Ngày bình yên – gửi Văn Nhã Vịnh

[MEDIA=5]

Anh biết cô trong một buổi offline ở café Phượng Cát. Giữa quán đông người, cô nổi bật với một gương mặt thanh thoát, nụ cười làm dịu cả cái nắng Sàigòn mùa hè đang oi bức, và giọng cười của cô làm vỡ tan tất cả những gì nó chạm đến, trong vắt như pha lê và nhẹ nhàng như bầu trời ngày hôm đó.

Hồi đó cô viết, anh thì không. Và khi gặp cô, anh cũng tập tành ghi ghi chép chép. Những gì anh viết ngày ấy không gọt giũa, không hoa mỹ như cô mà nó xù xì, meo mốc trong những cuốn tập nháp anh cất kỹ trong hộc bàn.

Anh nhận được một mẩu truyện cắt ra từ tạp chí mà cô hay đọc và gửi bài, truyện cô viết. Anh không biết người con trai và người con gái trong truyện đó có phải là anh và cô hay không, và anh cũng không đủ nhạy cảm để cảm nhận được. Anh cất nó vào một cái bao thơ xinh đẹp, lâu lâu lấy ra đọc, và tiếp tục suy đoán coi cô có ý muốn nói gì đến mình hay không trong cái mẩu báo mà cô gửi cho anh đó.

Ngày đó anh chưa biết làm cách nào để nắm lấy tay của cô trong tay mình.

Ngày đó anh chưa biết làm sao để cất giữ giọng cười trong vắt như pha lê của cô cho riêng mình.

Những ngày xưa đó trôi theo những vòng quay bánh xe mà anh theo cô từ trường đến nhà, từ nhà đến trường, và cũng trôi theo những hướng khác nhau trên hai con đường của cô và anh đi.

Anh đủ tự tin để theo đuổi nhiều người con gái khác, nhưng anh tự nhiên nhát khít khi muốn nói một điều gì đó quan trọng trước cô.

Anh như một con thỏ chạy quanh một gốc cây, ngước nhìn lên những trái táo tít trên cao, rung cây thì không đủ sức mạnh, leo lên để hái thì con thỏ không biết cách, còn nằm dưới gốc cây để chờ táo rụng xuống cho mình nhặt thì con thỏ không đủ kiên nhẫn. Cuối cùng con thỏ – Anh chọn cách ngồi từ xa và ngắm nhìn những trái táo – Cô tung tăng khoe mình trong nắng, trong gió, tít trên cao và tự nhủ bụng, mình không hái được thì chắc cũng không ai có thể.

Mà anh quên rằng chỉ có con thỏ – Anh mới nhát gan thôi, chứ còn nhiều con khác, thí dụ như con Hươu cao cổ chẳng hạn, chỉ cần vươn cái cổ dài là nó ngoạm được trái táo thơm tho của anh và nhai nguồm ngoàm; hay như con khỉ chẳng hạn, nhanh tay lẹ chân, nó thoăn thoắt chuyền cành và cứ thế, nó hái những trái táo tít trên những cành cao nhất và nó ngồi đó nhai rồm rộp, nheo mắt nhìn xuống con thỏ – Anh ngồi từ xa thèm thuồng.

Vậy đó, Cô là trái táo và Anh là con thỏ, trái táo thì không tự rụng xuống lúc còn tươi ngon và con thỏ thì không biết cách hái những trái táo đang thơm giòn kia…

Anh vẫn giữ nguyên hình ảnh của cô ngày nào, giữ nguyên tiếng cười trong veo đó, ánh mắt đó và anh biết rằng anh sẽ vẫn còn giữ chúng cho đến một ngày xa, xa lắm…

Và anh cũng viết, viết nhiều, không phải với mục đích để đăng báo cho giống cô như ngày xưa nữa, mà anh viết cho chính mình, cho chính con thỏ – Anh nhát khít ngày xưa, và cho cô, giống như một đứa học sinh viết bài tập làm văn và chờ cô giáo sửa bài chấm điểm vậy đó…

Ngày cứ trôi, những lo toan của cuộc sống thường nhật cứ lôi kéo cả anh và cả cô vào những bổn phận của mỗi người, nhưng cứ mỗi khi anh thấy cái nick của cô sáng lên, thì anh biết rằng cô vẫn bình yên…

Cô vẫn bình yên, đối với anh điều đó là đủ, phải hay không!!!

Likes(0)Dislikes(0)

3 thoughts on “Ngày bình yên – gửi Văn Nhã Vịnh

  1. sao cai ngay lai la ngay 2.6 zay a 🙄
    e vui vi cam nhan dc su wan tam cua a, e vui vi a 😉

    Likes(0)Dislikes(0)

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *