Sep 28
DemifantasyViết Về Sàigòn ăn uống, Sàigòn, sleepless nights in Sàigòn, tôi là người sàigòn, yêu
Khi tôi viết Sleepless Nights in Sàigòn này hồi tháng 7/2006, tôi đã không viết phần kết thúc. Bây giờ thì tôi ngồi viết nó, vì nói riết một cái chủ đề thì cũng phải chán, không chỉ cho người đọc là bạn, mà còn cho người viết là tôi nữa, nên tôi muốn kết thúc.
Tôi đã không đề cập đến những truyện khác xảy ra trong đêm Sàigòn ở cái blog này như là chơi game online thâu đêm, những người làm đêm ở Sàigòn, những người buộc phải lấy đêm làm ngày, những màn “cứu net”, những phòng chat VIP này nọ vân vân.
Tôi phải nói như vậy, để các bạn biết rằng đêm Sàigòn không chỉ có những trò chán ngắt như tôi vừa nói ở 3 cái entry trên, và các bạn cũng khoan trách rằng tôi thiếu sót. Tại vì tôi đã chưa “đi đêm” vào những khu vực đó nhiều, nên tôi chưa dám nói tới, xin hẹn các bạn vào một blog khác nhé.
Tôi tạm chia Những đêm không ngủ của tôi thành 3 phiên bản (version) 1 chấm, 2 chấm và 3 chấm.
More
Sep 27
DemifantasyViết Về Sàigòn Sàigòn, sleepless nights in Sàigòn, tình, tôi là người sàigòn
(tiếp theo)
2003-2006
3 năm, chỉ có 3 năm vỏn vẹn, mà những đêm không ngủ ở Sàigòn đã mang một bộ mặt mới hoàn toàn.
Buổi tối đi chơi đêm, bạn sẽ thấy một Sàigòn “ngủ mà không ngủ”. Với lệnh cấm tất cả các hoạt động vui chơi giải trí công cộng (là các hoạt động như bar, sàn nhảy, quán karaoke, café, nhà hàng, tụ điểm ca nhạc, dịch vụ internet…) phải dừng sau 12h khuya – một cái lệnh cấm ngu ngốc nhất mà tôi từng được biết – đã mang dân chơi đêm Sàigòn trở về thời kháng chiến 30 năm trước: rút về hoạt động trong bí mật, hoặc chọn căn cứ, địa điểm, bãi đáp ở những vùng sâu vùng xa mà “địch” không thể ngờ tới.
Tôi không biết cấm như vậy thì có ích gì, hay đó là cái thói cố hữu của các nhà lãnh đạo: cái gì không biết làm thì cứ làm đại, còn cái gì mình không biết làm mà người ta biết làm thì mình cấm không cho người ta làm, để không ai làm được cái mà mình không biết làm (hehehehe).
Trong những năm này, khi mà những bar – sàn nhảy thuộc dạng cựu trào đang lao đao vì mất khách xịn, thì có một dạng bar khác đang nổi lên nhanh chóng, là những bar-café con nít như là Now (hình như mới đổi tên thành Bây giờ), Thảo Ly đường Trường Sơn quận 10, mấy quán ở quận 7 như 007, bar 43, bar Mita, mấy quán ở Phú Nhuận, Bình Thạnh… vân vân.
Mấy quán này chủ yếu cho teen Sàigòn học đòi làm người lớn, bia bọt bán rẻ rề, nhạc chơi cũng toàn từ mấy cái đĩa bảy tám ngàn đồng bán ngoài lề đường, khách vô toàn mang dép với sandal… Mấy cái bar này hoàn toàn nằm ngoài vùng hoạt động của “dân chơi Sàigòn”, vì cái kiểu hoạt động của nó rất nực cười. Mới có 7h-8h tối, mà anh chàng DJ đã bắt đầu cầm micro hú hét kích động những thân hình phát triển chưa đủ của mấy teen nữ Sàigòn uốn éo, những cái đầu nhuộm xanh nhuộm đỏ của teen nam Sàigòn lắc lư, những bàn chân chưa từng xỏ giày mà chỉ mang toàn dép kẹp bắt đầu nhún nhảy.
Vô trong những quán loại này, rượu là một thứ xa xỉ, trong khi teen chỉ toàn gọi bia với nước ngọt, sữa tươi (ặc, đó là tôi không nói tới các món cocktail mà bartender không hề biết làm chứ đừng nói tới khách có biết uống hay không) rồi cứ thế giật đùng đùng, trong cái thời gian đáng lẽ phải ngồi trong lớp học thêm. Sở dĩ phải chơi nhạc từ 7h hay 8h, đó là vì mấy quán này sẽ tự động đóng cửa lúc … 9h rưỡi hoặc 10h đêm, không cần nhà nước bắt đóng cửa sau 12h, vì có mở cửa thì cũng không còn khách nào ở lại chơi nữa.
More
Sep 25
DemifantasyViết Về Sàigòn Sàigòn, sleepless nights in Sàigòn, tôi là người sàigòn
(tiếp theo)
1999-2003
Sàigòn bước qua tuổi thứ 301 năm 1998, tôi còn nhớ những đêm sinh nhật đó người dân Sàigòn đi chơi thâu đêm suốt sáng, khu vực trung tâm gần nhà thờ Đức bà đông như kiến, 2h 3h khuya mà hình như không ai thấy mệt hay buồn ngủ cả.
Mấy ngày đó Sàigòn tổ chức nhiều events lắm, ca nhạc, chơi trò chơi tập thể, ẩm thực dân gian mở đèn sáng trưng bán tới sáng, chúng tôi cũng hào hứng tham gia. Quả là một cái sinh nhật vui nhất mà tôi từng được tham dự, sinh nhật của nơi chúng tôi sinh ra tròn 300 năm tuổi.
Sau khi ăn mừng sinh nhật xong, những năm này Sàigòn có vẻ như đang xoay xở chuyển mình để phù hợp với thời kỳ làm kinh tế mở cửa, nên trong những đêm không ngủ của người Sàigòn, chúng tôi đã có thể thấy được một Sàigòn đang mò mẫm hội nhập như một đứa bé bị bịt mắt đang lần mò từng bước, từng bước.
Hội nhập bằng cách nào? Đơn giản nhất là chơi cho bằng người ta.
Tới lúc này tôi mới nhận ra rằng, Sàigòn có quá nhiều người giàu. Hồi trước khi tụi tôi đi sàn nhảy hay đi bar, thì cái vụ cocain, thuốc lắc, hồng phiến không có tràn lan. Còn vào những năm này, vào những nơi chốn ăn chơi như thế, các bạn dễ dàng mua những thứ thuốc kích thích đó với số lượng… cả bụm tay.
Thượng vàng hạ cám có đủ, và dân chơi đúng hiệu đ không xài đồ dõm, nên những viên thuốc hồng hồng tím tím thời đó giá năm sáu trăm ngàn được dân chơi đ mua một lần cả vĩ như mua thuốc cảm Panadol. Tôi thật sự không biết cái kiểu vừa nhảy vừa lắc này có phải do đàn anh đàn chị việt kiều mang về phổ biến hay không, nhưng đúng thật là trong những năm này dân đi nhảy ai cũng phải chơi thuốc lắc hay hàng trắng thì mới gọi là dân sành điệu, dân chơi Sàigòn.
Vào sàn, tợp một ngụm rượu, cắn một viên thuốc lắc, và rồi đứng nhún nhẩy như điên loạn, thời này là thời của những bar-sàn nhảy mở ra để thể hiện một sự sành điệu giống nhau đến từng động tác như vậy. Như Blue ngay trung tâm ITC (nhờ nó mà toà nhà ITC mới được sửa sang mới mẻ và đẹp đẽ như giờ, sau vụ cháy cả toà nhà). Blue nghe nói do một bạn người việt ở nước ngoài thấy dân chơi Sàigòn tội nghiệp quá nên ôm một cục tiền về mở bar để chỉ cách chơi cho những người khốn khổ trong nước cách chơi “sành điệu”. Monaco, Metropolish, vẫn là những sàn nhảy được dân chơi Sàigòn chọn làm nơi thể hiện sự sành điệu của mình. Thời này là thời mà tôi kén đi chơi đêm với bạn bè nhất, vì bạn cứ đặt chân vào discothèque là bị mang ngay vào mình cái tiếng “chơi hàng”, “cắn thuốc”… mặc kệ bạn có thật sự làm những truyện đó hay không.
More
Sep 21
DemifantasyViết Về Sàigòn Sàigòn, sleepless nights in Sàigòn, tình, tôi là người sàigòn
Có nhiều đêm tôi không muốn nằm xuống và ngủ như mọi đêm khác. Tôi muốn đi lòng vòng Sàigòn, để nhìn, để thấy và để biết được Sàigòn về đêm như thế nào. Rồi tôi đã thức, đã đi đêm ở Sàigòn khá nhiều, nhận ra nhiều điều khác biệt giữa một Sàigòn ban đêm với một Sàigòn ban ngày, và bây giờ tôi viết cái entry này.
Tôi cũng muốn nói rằng, tôi không phải là một người chuyên đi đêm ở Sàigòn, hoặc một người phải đi đêm trong một thời gian nào đó để viết bài phóng sự. Những đêm không ngủ của tôi rải rác và tình cờ, nên sẽ có những chi tiết thú vị và hay ho mà tôi bỏ qua, hoặc những gì nhàm chán mà tôi lại hay nói đến. Tôi chỉ mong rằng, qua blog của tôi, các bạn sẽ có thêm một cái nhìn về Sàigòn, về một Sàigòn mà nghe nói rằng không bao giờ ngủ.
Tôi viết về những đêm không ngủ của chính tôi, nên dĩ nhiên góc nhìn là hạn chế, các bạn có đọc và thấy thiếu, thấy sai là truyện bình thường, mong các bạn bỏ qua hoặc comment để tôi chỉnh sửa.
Entry này có 4 phần, tôi publish từng phần vì nó khá dài…
Sleepless nights in Sàigòn – Phần 1
1996-1998.
Đó là những đêm đầu tiên không ngủ của tôi ở Sàigòn. Tôi theo tụi bạn đi dạo phố đêm, đi bar, đi sàn nhảy, đi hát karaoke, đi ăn đi nhậu trên vỉa hè của Sàigòn, mà thời đó gọi là overnight. Thời đó đi overnight thoải mái, nhà nước chưa có cấm mấy tụ điểm ăn chơi nhảy nhót phải đóng cửa sau 12h, dân đi overnight có thể ở trong sàn nhảy tới 3h 4h sáng, không phải lo tới một bãi đáp thứ 2, thứ 3 như bây giờ. Những đêm không ngủ đó của tụi tôi chỉ vòng vòng giới hạn ở quận 1, quận 3 và quận 5, chứ không cần phải la cà ra những quận xa xôi tít mù như bây giờ để có thể có một đêm quậy tới bến.
Vài trong số những quán bar mở overnight có thể kể tên vào thời đó là No.1 ở Lý Chính Thắng (sau đó chuyển qua số 2 Lê Thánh Tôn rồi chuyển tuốt về 261 Nguyễn Văn Trỗi), bar Lexus mà người ta thường biết với tên là bar 259 Trần Hưng Đạo, bar Olympic ở NTMK, Apocalyps ở Thi Sách… Mấy bar này hồi đó là mode một thời của những dân chơi, và tập chơi… thu hút một lượng khách khá đông, nói chung thì bày trí cũng giống giống nhau, chơi nhạc cũng giống nhau, nhân viên cũng giống nhau, tóm lại là không có cái gì đặc biệt.
Vậy mà mấy cái chỗ đó rất thu hút dân tập tành ăn chơi của Sàigòn hồi đó, bar lúc nào cũng đông nghẹt, tới nỗi muốn có bàn đẹp, rộng trong quán vào giờ cao điểm phải alô cho quản lý để đặt bàn. Hồi đó còn có mấy bar có phong cách khá riêng như Wild West trên Hai Bà Trưng (Seventeen thì mới mở sau này), Lido ở Phạm Ngũ Lão, khách chủ yếu là người nước ngoài với phong cách chơi khác hẳn so với kiểu ngồi ghế cao giật đùng đùng ở những bar khách Việt khác.
Hồi đó là thời cực thịnh của sàn nhảy, và thượng vàng hạ cám có đủ, tùy vào nhóm bạn và kiểu chơi của bạn như thế nào, mà bạn có thể chọn một sàn để overnight. Nổi tiếng vào cái thời đó là Monaco, Shock 2000 (ở Nguyễn Cư Trinh, sau này dọn qua Mạc Đĩnh Chi thành Nasa, rồi dọn trở về địa điểm cũ với cái tên mới là Metropolish), Gossip, Long Vân, Lệ Thanh (sàn nhảy của dân chơi người Hoa), Tropical (sau này đổi tên thành Mưa Rừng, bây giờ tên là Shark), Đêm Màu Hồng một thời ầm ĩ… vân vân…
Hồi đó đi nhảy, dân overnight vào sàn và chỉ biết nhún nhẩy theo những nhịp điệu ầm ĩ của nhạc, chứ không quan tâm (hay không biết) đến Dj đang làm cái gì, đang chơi bài gì và chơi như thế nào… vì nói thật ra thì trình độ nghe và thưởng thức nhạc của dân Sàigòn hồi đó chưa có tới cái mức như vậy, có chăng cũng chỉ là thiểu số.
Hồi xưa đi nhảy, quần áo của dân Sàigòn cũng chỉ là dăm ba cái quần jean hiệu, vài đôi giày đắt tiền, dầu thơm thì người có người không… Con gái hồi đó đi nhảy mặc quần jean là nhiều (vì quần jean thì khoe được cái mạc quần hiệu), áo thì bạo lắm cũng chỉ xẽ lưng hay không có vai, còn trang điểm thì cũng chỉ là mắt xanh môi đỏ má hồng. Giàu có thì có thể đi nhảy ở Monaco hay Metropolish để thể hiện sự sành điệu bằng cách gọi rượu đắt tiền. Còn học sinh nghèo nghèo thì đi Mưa rừng, Đêm màu hồng, Lệ Thanh hay Long Vân, vì ở đó rẻ hơn, mà bạn bè cùng lứa cũng đông, vô đó mà vô tình gặp lớp trưởng hay lớp phó kỷ luật đang giựt đùng đùng giữa sàn thì cũng là truyện bình thường. Còn những sàn như Queen Bee, Maxim, hay My Man là sàn nhảy nhạc vòng (tức là nhạc cổ điển) dành cho những “anh chị” hồi xuân hay hoài cổ, còn sàn Samson hay Thái Sơn thì dành cho gay vô đó tìm bạn là phần đông.
More
Recent Comments