Dấu Hiệu Từ Ngữ Chứng Tỏ Bạn Đang Gặp Ác Nhân (trong kinh doanh)

11 Comments

Vầy, người thì tui gặp nhiều, vài trăm, có khi cả ngàn hơn, nên tui tự cho là tui rút được nhiều bài học kinh nghiệm đau thương lẫn xương máu, nên bây giờ tui có một cái kinh nghiệm sau đây: hễ mà nghe ai nói chuyện, mà trong câu chuyện họ thốt ra những dấu hiệu nguy hiểm, là tui xách dép chạy, có khi tui bỏ luôn đôi dép tui chạy luôn. Vì ở lại thì một là mình hốt trọn bãi, hai là lãnh thẹo, ba là thừa sống thiếu chết, bốn là không chết cũng bị thương, năm là làm không công cho thiên hạ rồi bị thiên hạ chửi ai kêu mày ngu :) ).

Dấu hiệu ngôn ngữ đó là: bạn phải bỏ chạy ngay lập tức, thậm chí xách dép lên chạy chân không cho nhanh, cắm đầu chạy, không hợp tác, làm ăn, liên kết, mua bán bất cứ thứ gì với người nào nói ra những dấu hiệu ngôn ngữ dưới đây:

  1. Tổng thể. Bất cứ người nào, nói câu gì, bối cảnh gì mà có dính chữ Tổng Thể đó vô thì tui yêu cầu bạn bỏ chạy ngay lập tức. 
  2. Hiểu hông? Bất cứ người nào cứ nói một câu ra rồi hỏi Hiểu hông, nói một câu rồi hỏi Hiểu hông, là loại người bạn cần bỏ chạy ngay lập tức.
  3. Theo… Sau dấu ba chấm đó sẽ là các Viện, Bộ, Cục, Ban, Ngành, Ông này Bà kia, sách này tài liệu nọ, và lặp đi lặp lại chữ Theo tới mức bạn nhận ra được là anh ta/chị ta đang “Theo” quá nhiều người, thì tốt nhất là bạn đừng bao giờ theo ảnh/chỉ.
  4. Khủng hoặc Hoành Tráng, trong bất cứ bối cảnh nào. Đây là chỉ dấu nguy hiểm mức cao nhất và bạn nên bỏ chạy ngay lập tức bạn nhận ra được người đang đối thoại với bạn phán ngôn có quá nhiều chữ Khủng, hoặc chữ Hoành tráng trong đó.
  5. Tuyệt, hoặc Cực Kỳ. Bất cứ câu nói nào và trường hợp nào mà người đối thoại với bạn sử dụng hai chữ này nhiều tới mức bạn nhận ra được, thì theo tui bạn nên bỏ chạy.
  6. Khách quan mà nói… Dấu chỉ này là trung bình, nhưng bạn nên chú ý, đối tượng nào thường xuyên nói câu này là đối tượng sẽ nói câu này như một điều chắc chắn: khách quan mà nói thì tui không có lỗi gì cả. Tin tui đi, tin tui đi.
  7. Trích dẫn quá nhiều số liệu và dữ liệu. Tới khi mà bạn nhận ra anh ta đang ra sức quăng vô mặt mình cả đống số liệu, chi tiết tới mức mà mình không biết một con số nào trong đó, thì đó là lúc bạn bịt lỗ tai lại được rồi.

Trước mắt vậy đi, khi nào tui nhớ thêm thì tui ghi thêm :D .

You are welcome :D

Check Facebook Trên iPad Mini, Trong Lúc Đang Ăn Hủ Tíu Nam Vang ở Sihanoukville

3 Comments

Phần I: khác gì ở Saigon?

Chương 1: Ăn sáng bằng ở Sihanoukville

Sáng hôm đó trời mưa sớm, tôi và bạn gái có hẹn với hai người bạn nữa để bắt đầu đi từ Sihanoukville về Việt Nam qua cửa khẩu Xà Xía, cả đám hẹn nhau từ tối qua sẽ bắt đầu đi vào 9h sáng hôm sau, nhưng lúc 9h đó thì trời mưa, nên tôi quyết định mạnh ai nấy ăn sáng, xong rồi chờ dứt mưa rồi cả đám sẽ bắt đầu đi.

Lướt mắt trên thực đơn của khách sạn nơi chúng tôi ở, qua những món omellette, bacon, sandwiches đầy hương vị Tây Âu ở Campuchia, chúng tôi quyết định chọn một món đặc sản của những người Khmer, . , là tên phiên âm Hán Việt của Pnompenh, thủ đô Campuchia, sử dụng rất phổ biến ở miền Nam Việt Nam khi nói tới chỗ này, và có những món ăn đã chết danh với hai chữ này mà người Việt Nam quen thuộc tới mức không thể nói khác được, một trong số đó là hủ tiếu .

Ở Saigon có rất nhiều quán bán hủ tiếu Nam Vang, từ lâu lắm rồi, không biết từ bao giờ nữa, nhưng khi tôi sinh ra thì đã có món này. Tôi có quen vài người chủ của những quán đó, và điều ngạc nhiên rằng, họ không phải là người Nam Vang, họ là người Việt, thuần Việt, không có chút lai nào trong dòng máu của mình, vậy mà những người đó lại đi bán một món đặc sản của một quấc gia khác, và thực khách ăn một cách ngon lành. More

Tui Rất Tự Hào Về Quá Khứ, Nhưng Tui Không Muốn Sống Trong Viện Bảo Tàng

3 Comments

Ghi cái tựa để đó, khi nào có thời gian thì viết bài này, hehe… Bà con thông cảm^^

Hai Câu Chuyện Về Dòng La-San

12 Comments

Tên gọi Gioan là tên tiếng Việt của Jean-Baptiste de La Salle, thông tin về ông này mời quý vị coi ở đây. Tui không có ý định giải thích về nó, mà tui chỉ có ý định kể hai việc có liên quan giữa tui và dòng tu này.

1/ Chuyện thứ nhứt. Chuyện của nhà tui.

Dượng Hai và Dì Hai (Anh rể và chị ruột của Má tui) có một người con , mất không lâu sau khi sinh ra, được chôn cất ở một nghĩa trang thuộc nhà thờ dòng La-san trên Đà Lạt, nghe nói năm mất khoảng một ngàn chín trăm sáu mươi mấy không rõ.

Dượng Hai có chụp hình và lưu trữ, rồi trước khi Dượng Hai mất, ông có kêu mấy đứa con lên Đà Lạt tìm người con đầu đó về cho gia đình đoàn tụ. Vậy là người chị lớn lên đường đi Đà Lạt với những tấm hình của Dượng Hai năm sáu mươi mấy cùng cái tên nhà thờ không rõ, chỉ biết thuộc dòng tu La-san, tất nhiên có điện thoại hỏi han thông tin ở SG trước rồi sau khi có thông tin rõ ràng mới đi lên Đà Lạt.  More

Lâu Lâu Kể Chuyện Tư Vấn (tập 7)

7 Comments

20130515-083116.jpg

Làm , bạn thường xuyên bị khách hàng thử tài không báo trước. Nên tui khuyên mí bạn muốn làm nghề này là “hãy chuẩn bị mọi thứ cho mình” trước khi bước vô nghề, đại khái trong phong trào Hướng Đạo Sinh của tụi này có câu châm ngôn Sắp Sẵn (Be Prepared) á, hehe…

Lôi chuyện gần nhứt kể nghe chơi ha. Chuyện xảy ra hôm nay, buổi trưa, một khách hàng gọi điện thoại cho tui nói là cần tư vấn về việc bán hàng thời trang cao cấp ở Việt Nam, tui okay, hẹn ra quán cafe ngay trung tâm SG cho tiện đi lại. Gặp mặt chào hỏi, sau khi đã biết sơ sơ về nhau rồi thì chỉ thử tài tui liền:

- em biết viết nội dung quảng cáo hông, ngắn gọn súc tích nhưng vẫn phải toát lên “cái gì đó”?

Tui trả lời:

- dạ được, chị cho em yêu cầu, em viết nháp thử chị coi ha.

Chị khách hàng từ tốn:

- OK em, sản phẩm của chị là sản phẩm thời trang cao cấp, đa dạng trong phong cách, phù hợp mọi khách hàng từ Đông sang Tây, thiết kế ở Ý do những nhà tạo mẫu danh tiếng vẽ kiểu, được những người thợ Châu Á khéo léo tỉ mỉ cắt ráp thành (giống như chị đang viết nội dung luôn chứ hông phải em nữa – tui nghĩ mà không nói ra). Chị cần một đoạn mở đầu cho cuốn catalogue của đợt sản phẩm đầu tiên chị đang nhập về, yêu cầu là nêu được tính toàn cầu của sản phẩm, tính thời thượng, sự sang trọng, văn phong trau chuốt, sang trọng, có hiểu biết chuyên môn trong ngành thời trang sâu nhưng không quá khó với người đọc, ai đọc cũng hiểu, phù hợp đối tượng cả nam và nữ.

Tư vấn tròn mắt:

- bao nhiêu chữ chị?

Khách hàng mơ màng:

- thì cuốn catalogue cỡ A4 đó, em viết đoạn mở đầu nhiêu chữ?

More

Đửng Trách Đám Con Nít

No Comments

Nếu chính người lớn đã đối xử với nhau và với đám trẻ con một cách vô học và vô văn hoá, thì đừng trách đám nhỏ.

Bạn không có cái quyền không tôn trọng người khác mà đòi hỏi người khác phải tôn trọng mình.

Bạn mới là đứa vô học và vô văn hoá.

Người lớn mới là những thằng người vô học và vô văn hoá, đã chính bạn giáo dục ra một đám con nít mất dạy sính ngoại rồi bây giờ lôi tụi nó ra chửi sao?

Ngu.

Older Entries