Hỏi Gì Đáp Nấy

Tui muốn tạo cái trang này với mục đích:

1/ giải đáp thắc mắc cho quý vị xung quanh những chuyện mà tui biết, bao gồm các vấn đề về đời sống, kinh tế, học thuật, tôn giáo, âm nhạc, điện ảnh, triết học, vân vân, try me!

2/ bằng tinh thần Học hỏi và Cầu thị, tui biết tui dốt và tui không giấu nó, tui muốn qua cái chỗ này để học hỏi thêm nhiều lãnh vực khác trong cuộc sống của tui, nên tui sẽ ráng trả lời những câu hỏi của quý vị bằng thông tin có sẵn, nếu không biết tui sẽ tìm người để hỏi cho quý vị, hy vọng qua đó tui học được thêm nhiều kiến thức mới.

Luật chơi: anh chị em có quyền hỏi bất cứ chuyện gì liên quan tới mục số 1, bằng MỘT câu hỏi. Tui sẽ trả lời cho bạn câu hỏi đó cũng bằng MỘT câu trả lời. Trên tinh thần là vậy ha, nhưng mà thí dụ anh chị emhỏi khó quá thì tui cũng phá lệ trả lời nhiều câu héng.

i) ngoại lệ: có khi gặp anh chị em nào cắc cớ quá hỏi câu không thể trả lời giữa thanh thiên bạch nhựt được hay hỏi câu quá khó tui không trả lời được, thì tui sẽ trả lời cho anh chị em bằng email, hay tin nhắn điện thoại. Còn câu nào mà hỏi cần giải thích dài dòng quá thì tui sẽ hẹn anh chị em đi đâu đó ngồi xuống uống miếng nước rồi tui trả lời trực tiếp cho dễ hiểu ha.

ii) tui dốt toán, lý, hoá, sinh, văn, anh, sử, địa, giáo dục công dân, thể dục, lập trình đồ hoạ và thư pháp tiếng Việt, làm ơn đửng hỏi tui mấy câu đó nha, tui cám ơn.

iii) vui lòng google trước khi hỏi, tui không trả lời những câu hỏi có thể tìm câu trả lời trên google. Tuy nhiên, nếu anh chị em đã google nhưng không chắc chắn về kết quả, vui lòng copy kết quả không chắc chắn đó để hỏi, tui sẽ trả lời.

Rồi, vậy đi, xin mời:

Likes(1)Dislikes(0)

103 thoughts on “Hỏi Gì Đáp Nấy

    1. @KU: hi, ở đây có danh sách các phim hay nhất của Thành Long nè ấy ơi, nếu muốn tìm hiểu rõ hơn thì xài Google gõ "the best jacky chan films" là ra cả đống danh sách ha, bấm vô đó lựa từ từ nghen^^

      Likes(0)Dislikes(0)
  1. Mình muốn kiếm tiền bằng cách làm offer, nhưng chưa biết gì cả. Nay xin bạn hướng dẩn thật chi tiết cho mình nhé.
    Xin chân thành cãm ơn bạn, chúc bạn cùng gia đình luôn vui khõe.

    Likes(0)Dislikes(1)
    1. @tuonglinh1952: anh/chị gì đó ơi, "làm offer" là làm cái gì dzậy? Chữ này tui chưa từng nghe qua, làm ơn cho tui biết là anh/chị muốn cụ thể là làm cái gì?

      Likes(0)Dislikes(0)
  2. Bạn nói là bạn hông tin có Phật, có Chúa,...Nói chung là bạn hông có đức tin đi. Nhưng trong cuộc sống mà ta đang trải qua, có những việc xảy ra mà ta không thể nào lý giải được vì sao lại như thế, nó vượt quá tầm tay giải quyết con người, và khi đó thì ta sẽ bấu víu vào đâu hở bạn?

    Likes(0)Dislikes(0)
    1. @LyLy: xin mời coi qua nhân sinh quan của tui cho biết.

      Bấu víu vào chính tâm mình. Tâm mình sáng thì chuyện gì cũng mặc kệ. Tâm mình tối thì tự chuốc nhân quả thôi LyLy ơi.

      Làm con người, trước hết phải có học, chứ không phải đi chùa đi miễu cầu sư cầu Phật đâu, làm người mà thất học thì đi chùa cúng dường tưởng là cho Phật chứ thiệt ra là cúng cho cô hồn không hà, Phật đâu có ăn được^^

      Cổ nhân có câu: Là phước, không phải hoạ. Là Hoạ thì không tránh khỏi.

      Nếu rơi vào đường cùng, thì đó là do số mạng của mình như vậy. Từ đó tới giờ tui chưa từng tận mắt chứng kiến một trường hợp nào rơi vô đường cùng mà cầu khẩn ai đó rồi được cứu hết, chưa hề.

      Biết rằng tôn giáo có câu: tin thì tin, không tin thì thôi, không có rảnh đi chứng minh. Nhưng tui cho rằng, làm người phải hiểu được rằng mỗi người một số mạng khác nhau, và LÀM NGƯỜI PHẢI ĐI HỌC, để khỏi nảy sinh lòng đố kỵ ghen ghét những đứa hơn mình, dè bỉu khinh miệt mấy đứa thua mình vân vân. Học để biết cách đối nhân xử thế, cho dù cuộc đời của mình như thế nào đi nữa thì mình cũng không phạm Đạo trời.

      Tôn giáo, xét cho cùng, thì cũng chỉ là dạy cho con người học, một cách bình dân học vụ, dựa vào tự tính và bản năng của con người mà thôi. Và mỗi tôn giáo chọn một con đường khác nhau để dạy con người sống hiền lành, đừng hại ai, yêu thương đùm bọc lẫn nhau, đó là mục đích tối thuợng của mọi tôn giáo. Và tui kính trọng những người đã sáng lập ra hệ thống tín ngưỡng của nhiều tôn giáo, như hoàng đế Constantine xây dựng hệ thống giáo lý Thiên Chúa Giáo, như Đường Minh Hoàng xây dựng hệ thống giáo lý Phật giáo.

      Đối với nhà cầm quyền, người ta dùng tôn giáo như một công cụ, hay còn gọi là Thần quyền. Vì con người, xét cho cùng, với cái đức tin của họ, họ sẵn sàng làm rất nhiều điều mù quáng và điên rồ, bất chấp điều họ làm là có đạo đức hay vô đạo đức (tui nghĩ tới vụ đánh bom cảm tử khi nói khúc này).

      Vậy, những người cần một chỗ để bám víu, thật ra khi đi nhà thờ, đi chùa, đền hay đi đâu cũng vậy, đều chính là bám víu vào chính mình. Và nếu bản thân họ, chính bản thân người đi chùa đi nhà thờ có một cái tâm tốt, thì bám víu vào đó sẽ làm được nhiều việc tốt, còn nếu cái tâm họ không tốt, thì càng đi nhà thờ để xưng tội hay càng đi chùa để cúng dường hồi hướng càng lậm vô mê tín dị đoan, tới nỗi ông thầy chỉ cần chỉ mặt bạn nói: con đang bị tiểu nhân hãm hại là bán nhà bán xe đưa tiền cho thầy cúng giải hạn, rồi sau đó lại tiếp tục hại người để chuộc lại mớ tiền đã đem đi giải hạn đó. Điều đó không có gì khó hiểu, giải thích được.

      Tui không ghét tôn giáo, tui chỉ ghét những đứa quá ngu, không có học, sống rất không ra gì, nhưng lại dựa vào tôn giáo để mong được cứu vớt, haha, tui cười vô mặt mấy đứa như vậy.

      Likes(0)Dislikes(0)
  3. Cám ơn bạn rất nhiều vì đã dành thời gian trả lời cho tui. Nói về tín ngưỡng thì muôn trùng lắm và ai cung4 có cái lý của mình. Tui thì tui nghĩ đơn giản là vạn vật trong vũ trụ này phải có đấng tạo ra nó và hiển nhiên là đấng dó phải có quyền năng. Bạn nói là bạn chưa từng thấy ai rơi vô đường cùng rồi cầu khẩn mà được cứu hết, người ta thì kệ người ta, bạn có nhìn thấy được đời sống của họ như thế nào đâu. Còn tui thì tui thấy người ta đượcc cứu hoài bạn à. Tui thì tui nghĩ có lẽ bạn chưa nhìn thấy Lẽ Thật trong Phúc Âm nên bạn mới nói vậy thôi. Đức Phật chỉ cho ta con đường đi nhưng Đức Chúa Trời cho ta sự sống bạn ạ!

    Likes(0)Dislikes(0)
  4. À bạn ơi, nếu không phiền thì bạn cho tui biết vạn vật trong vũ trụ này từ đâu mà có đi, mà bạn đừng giải thích theo kiểu của thuyết tiến hóa nha, tui muốn cái khởi nguồn kia.

    Likes(0)Dislikes(0)
    1. @LyLy: không phiền trả lời cho người khác, chỉ phiền khi mình đã nói mà người ta không nghe thủng thôi.

      Đây là nhân sinh quan của tui, quan niệm của tui về sự tồn tại của con người trên trái đất này, mời cao nhân chỉ giáo.

      Chúa, hay Phật, cũng do con người bịa ra mà thôi ạ... Có thật, thì chứng minh đi, đửng chỉ vô mấy cái tượng hay nhà thờ, chùa chiền gì nha, mệt não lắm^^

      Likes(1)Dislikes(0)
      1. bạn nói như vậy tức là tâm bạn ko sáng tí nào nhé!! pó tay với thể loại người như vầy!!!! haizz..

        Likes(0)Dislikes(0)
    2. theo mình cái khởi nguồn là cái thuyết vũ trụ và sinh vật đơn bào 😀 còn mà hỏi cái vũ trụ do ai tạo ra thì đợi người ta nghiên cứu tiếp vậy, kiến thức con người con hạn hẹp 😛

      Likes(0)Dislikes(0)
  5. Cho mình hỏi là anh có dùng mạng xã hội nào khác nữa không? Ví dụ Tumblr hay facebook chẳng hạn.

    Likes(0)Dislikes(0)
    1. @ThuDong: cám ơn bạn đã viết comment bên kia và hỏi tui bên đây.

      "Ngôn ngữ teen" (bản thân chữ này cũng đã sai ngữ nghĩa rồi), theo tui, là một quá trình thay đổi ngôn ngữ tất yếu của mọi dân tộc có ngôn ngữ. Tiếng Anh là một thí dụ. Chúng ta không biết tiếng Anh nhiều, nên nhiều bạn trẻ lên báo lên tivi nói này nói nọ làm như đây là đặc trưng của Việt Nam (chưa nói tới xấu hay tốt ha), chứ thiệt ra nếu mà mấy bạn trẻ đó chịu khó cập nhật Facebook, Twitter, Myspace hay các blog tiếng Anh, thì chắc hoa mắt với dafuq, @tommy#hateu, lona, yolo, lmfao, mufa, supdoug và hằng nà sa số những chữ tui không viết ra hết trong này. Đó là chỉ mới nói tiếng Anh, chưa nói tiền Pháp tiếng Hoa tiếng Đức và các ngôn ngữ lớn khác, tiếng lóng hằng hà sa số...

      Tiếng Việt cũng vậy, tiếng Việt ngày hôm nay đã khác hẳn so với tiếng Việt 1980, càng không giống tiếng Việt 1950, và nếu mà bạn nào tìm được cái văn bản nào trước năm 1900 thì tui dám cá là bạn sẽ thấy nó khác tới 80-90 phần trăm.

      Có điều, cộng đồng của người Việt Nam ít quá, chỉ có 80-90 triệu, trong đó 50% thất học, trong 50% còn lại chỉ có khoảng 30% thường xuyên đọc báo chí hay cập nhật tin tức, và trong 30% này, chỉ có khoảng 10% là nhận biết được ngôn ngữ teen này, rồi làm quá lên, nên mới đẻ ra cái khái niệm "ngôn ngữ teen" vô thưởng vô phạt vô ích vô dụng này.

      Đửng nói xa xôi, chặn bất kỳ ông xe ôm hay bà bán vé số hay chủ xe mì gõ nào đó lại hỏi: biết ngôn ngữ teen là gì hông thử coi 1000 người có được mấy người biết nó là cái gì.

      Xin lỗi bạn ThuDong, tui bắt chước bạn nói dài dòng, haha, chứ theo tui, "ngôn ngữ teen Việt Nam" không là gì cả, tui không quan tâm tới nó, bạn hỏi thì tui trả lời, chứ bình thường cạy miệng tui cũng không bàn tán về chủ đề này.

      Có chăng, là những bài báo lôi một chủ đề ra để gây tranh cãi, đánh lạc hướng dư luận thôi ạ, chỉ có dzậy thôi ạ...

      Likes(0)Dislikes(0)
      1. Cám ơn bạn đã trả lời và cũng xin lỗi vì đã hỏi về một chủ đề mà bạn vốn dĩ không thích đề cập tới.

        Likes(0)Dislikes(0)
  6. Em đang học quản trị kinh doanh, nên e muốn có vài câu hỏi về cái ngành này 🙂
    Nhiều ng nói e học ngành này sau này khó kiếm việc làm lắm, thật tình thì bản thân e cũng cảm thấy vậy vì bây giờ nhiều ng học ngành này quá( e hỏi thăm mấy trường khác). Vậy a thấy sao?

    E học được một thời gian thì theo e thấy ngành này học không khó, nhưng làm khó vì thật sự nó rộng quá, e vẫn chưa xác định đc. Quản trị kinh doanh cũng có nhiều chuyên ngành, nhưng e vẫn chưa biết phải chọn cái nào? Riêng e thì thích quản trị khách sạn nhà hàng, nhưng quản trị marketing cũng hay... Tóm lại là nếu có điều kiện e muốn học cả 2, nên e muốn a cho ý kiến hay thông tin gì về 2 ngành này hoặc vài lời khuyên hay tư vấn chảng hạn...
    Thanks you...:)

    Likes(0)Dislikes(0)
    1. @Blue: hi em, câu hỏi không dễ trả lời há, vì quản trị nhà hàng khách sạn (Hospitality Management) hay là quản trị marketing (Marketing Management) cũng đều là quản trị, nhưng công việc nó khác hẳn nhau, đòi hỏi em ít nhất học xong cử nhân thì có thể lập bảng tính các chỉ tiêu kế toán/tài chính, lập bảng phân công/đánh giá nhân viên, lập bảng quản lý hàng hóa xuất nhập, lập bảng tính chi phí/doanh thu, lên các kế hoạch hoạt động cho công việc của mình và vài kỹ năng phân tích/đánh giá/tổng hợp tùy đặc thù của công việc em làm.

      Đúng là học quản trị kinh doanh thì không có gì khó, vì chương trình 4 năm đại học dạy em khoảng 40 môn, mỗi môn khoảng 40-50 tiết, thì giống như cỡi ngựa xem hoa, tạm hiểu là cái cần thì không dạy còn cái dạy thì không cần. Do đó, lời khuyên của anh dành cho em, và các bạn sinh viên đang học ngành này là tham gia các câu lạc bộ có liên quan, tham gia các hoạt động trong và ngoài trường học có liên quan, tự làm một vài hoạt động nho nhỏ thử sức, và đi làm thêm ngoài giờ để học hỏi kỹ năng làm việc và môi trường làm việc cho quen dần, trong quá trình đó em sẽ tích lũy được thêm kinh nghiệm, và nhận ra mình thích hợp với chuyên môn nào.

      Likes(0)Dislikes(0)
  7. Hỏi gì đáp nấy !! Vậy a biết chỗ nào dạy võ cho người lớn hông !!?? Gần gần quận 7 đó ^^ Võ gì mà có thể oánh lại mấy tên vũ phu - dê xồm - thấy phái yếu ăn hiếp ... đại loại vậy đó :))

    Likes(0)Dislikes(0)
    1. @Rannie: 😀 em làm như anh là tổng đài hông bằng, hehe... Nói chứ em thử google coi, hay chiều nào ở không thì chạy ra mấy nhà văn hóa, nhà thi đấu gần nhà em coi người ta có dạy võ hông thì nhào vô đăng ký học, nhớ kiểm tra cơ sở vật chất với nói chuyện thử với ông thầy coi có hợp hông rồi hẵng học nha em. Học Judo hay Aikido á, đừng học boxing hay karatedo hay teakwondo, kkk... chúc em tìm được thầy giỏi 😀

      Likes(0)Dislikes(0)
  8. Chào bạn !
    Bạn vui lòng cho biết định nghĩa như thế nào là "người tử tế " và "người không tử tế "
    Hai loại người này có thể nào sống chung với nhau được không ?
    Người không tử tế có thể nào biết mình không tử tế không, và ngược lại ?
    Cảm ơn bạn

    Likes(0)Dislikes(0)
    1. @Thành: chà, lâu rồi mới gặp một người hỏi một câu về từ nguyên như dzị nè. Trả lời từng phần nghen.

      1/ Tử Tế là gì?
      Chữ Tử trong chữ tử tế là kỹ lưỡng, chăm chút, gánh vác. Chúng ta thấy chữ tử với ý nghĩa kỹ lưỡng chăm chút này ít xuất hiện trong tiếng Việt.

      Chữ Tế trong chữ tử tế là nhỏ, chi li. Các bạn sẽ thấy chữ tế với ý nghĩa nhỏ bé chi li này trong chữ tế bào, tinh tế (làm đồ tinh xảo tới những phần nhỏ nhặt).

      Như vậy, tạm hiểu chữ Tử Tế là kỹ lưỡng tới mức chi tiết, kỹ lưỡng là sống đúng đạo, có thể hiểu người tử tế là người thực hành một triết lý sống tốt.

      Người không tử tế thì ngược lại.

      Nghĩa thì là như vậy, nhưng ngày nay người ta không quan tâm tới mức đó, không cần tử tế với nhau cũng được, thiên hạ vô đạo :D.

      2/ Hai loại người này sống chung với nhau được, không có vấn đề gì xảy ra ở phía người tử tế, chỉ có vấn đề xảy ra ở phía người không tử tế thôi, vì người không tử tế nhìn người tử tế sẽ cảm thấy rất khó chịu.

      3/ Người không tử tế và người tử tế đều do một chữ mà ra: HỌC. Học tới mức nào đó thì nhận ra mình đang không tử tế, nếu học thêm nữa sẽ sửa mình được cho thành người tử tế, còn thiếu học sẽ không sửa được mình, chặc lưỡi thây kệ nó đi, ai cũng dzậy, mình tử tế với thiên hạ làm gì^^.

      Cám ơn bạn Thành đã lôi ra một chữ mà tui nghĩ ai cũng nói nhưng không phải ai cũng hiểu họ đang nói cái gì.

      Likes(0)Dislikes(0)
  9. vậy theo bạn thì trong số 90,2 triệu người sống ở Việt Nam..có bao nhiêu phần trăm " người không tử tế "...họ sống tập trung ở vùng nào,xin bạn trả lời thật khách quan
    Cảm ơn bạn.

    Likes(0)Dislikes(0)
    1. @Thành: trời ơi, câu trên tui trả lời được, còn câu dưới là xã hội học, tui chưa có nghiên cứu thống kê nên bó tay, xin lỗi bạn Thành tui không có cơ sở để trả lời khách quan câu hỏi này.

      Nhưng mà bạn Thành hỏi dzậy chi dzậy?

      Likes(0)Dislikes(0)
  10. để viết thư cho chú Bộ trưởng xây thêm nhiều nhiều trường học ...đơn giản vậy thôi

    Likes(0)Dislikes(0)
    1. @Thành: dạ, tỷ lệ phổ cập cấp 1 cả nước là 100% bạn Thành ơi, theo tui không nên xây thêm trường đâu, tốn mớ tiền hối lộ nữa, cứ để vậy, mặc xác tụi nó tàn sát nhau, mạnh được yếu thua, ở đâu bắt đầu thì ở đó tự nhiên kết thúc^^.

      Likes(0)Dislikes(0)
    2. mình thì thấy k cần xây thêm trường mà cần đảm bảo trường có chỗ cho học sinh học khỏe, giáo viên dạy đàng hoàng (cả nghĩa đen lẫn bóng và mờ mờ ảo ảo) là mừng rồi

      Likes(0)Dislikes(0)
  11. Chào anh! Nội dung câu hỏi của em như sau ạ
    A) Đề bài cho:
    - Công ty H ở Thụy Điển chuyên về nhập khẩu và phân phối các sản phẩm dành cho thú cưng (tập trung chó, mèo) như : thức ăn, đồ chơi, ...
    - H có nhà máy sản xuất ở Trung Quốc. TQ sau đó mở rộng hợp tác với một nhà máy ở Việt Nam
    - H biết được điều này, nhận thấy Việt Nam là một thị trường thuận lợi nên muốn TRỰC TIẾP làm ăn với đối tác ở VN, chứ không muốn thông qua TQ nữa.
    - Anh là đại diện thương mại của công ty H
    - H muốn anh tìm hiểu về thông tin cơ bản của các nhà máy có khả năng trở thành nhà cung cấp tiềm năng cho H trong tương lai( khoảng 10 nhà máy tiềm năng)
    - Những khó khăn về nguồn thông tin:
    + Ở VN có nhiều nhà máy sản xuất thức ăn chăn nuôi, nhưng nguồn thông tin cho biết nhà máy nào chuyên sản xuất thức ăn (đồ chơi) cho thú cưng còn hạn chế
    + Có thể thăm dò ở các cửa hàng thú cưng hoặc bác sĩ thú y nhưng hầu hết sản phẩm được sản xuất và nhập từ nước ngoài -> không thể tìm được nhà sản xuất ở VN
    + Liện hệ với VCCI theo từng khu vực nhưng "VCCI chức năng chỉ là hỗ trợ DN, có những công ty con trực thuộc nhưng làm bên hoạt động dịch vụ, không có thông tin nhà máy sản xuất nào. Và nếu muốn xin thông tin DN thì phải có công văn chính thức hoặc trực tiếp liên hệ."
    B) Câu hỏi
    - Là cầu nối thương mại giữa H và VN, anh sẽ tiếp cận những nguồn thông tin nào để tìm ra các đối tác tiềm năng cho H?

    Em viết dài dòng quá chừng, cảm ơn anh đã dành thời gian đọc nhen! Mong sớm nhận được comment trả lời từ anh!

    Likes(0)Dislikes(0)
    1. @Yubi: em ơi hỏi lộn chỗ rồi, anh hông có nhận giải bài tập ở đây^^. Dù sao cũng cám ơn em bỏ công cắt dán^^...

      Likes(0)Dislikes(0)
  12. @Demifantasy: Không phải bài tập ở trường gi đâu anh ơi, em tự chia ra để dễ đọc thôi ạ (Lẽ ra em không nên để là đề bài hay câu hỏi gi hết @[email protected] )

    @Demifantasy & Thành: Em không biết anh đọc hết câu hỏi của em chưa. Nhưng em muốn đính chính là nội dung và từng câu chữ đều do em tự gõ ra. Em khồng hề cắt dán đâu anh. Nếu có lần sau thì em sẽ cố gắng diễn đạt ngắn gọn hơn ạ. Cảm ơn anh đã dành thời gian đọc nhen.

    P/s: Blog của anh có một số bài viết khá thú vị mà em rất thích đọc!

    Likes(0)Dislikes(0)
    1. @Yubi: anh nói đây là bài tập ở trường, vì thực tế kinh doanh không có trường hợp như em đang mô tả em ơi :D.

      Likes(0)Dislikes(0)
  13. @Demifantasy: bộ nghe không thực tế, không khả quan chút nào hã anh !?? Thiệt tình đây không phải bài tập ở trường đâu anh, là nhiệm vụ mùa hè này của em. Em chỉ nghĩ đơn giản là việc này sẽ giúp em va chạm thực tế một chút, mà không hề nghĩ đến việc nó có khả thi hay không.

    Likes(0)Dislikes(0)
  14. đây là box Hỏi Đáp chứ ko phải Đối Thoại...đề nghị chủ box và người hỏi tôn trọng Nội quy..xin hết.

    Likes(1)Dislikes(0)
  15. tại sao người Việt ta..thay vì dùng chữ " xin lỗi " và " cảm ơn " thì rất thường xuyên thay thế bằng hai từ " sorry " và " thanks" ..cá biệt nhiều người còn làm biếng chỉ quăng hai chữ " sr " và " tnk"
    Cảm ơn bạn.

    Likes(0)Dislikes(0)
  16. Demi nè..mình muốn nghe ý kiến của bạn về vụ Ngọc Đại ...chỉ là tò mò xem quan điểm của bạn về vụ này..có hứng thú viết vài dòng ko vậy

    Likes(0)Dislikes(0)
    1. @Thành: để trả lời bạn, tui kể câu chuyện này nha.

      Tui đi dạy tiếng Anh cho các bạn trẻ, hầu như buổi học nào tui cũng hỏi đi hỏi lại bốn câu hỏi sau đây:
      - bạn viết tiếng Anh mà người đọc không hiểu là lỗi tại ai?
      - người ta viết một đoạn văn bằng tiếng Anh mà bạn đọc không hiểu là tại ai?
      - bạn nói tiếng Anh mà người khác nghe không hiểu là tại ai?
      - người ta nói tiếng Anh mà bạn nghe không hiểu là tại ai?

      Túm lại, trong bất kỳ trường hợp giao tiếp không đạt được sự hiểu biết lẫn nhau cần thiết, thì lỗi là tại ai?

      Vậy đó bạn Thành^^.

      Likes(0)Dislikes(0)
  17. Hi bạn..bạn trả lời lẹ quá..chưa kịp ăn xong tô mì Tốt Tốt đã nghe email reng reng rồi
    thấy bạn rành về marketing quá,,mạn phép nhờ bạn tư vấn dùm vụ này

    Nhà có cái mặt bằng trong hẻm cấp 1 rộng 5m tráng nhựa thẳng tắp,,cách sông 35m..cách mặt tiền đường cái 80m...mặt bằng ngang 11m và sâu 17m.giá thuê 5.5tr .phiền bạn giới thiệu 1 website chuyên về cho thuê mặt bằng hiệu quả
    Cảm ơn bạn nhiều nghen.

    Likes(0)Dislikes(0)
    1. @Thành: bởi ta nói, haiz... Cái vụ nhà đất á, bạn Thành lên google chõ chữ "cho thuê mặt bằng", "mặt bằng cho thuê", "môi giới nhà đất", "môi giới cho thuê nhà", "mua bán cho thuê nhà", vân vân, rồi lựa trang nào xuất hiện phía trên trên đầu kết quả tìm kiếm chui vô, tạo tài khoản rồi chụp hình cái nhà, đăng lên, chắc khoảng 3 ngày là có cò nhà alô hỏi thông tin, khoảng 1 tuần sau là cho thuê được, hy vọng. Không thì chui vô muaban đăng một tin, khoảng vài chục ngàn thì phải, báo in báo mạng luôn :D.

      Diện tích tốt đó, giá thuê cũng rẻ, được được, có điều không biết quận mấy thôi.

      P.S: tui ghi mấy cái từ khoá đó tui sợ Google nó lôi blog mình nó quăng vô kết quả tìm kiếm nhà đất luôn quá, hehe...

      Likes(1)Dislikes(0)
  18. bạnDemi gì đó ơi,chẳng hay bạn này có thích đi câu cá đồng ko..nhà mình dưới TDa nên rảnh rỗi xách cần đi giựt cá rô đồng thường lắm

    Likes(0)Dislikes(0)
    1. @Thành: bạn Thành ơi, tui thú thiệt là tui hôngg dám móc con trùn vô lưỡi câu, cũng không dám cầm con cá sống luôn chứ đửng nói tới cảnh gỡ con cá ra khỏi dây câu.

      Nhưng mà Thanh Đa Bình Quới thì tui có đi, hay đi Bình Quới 1 gần bến đò đó bạn Thành, với có mấy lần chạy tuốt luốt vô trong hẻm hóc trong đó chơi, chụp hình, cũng dzui lắm^^.

      Tui không có biết câu cá, nhưng mà mấy đứa bạn tui khoái đi câu cá lắm, hehe...

      Likes(0)Dislikes(0)
  19. Mong anh cho biết " Dấu hiệu từ ngữ ( cơ bản thôi ạ! )chứng tỏ bạn đang gặp ác nhân (trong đời sống )".

    Likes(0)Dislikes(0)
    1. @Trinh: em ơi, chắc phải 20 năm sau anh mới trả lời em nổi câu này, vì anh chỉ đang học đời sống này thôi, nên chưa có rút ra kinh nghiệm nào đặc sắc đủ để tổng hợp được những chỉ dấu người xấu qua ngôn ngữ nhiều, nên để đó, từ từ ha.

      Nhưng mà, hiện tại, với lòng tôn kính vị giáo chủ đã sáng lập ra một trong những giáo phái đông nhất thế giới, anh có thể chia sẻ với em một dấu chỉ như sau:

      - ra đường, gặp ai (bất cứ ai) mở miệng mà cứ lôi Phật Phật, Pháp Pháp vô câu nói của mình, thì cẩn thận, chết không kịp ngáp.

      Không có chi em^^

      Likes(0)Dislikes(0)
  20. Nhớ hồi xưa thiệt là xưa, hình như là năm 2 ngàn lẻ mấy, lúc đó mới ra trường, tui đi ra phường khai sơ yếu lý lịch để đi xin việc làm. Nói thiệt chứ hồi xưa tui còn ngu lắm, chưa biết viết cái resume gì hết. Chỉ đi mua cái mẫu có sẵn rồi nộp đại. Nhất là nộp vô ba cái công ty nhà nước thì hay bắt đi chứng thực ở phường lắm.

    Trong cái mẫu sơ yếu lý lịch mua sẵn ở ngoài nó ghi dzầy: Cha trước 75 làm gì, tui ghi sẵn là "Đi lính" thì thằng làm ở phường không chịu, hỏi kỹ và bắt ghi thành "Đi lính ngụy".
    Ô kê, if you like I will afternoon you, tui nghĩ vậy và không (dám) phàn nàn gì, ai biểu tui là con của ổng làm chi. Mà thử hỏi thằng nào ở Sài Gòn mà không có cha là "ngụy"?

    Nhưng tới phần Sau 75 làm gì thì tui để trống, thằng ở phường kêu ghi vô vì không được phép bỏ trống, tui hỏi ghi cái gì, thì nó im re, và thật sự tui cũng không biết phải ghi sao nữa, vì Ba tui sau 75 thì có làm gì đâu trời, ngoài đi nhậu. Hỏng lẽ ghi Sau 75: đi nhậu? ghi "đi lính ngụy" nữa thì càng không được? Tui đã phải ghi bừa là ổng buôn bán, túm lại ổng phải có 1 cái nghề ba xạo nào đó chứ không được phép ở không.

    Không biết cái mẫu sơ yếu lý lịch này đã thay đổi chưa, để mấy "thằng Sài Gòn" được nhờ?

    Likes(0)Dislikes(0)
  21. Anh cho em hỏi, tại sao người miền Bắc họ kỳ cục vậy ạ? Mỗi lần cty em có hội nghị mà có mời mí người ở miền bắc vào là thể nào cũng bị nghe phàn nàn ( vừa bước chân vô khán phòng thôi đã chê thế này thế nọ_mặc dù ở New World), kiểu cách ( em đang kiếm bảng tên cho chỉ thì chỉ nói (mà cái giọng nghe là muốn bỏ chạy, chát chúa vô cùng) "chị là chị têh Thanh Nhàn chứ không phải Ng Thị Thanh Nhàn đâu nhá" _trời ơi, em đâu có rảnh đi kiếm bà nội Thị Thị gì đó đâu!?), Chửi, cái gì cũng chửi( bác taxi chạy bị lộn cua vẹo tí thôi ạ, mà tiền trả thì chia 4 ạ). Keo kiệt, họ tranh nhau hơn thua mua sắm nhưng không bao giờ để lại ít tiền cho phục vụ phòng,....Í đó là những người thuộc tầng lớp trung lưu, thượng lưu, có địa vị xã hội, có học đàng hoàng đó ạ! Mấy bạn em nói là do miền bắc sát với Trung Quốc nên họ bị ảnh hưởng ạ!

    Likes(0)Dislikes(0)
    1. @Trinh: Trinh em, anh rất tiếc vì anh không phải là nhà nhân chủng học, văn hóa học, giải phẫu học hay hà nội học để trả lời nổi cho em câu hỏi đó.

      Nhưng, anh có thằng bạn, nó nói với anh vầy: "anh nghĩ coi, 300 năm, thời gian đó không đủ để thay đổi một cách sâu rộng về cấu trúc xương, về âm nhạc, về văn hóa, về tư duy, về nhu cầu cơ bản, và về rất nhiều mặt, thay đổi tới mức tạo ra 2 giống dân khác hẳn nhau, mà chỉ cách nhau 300 năm và 1000km". Anh chỉ nói lại em nghe thôi, còn lại thì anh không bàn thêm.

      Có câu nói này, anh nghĩ có thể giải thích cho em lý do "tại sao người miền Bắc họ kỳ cục vậy": môi trường sinh sống quyết định tất cả.

      Cám ơn những câu hỏi của em.

      Likes(0)Dislikes(0)
  22. Em đọc sách có đoạn này không hiểu, nhờ anh giải thích giúp em tại sao các chỉ tiêu nêu ra dưới đây lại không có ý nghĩa:

    "Các giám đốc marketing thường nghĩ rằng 1 chiến lược sẽ có lý nếu làm tăng doanh số hay thị phần.Nhưng các nhà quản trị cấp cao sắc sảo biết rằng các chiến lược làm tối đa hoá thị phần sẽ hiếm khi có ý nghĩa về mặt kinh tế. Các nhà quản trị tiếp thị sành sỏi hơn sẽ bị cám dỗ khi sử dụng lợi nhuận được hoạch định hay tỉ suất ROE để hợp lý hoá các đề xuất tiếp thị của họ. Đáng tiếc là cách tiếp cận này lại có thành kiến trái ngược và dẫn đến việc đầu tư không đầy đủ vào tiếp thị cũng như sự thất bại trong việc vốn hoá các cơ hội"

    Likes(0)Dislikes(0)
    1. @Octieu: hình như cuốn sách em đọc là một loại dịch thiếu, hay lược dịch, hay phóng tác, hay xào nấu lại từ link sau đây:

      http://answers.mheducation.com/business/marketing/marketing-strategy/marketing-strategies-mature-and-declining-markets

      Em thử coi nha, nếu đúng thì mình nói chuyện trên nguyên tác, còn đoạn phóng tác em trích thì công nhận anh đọc không hiểu nó muốn nói gì cả.

      Likes(0)Dislikes(0)
  23. Đoạn đó trích trong cuốn Marketing dựa trên giá trị (Value-based marketing) của ông Peter Doyle.

    Hic, trình đọc tiếng Anh của em còn chậm, ngồi hơn 2 tiếng mới đọc xong bài này. Có 2 từ này không biết em hiểu đúng không:
    - Fit & finish dimension: các yếu tố của sản phẩm như chất lượng, kiểu dáng, bao bì ngầm thể hiện đó là sản phẩm chất lượng cao.
    - No-frills products: sản phẩm hoặc dịch vụ loại bỏ những yếu tố hoặc dịch vụ bổ trợ nhằm giảm chi phí.

    Em tìm thấy 1 lý do liên quan:
    Since markets can remain in the maturity stage for decades, milking or harvesting mature product-markets by maximizing short-run profits makes little sense. Pursuing such an objective typically involves substantial cuts in marketing and R&D expenses, which can lead to premature losses of volume and market share and lower profits in the longer term.
    Em hiểu nhưng không biết dịch sao cho xuôi, túm lại ý nó là việc tối đa hoá lợi nhuận trong ngắn hạn bằng cách cắt giảm chi phí marketing, nghiên cứu và phát triển có thể dẫn tới việc suy giảm thị phần và lợi nhuận trong dài hạn.

    Em nghĩ là có những cách khác nhau để tối đa hoá lợi nhuận chứ đâu chỉ bằng việc cắt giảm chi phí?

    Likes(0)Dislikes(0)
    1. Em nói hai chuyện khác nhau, để anh giải thích từ trên xuống nha.

      1/
      - Fit & Finish dimension: dimension trong trường hợp này là thuộc tính sản phẩm, đúng như em nghĩ, một sản phẩm nào Fit & Finish thì người tiêu dùng thường chấp nhập đó là sản phẩm chất lượng cao.
      - No-frills products: em có thể nghĩ như vầy cho dễ hiểu: no-frills = nothing fancy. Một sản phẩm không có gì đặc biệt, chỉ đáp ứng nhu cầu ở mức nhu cầu thứ 1, 2 trong tháp nhu cầu Maslow thì được hiểu là sản phẩm no-frills.

      2/ Đoạn đó, anh tạm dịch như vầy cho em héng:
      Khi mà thị trường đang trong đà tăng trưởng trong chiến lược phát triển sau nhiều thập kỷ (chú thích: vòng đời sản phẩm), việc tận thu hoặc khai thác tối đa thị trường bằng cách tối đa hóa lợi nhuận ngắn hạn là không khôn ngoan. Theo đuổi một mục tiêu như vậy thường bao gồm việc cắt giảm đáng kể trong việc tiếp thị và chi phí nghiên cứu phát triển sản phẩm, có thể làm thiệt hại về sản lượng và sụt giảm thị phần cũng như lợi nhuận trong dài hạn.

      Em hiểu như em đã nói ở trên là chưa đúng ý của đoạn em trích dẫn, mà anh đã dịch như trên. Ý của nó không phải là "tối đa hoá lợi nhuận trong ngắn hạn bằng cách cắt giảm chi phí marketing, nghiên cứu và phát triển có thể dẫn tới việc suy giảm thị phần và lợi nhuận trong dài hạn", mà ý nó là nếu em đang nuôi thằng con được 18 tuổi rồi, tốt nghiệp lớp 12 rồi em bắt nó đi đạp xích lô hay đi bán vé số liền lúc nó 18 tuổi đó, thì có thể nó kiếm ra nhiều tiền trong lúc nó 19, 20 tuổi đó, nhưng mà về lâu dài, về sau này hai ba chục tuổi, thì nó sẽ vẫn tiếp tục đạp xích lô và bán vé số, có khi cả đời.

      Cả 2 thứ em trích dẫn, không có thứ nào liên quan tới tối đa hóa lợi nhuận, cắt giảm chi phí gì cả. Nó đang bàn về chiến lược phát triển của một sản phẩm.

      Likes(0)Dislikes(0)
  24. Ồ, anh trả lời nhanh quá. Anh cho cái ví dụ vậy mà không hiểu chết liền. Cảm ơn anh. Vậy là cái câu hỏi đầu tiên đành đắp chiếu để đó thôi.

    À mà nhân tiện, em có đọc cái bài kể chuyện tư vấn nói về vụ viết bài PR cho nhãn hàng thời trang trong 15 phút đó, thiệt là đáng nể quá. Chắc anh đọc nhiều nên có hiểu biết rộng, đụng đến cái viết được liền. Anh chỉ cho em bí quyết để lượm được mớ chữ như anh với ạ. Đừng nói mỗi câu đọc nhiều nha anh, đọc tùm lum mà không biết nên đọc cái gì cũng vô ích ạ.

    Likes(0)Dislikes(0)
    1. @Octieu: à, đúng là không phải đọc nhiều là biết nhiều ha, đọc nhiều có khi bị ngộ độc chữ, trở thành cái máy nói, mở miệng ra là "sách này nói, ông kia nói, bà nọ nói", mà không có câu nào mình nói...

      Anh nói cách của anh thôi ha, cách của người khác anh không biết.

      Trước hết, thì phải chọn cho mình một người thầy. Thích Ca, Jesus, Alah, hay như anh, Khổng Tử, ai cũng được, Bill Gates hay Steve Jobs cũng được, để có được cái khung tinh thần, vì giáo lý của các thánh hiền đều rất đơn giản chứ không quá phức tạp hoa mỹ như người đời bây giờ lưu truyền.

      Có được một ông thầy rồi, thì lựa sách nào liên quan tới ông thầy mà đọc. Không liên quan cũng được, nhưng phải đọc với tinh thần và màng lọc của ông thầy mình, cái gì lọc qua được thì giữ lại, cái gì lọc không qua thì thôi, bỏ.

      Như vậy, em có thể lựa được cái gì em thích trong mớ chữ hỗn độn trên đời này, mà chắc chắn không lâm vào tình trạng mua sách về để trang trí cái kệ.

      Nói ít, mong em hiểu nhiều.

      Likes(0)Dislikes(0)
      1. Dạ, em hiểu. Em gặp vấn đề là lúc lựa sách đọc lời tựa, nhận xét bìa 4 rồi đọc lướt lướt vài trang thấy có vẻ hay hay, mua về đọc thì không hài lòng. Kiểu như hơn 200 trang sách mà tóm tắt lại chắc chỉ vào khoảng 2 trang. Anh có cách nào chọn sách hiệu quả chỉ em luôn nha.

        Likes(0)Dislikes(0)
        1. @Octieu: sách chọn em, em không chọn sách. Cũng giống như số phận sinh ra em, chứ em không sinh ra số phận.

          Muốn thay trời tự quyết định số phận của em, thì một là em trở thành thiên tài, hai là em trở thành thiên tai.

          Muốn tự chọn được cuốn sách có ích cho đời mình, thì tốt nhất là không đọc gì cả, tự mình trải nghiệm tất cả mọi thứ mình cần biết, là cuốn sách chính xác nhất của riêng em.

          Likes(0)Dislikes(0)
          1. Nhưng mà đâu phải cứ những kiến thức mình muốn biết thì mình sẽ tự nghĩ được ra đâu bằng trải nghiệm đâu ạ. Thế nên mới cần phải đọc sách để biết và kiểm nghiệm chứ ạ.

            Một câu hỏi nữa ạ, anh đánh giá thế nào về bài test trắc nghiệm tính cách MBTI? Em làm xong nó ra kết quả INFJ và nó bảo chỉ có 1% dân số là INFJ, kinh ngạc quá đỗi.

            Likes(0)Dislikes(0)
            1. @Octieu: hồi anh bằng tuổi em, anh không biết nhiều và cũng không có ham muốn biết nhiều về thế giới xung quanh mình lẫn về chính mình như em đâu. Anh nghĩ thái độ tìm hiểu rốt ráo kiểu như em vậy là tốt rồi, nhưng vũ trụ vận hành theo cách riêng của nó, mà rất nhiều vĩ nhân cổ kim đông tây nỗ lực tư duy hàng triệu năm vẫn không tư duy ra nổi cái quy luật của nó là gì.

              Về bài trắc nghiệm tính cách MBTI, anh có biết qua nhưng không quan tâm tới nó, kiểu như nghiên cứu và đánh giá thái độ và tính cách của nhân viên, mà điều đó không phù hợp với nhân sinh quan của anh (ở đây), nên anh không tìm hiểu cũng như không tin tưởng vào những giá trị tham chiếu của bài trắc nghiệm này.

              Em làm ra kết quả gì đi nữa, thì điều đó cũng không bảo đảm rằng cuộc đời em sẽ thay đổi theo hướng mà bài test đó tổng hợp số liệu của số đông mà suy ra được mỗi cá nhân.

              Sống ở trên đời, đừng nghĩ rằng mình cần một người nào đó chứng nhận mình là ai, là cái gì, làm được cái gì, vân vân. Đó là loại người chứng nhận. Trong xã hội Việt Nam 1975-2013 này, loại người đó có thể tự hào với một mớ giấy lộn chứng nhận và bằng khen, nhưng tự đứng trước cái kiếng và nhìn vô đó, họ dám nhận rằng họ biết được hơn bao nhiêu so với phần còn lại của thiên hạ, những người không cần một tờ giấy chứng nhận nào, cũng như không cần một thằng ngu nào chứng nhận, cũng như không cần phải bỏ xu nào ra để được chứng nhận?

              Những cái bằng chứng nhận nào ghi bằng tiếng Việt được cấp phát trong giai đoạn 1975-2013 đều là giấy lộn, rác rưởi. Cá nhân anh trong quá trình làm việc, đã đi mua rất nhiều chứng nhận cho những công ty anh làm, mà anh không muốn nói tên ra.

              Nói sơ sài, mong em hiểu cặn kẽ!

              P.S: về kiến thức em muốn biết, thật ra em không đi tìm kiến thức, mà kiến thức tự tìm tới em, tin hay không, tùy em!

              Likes(0)Dislikes(0)
  25. Thực ra thì em không trẻ như anh nghĩ đâu ạ, em thua anh có 5 tuổi thôi. Trong khi bạn bè hoặc có gia đình, hoặc ổn định nghề nghiệp thì em vẫn loay hoay với việc tìm hiểu bản thân và mục đích sống của mình, không biết mình thực sự đam mê cái gì để chọn làm mục tiêu mà phấn đấu. Chính vì muốn tìm hiểu rõ hơn về bản thân nên em thử cái món MBTI đó cho biết. Hơn 1 năm trước em nghĩ em đã tìm ra mục tiêu nhưng mà có lẽ không phải vì em cố gắng theo đuổi nó mà không có cơ hội nào cho em cả. Đôi lúc nghĩ có thể nó không dành cho em hoặc em không biết cách để tiếp cận nó. Mà trong tình trạng của em hiện tại, đọc cái Nhân sinh quan của anh em thấy hoang mang luôn.

    Cảm ơn anh đã chịu khó trả lời các thể loại câu hỏi của em mấy ngày nay. Hi vọng là không làm phiền anh :).

    Likes(0)Dislikes(0)
  26. Anh! Anh nghĩ sao về câu này ạ! "khi người ta đã có thể tệ bạc với ai khác, thì cũng có lúc họ cũng cạn tình với mình như vậy...". Không khó để em hiểu câu này, nhưng em muốn biết ý nghĩ của anh. Em cám ơn anh trước nha.

    Likes(0)Dislikes(0)
    1. @Trinh: em, bây giờ em cho anh chuyển qua nghề tư vấn tâm lý tình yêu luôn rồi hả, hehe.

      Thôi, em hỏi thì anh trả lời, nghĩ gì hả? Anh nghĩ là, mỗi người đều có những hoàn cảnh và giai đoạn sống khác nhau, có những việc do tính cách quyết định thì không thể thay đổi trong những hoàn cảnh khác nhau, có những việc do hoàn cảnh quyết định thì có thể thay đổi theo từng giai đoạn.

      Đánh giá một người, dựa trên quá khứ là tốt rồi, nhưng tốt hơn nữa, thì phải coi hành động đó của anh ta trong quá khứ thể hiện do hoàn cảnh hay do tính cách, thì lúc đó đánh giá của mình sẽ chính xác hơn.

      Dù sao đi nữa, nếu đã làm, thì đừng sợ. Nếu đã sợ, thì đừng làm.

      Likes(0)Dislikes(0)
  27. Anh! anh truyền cho em kinh nghiệm học piano đi ạ! Em đã học hơn một năm rồi mà chưa đánh được ra hồn ạ! Em học ở trung tâm Sen Hồng của thầy Thanh Xuân đó anh. À, em tập trung bình một ngày hai tiếng đó anh. Em cám ơn anh trước nhen!

    Likes(0)Dislikes(0)
    1. @Trinh: em ơi, anh quýnh piano cũng hông giỏi lắm đâu (không muốn nói là dở ẹt), nhưng mà anh thấy tập cái gì cũng dzậy, chỉ có khổ luyện thì mới có kết quả thôi. Một ngày hai tiếng là nhiều so với người học piano không chuyên đó em, không biết em làm cái gì trong 2 tiếng đó. Thường anh thấy học piano khác học guitar, học guitar thì tập đánh theo bài, theo vòng gamme (scale) để người chơi đàn dễ nhớ, còn piano thì tập chạy ngón theo cái cuốn luyện ngón kinh điển là Methode Rose, nên người học piano sẽ cảm thấy thành tựu tới lâu hơn guitar, nhưng mà về tốc độ chạy ngón nếu tập thuần thục thì chạy ngón trên piano là nhanh nhất trong các loại nhạc cụ.

      Đó là chưa kể nhạc dành cho piano nghe muốn cho "ra hồn" thì toàn mấy bài cổ điển, kiểu mấy bài sonate là nhẹ nhứt, còn guitar muốn quýnh ra hồn thì dễ ẹt, học thuộc vòng gamme của một bài hát, thuộc lòng cách bấm (không tới 10 hợp âm cho một bài nhạc pop Việt Nam, đặc biệt nhạc Việt Nam có bài chỉ có 3 hợp âm) là quýnh được.

      Từ từ, cứ từ từ em 😀

      Likes(0)Dislikes(0)
  28. Anh ơi! Anh tư vấn giùm cho em trọn bộ âm thanh để nghe nhạc và xem phim trong phòng khách, nghe nhạc trong phòng ngủ nghe anh. Tiêu chí "rẻ mà hay" nha anh ^.^ Em cám ơn anh nhiều thiệt nhiều ạ!

    Likes(0)Dislikes(0)
    1. À, hôm qua em có vô showroom của loa tranh Sơn loa, thì ở đây họ tư vấn cho em ampli yamaha nội địa cho dân chuyên nghiệp, giá chỉ bằng 30% so với hàng thùng ạ, họ nói nó là hàng triển lãm hay trưng bày bên Nhật, nên lớp vỏ bị trầy nhưng bên trong là mới. Anh thấy sao ạ? Em cũng đã nghe thử âm thanh loa của họ, bass thì hông chắc, strebb cũng hổng trong, nghe nó bục bục sao đó anh, mà em thấy họ quảng cáo quá trời, thất vọng ghê

      Likes(0)Dislikes(0)
      1. Hi em, bây giờ được em tin tưởng nhờ tư vấn âm thanh luôn, hehe.

        Kinh nghiệm xài đồ âm thanh của anh là tiền nào của nấy, tất nhiên mình không nói tới loại lừa đảo, mua rẻ bán mắc ha, cho nên phải tìm được đúng sản phẩm cần mua, rồi đi hỏi giá chỗ nào bán cái đó rẻ nhất thì mua, chứ không phải là đi mua cái gì rẻ nhất không quan tâm tới sản phẩm là cái gì ha em^^.

        Em không cho anh biết phòng em kích thước bao nhiêu, có thêm chi tiết gì như sàn gỗ trần gỗ màn vải hay tủ kiếng gì hay không, vì âm thanh bị ảnh hưởng từ mấy thứ để trong phòng.

        Nếu em chỉ cần một bộ âm thanh nghe được, và đủ tiếng, tròn tiếng không bị méo, để trong phòng khách coi film, thì em mua một bộ loa dành cho máy tính. Nổi nhất trong dòng sản phẩm này là Creative của Singapore, em mua bộ nào cũng được, thậm chí 2.1 cũng rất hay rồi. Có tiền rủng rỉnh vài triệu thì rinh một bộ 5.1 về để khắp phòng, dư sức tạo cảm giác rần rần. Còn loa để trong phòng ngủ nghe nhạc nhẹ nhẹ thì cũng cứ mua Creative, 2.1 khoảng triệu mấy là đủ hay rồi em.

        Còn nếu em muốn mua một bộ âm thanh giống rạp, thì đòi hỏi nhiều hơn về phòng ốc, vì tiếng bass lẫn tiếng treble đều đòi hỏi không gian không bị dội, tức là phải có vật liệu hút âm như màn nhung, sàn gỗ hoặc simili... Về sản phẩm dành cho gia đình, anh thấy Pioneer có sản phẩm ampli tốt, Bose và AR có sản phẩm loa tốt, khi mua nên hỏi người bán tổng công suất loa em mua với công suất phát của ampli có phù hợp không ha. Thường thì khi mua amply em nên hỏi có sẵn bộ giải mã các tín hiệu Dolby, Surround hay không ha.

        Nếu mua dạng này, thì đừng mua hàng cũ, đừng mua hàng nội địa gì đó, vì nó chỉ cần thay một chi tiết bên trong thì giá cả hay chất lượng âm thanh cũng đã khác biệt rất lớn, nếu em không rành thì đừng mua ha.

        Theo anh, nếu em ở nhà phố, thì mua loa Creative là được. Còn em ở nhà biệt thự hay có phòng cách âm, thì hãy mua bộ âm thanh còn lại, vì mua đồ công suất lớn mà mở nhỏ nhỏ sẽ bị tốn tiền, chưa kể mớ dây dẫn cũng rất mắc tiền, và cả hai bộ âm thanh anh nói đều cùng một nguồn phát video/audio của em, chứ film mà có track âm thanh chuẩn thì mua hơi bị mắc tiền nha em :D.

        Hy vọng phần tư vấn của anh không làm em hụt hẫng 😀

        Likes(0)Dislikes(0)
        1. Anh oi! Cho em cái mã của 5.1, 2.1 và chỗ bán luôn đi anh. Em gái đi mua đồ hơi bị khổ ạ :P. Em cám ơn anh. Moa

          Likes(0)Dislikes(0)
          1. Em ơi, có cái hiệu là Creative rồi, em ra trung tâm điện máy hay mấy cửa hàng bán máy tính là mua được há, cứ nói người ta loa 5.1 của Creative để coi film, loa 2.1 để nghe nhạc là lấy bộ nào cũng được,

            Nhưng nếu em muốn có model, thì em có thể vô trang creative.com để coi model trước, thí dụ như SBS A520 là bộ loa 5.1, còn SBS A220 là bộ loa 2.1, dễ rồi ha. Thị trường Việt Nam nếu không có bán model đó thì mua model tương tự, miễn sao đủ tiền trả là được 😀

            Likes(0)Dislikes(0)
  29. Làm thế nào để học cách chấp nhận hả anh? Mình biết việc đó sẽ xảy, nhưng không chấp nhận được, và nó khiến mình đau khổ?

    Likes(0)Dislikes(0)
    1. Trả lời cho câu hỏi của em, các tôn giáo lớn đều đã có phương pháp của họ, nào là cầu nguyện, thứ tha, nào là thiền, tụng kinh, từ bi hỉ xả, lên chùa đóng tiền nghe thuyết pháp vân vân. Tóm lại phương pháp của các tôn giáo lớn chính là làm người ta mất thời gian vào những điều vô ích, để từ từ người ta quên đi sự đau khổ đó.

      Còn theo anh thì, nếu em đã biết việc gì sẽ xảy đến là nó phải xảy ra, thì chuyện đó là tất yếu rồi, em không ngăn cản được, thì khi nó xảy ra, hãy nghĩ nó đang làm đúng bổn phận của sự việc đó, tức là làm đúng với những gì thiên nhiên quy định, không trái tự nhiên, thì điều đó càng làm mình dễ chấp nhận hơn.

      Với những điều mà mình không ngăn cản được nó xảy ra hay không, thí dụ như sinh, lão, bệnh, tử, thiên tai lũ lụt, thì nếu nó xảy ra, mà ta không muốn, thì cứ chấp nhận như đó là điều hiển nhiên, không ai thoát khỏi.

      Với những điều mà mình có thể can thiệp cho nó đừng xảy ra mà nó vẫn xảy ra và làm mình đau khổ, thì hãy hỏi rằng: ta đã làm hết sức để ngăn cản điều đó chưa? Nếu đã làm hết sức mà nó vẫn xảy ra, thì đó không phải lỗi của mình, có thể buồn vì lực bất tòng tâm, nhưng đừng đau khổ.

      Nếu ta chưa làm hết sức để ngăn cản, rồi để cho điều ta không muốn chấp nhận xảy ra làm ta đau khổ, thì trước khi đau khổ, hãy tự trách mình không làm hết khả năng, không thử hết mọi cách, lỗi trước hết là của mình, sau đó hãy chấp nhận điều đó như là lỗi của mình, lúc đó em muốn đau khổ hay không thì tùy em.

      Khi em cảm thấy đau khổ, là lúc em gieo vô người em một hạt gọi là hạt đau khổ. Càng nghĩ về nó tức là càng tưới nước cho nó ươm mầm và nảy nở. Hạt đau khổ sẽ thành cây độc ác, và cây độc ác sẽ có trái xấu xa.

      Nếu thích ăn trái xấu xa, hãy gieo hạt đau khổ, nếu không, thì chấp nhận sự việc.

      Nếu không chấp nhận nổi, thì 1 là chui đầu vô mấy tôn giáo lớn anh đã nói bên trên để tiêu tốn thời gian vô ích, từ từ em cũng sẽ quên, hoặc 2 là coi như định mệnh nó bắt buộc điều đó phải xảy ra tại thời điểm đó, như vậy, cho người đó, đừng tìm hiểu tại sao nữa.

      Chúc em vui 😀

      Likes(0)Dislikes(0)
      1. Cám ơn anh! Hình như em đang trở nên xấu xa! Nhưng đúng là định mệnh buộc nó xảy ra vào điểm đó, nhưng em không đủ can đảm hoặc sức mạnh để ngăn cản nó nên kết quả chẳng hay ho gì hết á!

        Likes(0)Dislikes(0)
  30. Đầu tiên khi muốn viết cho chú thì con không biết phải xưng hô như thế nào cho phải (vì con gần được 20 mà hình như chú đã "tam thập bao nhiêu đó..." rồi) nhưng rồi cũng quyết định gọi chú xưng con cho đúng lễ.Con biết được blog của chú là nhờ bác Gu-gồ ấy, lượn lờ đọc mấy bài viết thì thấy ngưỡng mộ chú vì chú biết nhiều quá (chắc tại trước giờ con chỉ ở dưới giếng nên thấy vậy) nhưng thực sự là con thấy rất vui vì tìm thấy được một người có suy nghĩ cũng kha khá giống mình, con thấy chú lạc quan và bất cần một cách có suy nghĩ sao sao á. Con tự hỏi lúc con bằng tuổi chú thì con có được tinh thông hàng tá chuyện như chú không (ý là vậy chứ không có đề cập đến toán lý hóa sinh sử địa... vân vân và mây mây...) hoặc có thể nhỉnh (hay "nhĩnh" hoặc "nhỉn" cháu quên mất) hơn chú không. Chứ bây giờ là con thích blog của chú lắm. mong là có thể gặp được Người Sài Gòn ngay trên đất Sài Gòn này một ngày không xa.

    Likes(0)Dislikes(0)
    1. "Chú" không sinh ra con được, nên con cứ gọi chú là anh ha, theo tục lệ của người Việt Nam đi con. Gặp chú đâu có khó, mấy anh chị khác đều có thể làm chứng cho con chuyện này :D. Chuyện biết nhiều cũng tùy người, có người sinh ra bản tính tò mò sẵn, thì đâm ra mất thời gian đi tìm hiểu đủ thứ :D, có người không thích vậy, chỉ thích tập trung vô 1 thứ thôi, cũng nhiều.

      Chúc "con" ngày vui 😀

      Likes(0)Dislikes(0)
      1. vậy "Anh" cho cháu chia sẻ kiêm tìm kiếm lời giải đáp luôn nha, cháu là đứa có bản tính tò mò sẳn và cũng hay lục lọi đủ thứ, nhưng có người lại khuyên cháu là cái gì cũng cần phải biết tường tận, chứ đừng có mỗi thứ một ít, kiểu như "nhất nghệ tinh, nhất thân vinh" ấy. nhưng mà với cháu thì một thứ thôi chưa đủ, mặc dù câu đó cháu nghĩ ông bà mình nói đúng, nhưng nó không thỏa mãn được cháu, "anh" có thể cho cháu một lời khuyên là cháu nên thế nào được không ạ? Cháu cám ơn "anh" nhiều.

        Likes(0)Dislikes(0)
        1. Ờ, để "chú" giải thích cho "con" hiểu nha.

          Nhất nghệ tinh, nhất thân vinh là câu tiếng Hán, một nghề cho chín còn hơn chín nghề là câu tiếng Việt, đại ý thì ai cũng hiểu, khỏi giải thích, nhưng lý do người xưa căn dặn con cháu chỉ chọn 1 nghề để làm chứ đừng làm 9 nghề là như vầy: người Việt Nam nói riêng, và người Hoa Nam nói chung bị ảnh hưởng bởi văn minh lúa nước và văn hóa định canh định cư, do đó trong một xã hội cộng sinh chặt chẽ mà việc người này làm sẽ ảnh hưởng tới việc của người khác một cách trực tiếp và mạnh mẽ như vậy, người xưa đã dạy con cháu những ý sau:
          - mình làm việc của riêng mình, đừng làm lấn việc người khác, vì nếu lấn việc người khác trong cộng đồng thì sẽ mất lòng nhau, điều đó văn hóa Á Đông có phản ứng cực kỳ nhạy cảm, hiểu nôm na là cướp chén cơm của người khác, mà "người khác" ở đây là người mình quen, cộng sinh với mình
          - với tư duy làm việc ngắn ngày, thời vụ, thì người Việt Nam nói chung sống dựa vào thiên nhiên, vào các quy luật nắng mưa sáng tối của tự nhiên, nên tư duy không sâu, không có thói quen tìm tòi (và cũng không được dạy thói quen này), chủ yếu nghe lời người đi trước rồi cứ thế mà tiếp tục làm chứ không hiểu tại sao phải làm như vậy. Hiểu được tư duy đó, nên người xưa dặn con cháu chỉ tập trung vô 1 nghề, để phù hợp năng lực thể chất, trí tuệ của đa số người Việt Nam, chứ nếu phải dàn trải năng lực ra nhiều lĩnh vực thì e con cháu không làm nổi.
          - tuổi thọ của người xưa ngắn, nên họ cần thành công sớm, mà năng lực không cho phép dàn trải ở nhiều lĩnh vực, nên họ tập trung vào một nghề nào đó, để có thể nuôi sống bản thân trước hết, rồi sau đó mới tìm tòi những nghề khác.

          Người xưa dồn 3 ý đó vô 6 chữ Nhất nghệ tinh nhất thân vinh là như vậy, con cháu sau này ít học quá nên phân tích tầm bậy tầm bạ rồi đâm ra hiểu sai ý người xưa, chứ thiên hạ đông tây kim cổ vẫn có người rất bác học, một mình làm đủ thứ nghề, mà họ vẫn "vinh" (thử Google, Wiki "Hồ Chí Minh" coi nó nói ổng mấy nghề?), có người cả cuộc đời chỉ làm đúng 1 nghề cha truyền con nối mà cả dòng họ vẫn không có ai "vinh".

          Nhất nghệ tinh, nhất thân vinh không phải là câu dự đoán kết quả, mà là câu khuyên nhủ con cháu của người xưa, với năng lực thể chất, vật chất lẫn tư duy, tinh thần đều thấp kém, thì chỉ nên chọn 1 nghề là phù hợp.

          Thử ra nước ngoài, phương Tây chẳng hạn, sẽ thấy một anh nông dân phương Tây làm đủ thứ, điện, nước, sắt, mộc, xây cất, vẽ, thiết kế, dạy con học, nói chung là tự xây được nguyên cái nhà, và chuyện đó là rất bình thường ở xứ người, đem qua xứ mình chắc chắn sẽ được nâng lên thành rồng.

          Nếu "con" có sự tò mò đủ lớn và thời gian lẫn tiền bạc đủ nhiều, thì "con" cứ tìm tòi, học hỏi, thắc mắc về tất cả những thứ "con" quan tâm, và sống "có tâm" với đời, thì "con" càng nhiều nghề thì thân của "con" sẽ càng "vinh". Nhưng mà đúng là đã biết thì phải biết cho tường tận, tức là phải có học hành, có thực hành, có trải nghiệm, có kinh nghiệm đàng hoàng mới gọi là biết, còn cái loại chỉ nghe nói trên bàn cafe mà cho rằng mình là "sư phụ" thì không nói tới nghen "con".

          Leonardo Da Vinci là một thí dụ ít ỏi trong số hàng triệu người đa tài như vậy.

          Likes(0)Dislikes(0)
  31. chú ơi con đọc mấy bài của chú con thích lắm (rất trúng ý con), đọc câu nào con búng tay cái "chóc" zậy đó.

    Kiểu là con đọc nhiều rồi bây giờ con chỉ muốn hỏi chú thôi lý do là tại con kết mô-đen chú rồi.

    Chú có phải là một người khó tính không ạ?

    (con hông có ý gì cả chỉ vì lúc đọc bài chú con thấy chú rất chỉnh chu, nề nếp đàng hoàng, chê bai những cái "tật" người trẻ hay có - đôi khi con cũng thấy mình ở đó).

    Likes(0)Dislikes(0)
    1. Hồi trước thì chú khó tính với người và dễ tính với mình.

      Còn bây giờ thì chú dễ tính với người và khó tính với mình.

      Chú hổng khó tính lắm đâu con, người khó tính cái mặt nó nhăn nhăn đăm đăm, xấu trai lắm, chú hổng muốn bị chê xấu trai đâu :)) (mặc dù có hơi xấu thiệt haha).

      Likes(0)Dislikes(0)
  32. chào anh Demi Fantasy, anh có nghĩ là 1 trong những nguyên nhân khiến cho Việt Nam trì trệ đến giờ là văn hóa của Khổng Tử Giáo hay không? chúng ta luôn tôn vinh sự ôn hòa, bất cứ ai mà nói khác suy nghĩ khác sẽ bị vùi dập. Nhất là trong môi trường giáo dục và doanh nghiệp. Đề tài này chắc nói hoài nói mãi.

    Likes(0)Dislikes(0)
    1. Hi em, không biết em tham khảo ở đâu mà nói rằng "...văn hóa của Khổng Tử Giáo hay không? chúng ta luôn tôn vinh sự ôn hòa, bất cứ ai mà nói khác suy nghĩ khác sẽ bị vùi dập.".

      Tinh thần mà em nói tới chắc chắn không bắt nguồn từ Nho Giáo, mà nó tới từ một tôn giáo khác, phổ cập hơn và giáo dân đông hơn học trò của Khổng Tử gấp nhiều ngàn lần.

      Likes(0)Dislikes(0)
  33. Thưa chú, theo ý kiến của riêng con, giáo dục và y tế là hai nghành rất cần thiết cho phát triển xã hội nhưng sao ở VN mình lương cũa 2 nghành này còn thấp hơn bán cá ngoài chợ nữa! Riết rồi lớp 5 không biết đánh vần tên và chích nhầm thuốc là chuyện thường ngày ở Huyện…Con thấy mà phát rầu. Lý do là sao hả chú?

    Likes(0)Dislikes(0)
  34. Hi bạn, cho mình biết thêm thông tin của 1 vài CLB Hướng Đạo Sinh tiêu biểu ở tp HCM được không? nếu có web thì tốt. Cảm ơn nhé ^^

    Likes(0)Dislikes(0)
  35. Anh, bữa em có hỏi anh về cách anh xài từ "xử dụng", anh hứa chừng nào có nhiều thời gian anh sẽ trả lời. Vậy bây giờ anh có nhiều thời gian chưa anh ^^

    Likes(0)Dislikes(0)
  36. Con xin phép trích trong bài http://blog.demifantasy.com/ben-ly-cafetui/

    Ta nói, lúc đó tui nói tụi nó vầy: “ở lại đi em, đi qua xứ người thì cũng là phận lưu vong, làm tôi mọi, ở Việt Nam thì mình đường đường chính chính ăn cơm Việt nói tiếng Việt trên cái đất Việt, điều đó không sung sướng hơn sao? Ở lại, đất nước này cần những người như em.”

    Tui chắc chắn có người sẽ còn nhớ tui nói như vậy.

    Nhưng mà bây giờ, ai hỏi tui: đi hay ở, tui nói vầy: “đi đi em, đi gấp, đi nhanh, bằng cách nào cũng được, đám cưới giả, xuất khẩu lao động, đi du lịch xong trốn ở lại cũng được, cứ đi, đừng có ở cái đất nước này nữa.”

    chú có dự định sống ở nước ngoài trong tương lai hông chú?? theo ý kiến chủ quan của con thì con có cảm giác chú có cái nhìn và suy nghỉ của những người "tây + nhật" khác với những ng mà con từng thấy.

    Chú có thấy khó chịu với sự "gò ép" ở VN ?

    Likes(0)Dislikes(0)
    1. Nơi sống không quan trọng bằng cách sống đó con, cho nên sống ở đâu đối với chú không quan trọng, trong nước hay ngoài nước gì cũng được, nhưng nếu chú có con, và điều kiện sinh sống ở Việt Nam không phù hợp, thì chú sẽ kiếm chỗ nào phù hợp với con mình để ở.

      Ở Việt Nam đâu ai gò ép chú gì đâu con :D. Chú thấy rất thoải mái với cuộc sống hiện giờ :D.

      Likes(0)Dislikes(0)
  37. chú ơi con đọc bài thấy chú hay viết là Sàigòn hay Saigon tại sao ko phải là Sài Gòn?

    và nguồn gốc ý nghĩa cái tên này ra sao hả chú?

    con cám ơn

    Likes(0)Dislikes(0)
    1. Con ơi, thói quen thôi à. Ý nghĩa chữ SG con google chắc ra đó, không thì tìm cuốn Saigon Tả Pí Lù - Vương Hồng Sển tra coi có không nghen, chú nhớ là có đó.

      Likes(0)Dislikes(0)
  38. Chào anh,
    Người xung quanh hay chê e "làm gì cũng chậm" :(. E cũng không được nhanh ý lắm. Làm thế nào để rèn luyện được bản thân nhanh nhẹn và lanh lợi hơn hả a? Từ bé đến lớn e vẫn chậm chạp và khù khờ vậy, giống như bản tính rồi, giờ càng ngày càng thấy phải thay đổi. A cho em một lời khuyên đi ạ.

    Likes(0)Dislikes(0)
    1. Hi em,

      Cám ơn em đã đặt câu hỏi khó, bởi vì người đáng lẽ em phải hỏi là ba má, hay thầy cô của em chứ không phải anh. Nhưng em đã hỏi, thì anh cũng chia sẻ quan điểm của mình.

      Con người khù khờ hay lanh lợi phần lớn do hai nguyên nhân: bẩm sinh và bị ảnh hưởng. Bẩm sinh là do gene, không thay đổi được, bị ảnh hưởng là do môi trường, thay đổi được.

      Nếu em là trường hợp thứ nhất, biểu hiện là không chỉ riêng em mà cả gia đình, dòng họ, đều chậm chạp và khù khờ giống em, mà em muốn thay đổi, thì cần phải biết tại sao phải thay đổi. Rất nhiều thiên tài và vĩ nhân có biểu hiện khù khờ, chậm chạp, thậm chí thành ngữ Trung Quấc cũng có câu "đại trí nhược ngu", nếu chỉ là vẻ ngoài hiền lành chậm chạp hay khù khờ mà có được một bộ não sáng suốt thì em không cần thay đổi.

      Nếu em là trường hợp thứ nhất, mà vẫn muốn thay đổi cho phù hợp thời thế, thì lời khuyên của anh là: từ bỏ tất cả những thói quen trước đây, bắt đầu quan sát cuộc sống và tập những thói quen mới. Cách tốt nhất là chọn một người mà em cho là nhanh nhẹn và lanh lợi, rồi bắt chước người đó, từ lời nói tới việc làm, tới khi hình thức em giống được họ, thì con người em cũng ít nhất cải thiện được 30%-40%.

      Nếu em là trường hợp thứ hai, thì lời khuyên của anh là: chọn một môi trường khác với môi trường em đang sinh sống, chui vô đó, quan sát và bắt chước họ để hoà nhập với môi trường đó, em sẽ cải thiện được khoảng 60%-70% dưới một năm.

      Nếu bản tính của em không thích nghi nổi, thì em không cần phải thay đổi. Con người là một loài, cũng giống như thú vật, cũng giống như cây cỏ, có chậm có nhanh, có động có tĩnh, không thể bắt con rùa chạy tung tăng như con thỏ được, cũng như không thể bắt trái dưa hấu tòng teng như trái nho được, ha^^.

      Chúc em thay đổi thành công.

      Likes(0)Dislikes(0)
  39. Em vừa có cơ hội biết qua blog của anh, vừa đọc một số bài anh chia sẽ & em rất thích cái phong cách rất Sài Gòn qua các bài viết của anh cũng như cảm ơn anh về những kiến thức mà anh chia sẽ.
    Hiện tại, Em đang quan tâm về lĩnh vực Marketing, nhân tiện em cũng xin hỏi anh có còn mở các lớp về marketing nữa không ạ ?
    Mong phản hồi từ anh.
    Cám ơn anh.

    Likes(0)Dislikes(0)
    1. Cám ơn em đã quan tâm tới các bài viết của anh trong blog này. Anh sắp tới khoảng đầu tháng Tư sẽ có một lớp về marketing, chủ yếu là chia sẻ kiến thức về marketing cho vài người bạn muốn làm marketing ĐÚNG, em chịu khó theo dõi blog anh để biết thông tin nha, hoặc nếu em muốn thì anh sẽ gởi thông tin lớp học qua email cho em.

      Chúc em vui vẻ.

      Likes(0)Dislikes(0)
  40. Anh Lực ơi,

    Nguyên đang muốn tìm một Luật Sư Dân Sự chuyên nghành tư vấn về mua bán bất động sản, phân chia tài sản, chuyển nhượng tài sản, thừa hưởng tài sản và đại diện thực hiện các thủ tục pháp lý về bất động sản.

    Dạ cảm ơn Anh Lực nhiều lắm và xin Anh mở lòng liên lạc và giới thiệu cho Nguyên một hoặc những Luật Sư mà Anh quen biệt nha.

    Dạ xin Anh liên lạc với Nguyên qua hộp thư trên Facebook của Nguyên nha:
    (đã xóa vì lý do bảo mật-Demifantasy)

    Biết ơn Anh ạ.

    Likes(0)Dislikes(0)
    1. Chị Nguyên vui lòng kiểm tra hộp thư Others trong Mesenger của Facebook, tui đã gởi tin cho chị hai ba ngày, có thể chưa kết bạn nên tin nhắn không chuyển vô inbox. Chúc chị sớm giải quyết được công chuyện.

      Likes(1)Dislikes(0)
  41. Nhờ anh Lực gỡ rối ạ.
    Em đang làm việc với 1 bạn thiết kế thuê ngoài để làm bộ nhận diện thương hiệu công ty anh ạ. Bạn đó làm freelance do người trong công ty giới thiệu. Em thì là nhân viên mới trước giờ các công ty cũ toàn làm với thiết kế của công ty, đây là lần đầu tiên làm với bên ngoài. Hạng mục công việc thì không nhiều vì logo công ty thì có trước rồi bạn chỉ làm mấy cái tiêu đề thư, đồng phục các kiểu thôi. Em chưa tạm ứng chi phí vì bạn ấy ok là xong việc thanh toán gọn luôn, làm việc qua mail là chủ yếu không ký hợp đồng. Sau khi bạn làm xong thì sếp em cũng chưa có duyệt ngay cần phải sửa ít nhiều. Bạn ấy hứa hẹn rồi lại trễ hẹn. Em gọi điện không nghe máy, email không phản hồi. Giờ em thấy sốt ruột vì việc chưa xong mà liên hệ với bạn không được, nếu bỏ bạn đó làm với bạn khác thì em áy náy vì dẫu sao bạn ấy cũng đã bỏ công làm và gởi thiết kế cho em 1 lần rồi. Anh gỡ rối cho em với. Em cảm ơn anh.

    Likes(0)Dislikes(0)
    1. Đã trả lời qua email của em ha, copy ra đây cho bà con ai có quan tâm thì tham khảo :))

      Em đưa ra một cái hạn chót để bạn ấy trả lời. Quá thời hạn đó mà bạn đó không trả lời thì em huỷ hợp đồng, đền bù 8% tổng giá trị hợp đồng (theo luật).

      Likes(0)Dislikes(0)
  42. Chúc thầy vẫn có nhiều sức khỏe để đi thăm thú đó đây.
    Lâu lâu con muốn hỏi Thầy một câu cho vui nhà vui cửa: " giàu thì đi với sang, nghèo lúc nào cũng đi với hèn". Vậy một con người ở trong tình huống không thuận lợi hay nói mặt khác là nghèo về vật chất. Vậy lâu dần nó có biến đổi bản chất của họ từ "sang" thành "hèn" không Thầy? Con không muốn nhắc đến chuyện khi tâm người đó sáng thì người đó sẽ bla bla.... Nhưng nhìn vào thực tế, khi chưa bỏ được cái gì vô miệng mà bấm bụng xông pha giành miếng ăn với người khác thì không đặng. Nói chung câu hỏi này mang tính chất than thở là chủ yếu. Đọc một cái và mỉm cười cho qua con cũng lấy làm vui 🙂

    Tuần mới vui nha Thầy

    Likes(0)Dislikes(0)
    1. Nhờ cái băn khoăn của bạn Nhi mà hai tôn giáo lớn nhất đã ra đời đó, haha.

      Để biết nghèo có hèn hay không, bạn Nhi đọc cuốn Trong gia đình của Hector Malot nha (có trong shop.demifantasy.com).

      Likes(0)Dislikes(0)
      1. Cám ơn thầy giới thiệu nha. Qua thi con tìm đọc liền (tiếc là không biết Pháp văn để đọc bản gốc). Hông liên quan, dạo này con được mấy bạn nhận xét là quá nóng tính (con cũng thấy vậy và tập sửa lần lần). Vấn đề là đêm khuya lôi mấy bài thầy viết (bị chặn comment) ra đọc, lúc gây cấn nhất - kéo xuống comment. Nói chung vừa đọc mấy dòng là con tắt liền, bị sợ mình tập "kìm nén" cảm xúc và sửa tánh xấu không được.

        Likes(0)Dislikes(0)

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *