quỉ dữ bắt nó phải ra đi, tại sao ????? ông bắt nó đi rồi, ai nấu cơm cho tui ăn, ai massage cho tui khi tui mỏi lưng, ai nhiều chuyện với tui trong những đêm lạnh giá....con quỉ dưới địa ngục bắt nhiều người rồi, sao còn bắt con tui nữa........huhuhu"
    Nhưng ông hông có ngờ rằng, lúc đó thần chết, quỉ sa tăng và chúa tể địa ngục ...đi nhậu dzìa ngang qua nhà ông.
    Trong cơn say bí tỉ, quỉ sa tăng như chợt tỉnh hẳn khi nghe..có thằng nào kêu mình. Lắng nghe kỹ hơn, hắn biết ông laõ kia đang buồn vì con sắp đi rồi. Nhưng  "Lão buồn thì mắc mớ gì tới, mình có xơi tái miếng nào con của Lão đâu, sao lão ta dám kêu tên mình ra dậm mắm thêm muối, có trách, thì trách thằng cha Thần Chết kia kìa, sao trách mình, mình phải làm cho ra nhẽ, nhá. Không được gieo tiếng oán cho ta, tại thằng cha thần chết kia kìa"
    Nói là làm, Quỉ Sa Tăng lôi luôn hai chiến hữu (vốn là cộng sự và sếp hehe) tấp dzô nhà ông lão. " Dzô đây tụi bây, có công chuyện chút, đi"
    Đứa con đang lim dim thiếp đi vì mệt mỏi, còn ông lão thì vẻ âu sầu hiện lên trên  từng nếp nhăn, chờ từng khắc qua đi, trong não nề. Bổng dưng, không khí trong nhà chuyển biến đột ngột, cái lạnh âm u ...lành lạnh...lành lạnh và cửa cứ kêu cót két...kèn ...kẹt....Đùng một cái , xuất hiện 3 ông say rượu trong những đóm lửa ma trơi xanh lập lè trôi lởn vởn
    Đầu tiên là Quỉ Sa Tăng: " ông kia, con ông sắp đi rồi, mà hông phải tui bắt, chỉ có thần chết bắt nó thôi, ông biết chưa. Bởi vậy, ông hông có được đem tên tui ra nói bậy bạ nghen. "
    Ông lão:.........................
                .......................... 🙁  🙁  🙁
    Lúc này, Thần Chết và Chúa Tể Địa Ngục chịu hết nổi khi nhìn thấy vẻ mặt không có gì gọi là quan tâm tới...3 nhân vật hiển hách sờ sờ một đống ra đó. Hét lên
    " Thằng kia, mầy có biết tụi tao là ai hông hả???? mầy hông có mắt hả?  Con mầy chết thì có gì quan trọng hả, tao muốn là tao có thể cho nó sống là sống, chết là chết , mầy biết tao là ai hông??? "
    Ông lão: ..............
                 ..............:( 🙁 🙁  giỏi thì làm đi, đứng đó nói hoài cha nội, giỏi thì làm cho con tui sống đi, đứng đó lảm nhảm hoài.
    Bị khích, Thần Chết và  Chúa tể quê độ, liền hóa phép bùm bùm bùm cho đứa trẻ hết bệnh  " Cho mầy dám coi thường tụi tao hả"

    Ông lão thấy con mình sống lại, vui mừng quá đổi, liền quay qua 3 tên say rượu với một thái độ sửng sốt.
    Ông Lão: trới, mấy ông làm gì mà con tui sống hay vậy????
    3 người: Thường thôi, thường thôi, chuyện nhỏ như con thỏ thôi mà, hông cần mầy phải ơn nghĩa gì đâu heheh.
    Lúc này, 3 người mới phát hiện ra một điều, trời gần sáng rồi, dzìa dzìa lẹ lẹ, không thôi...tiêu, ban ngày hông thể nhởn nhơ ăn nhậu như được. Mấy anh ở trên mà biết thì còn gì là thể thống.
    Cậu bé tỉnh dậy sau một giấc ngủ dài, hai cha con ôm nhau mừng mừng tủi tủi. Thế là,  "hai cha con ta tiếp tục ôm đàn đi hát dạo kiếm sống nghen cha :)"

    Likes(0)Dislikes(0)
  10. @dingdong: em bị ám ảnh truyện cổ tích xứ Grim là một, Harry Potter là hai với lại cái khiếu hài hước của em là ba, ra cái kết như dzậy, hehehehe... Cũng được à...

    Likes(0)Dislikes(0)

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *