Yêu Thương Tử Tế

27 Comments

Trút đến giọt cuối cùng lên lưng của cô, hắn đổ xuống giường như một thân cây bị đốn ngang gốc, và bắt đầu lim dim mắt tận hưởng chất adrenaline đang từ từ dẫn lên não gây nên một cảm giác vừa mê vừa tỉnh, vừa mệt mỏi lại vừa sảng khoái lạ thường. Toàn thân hắn rã rời như vừa chạy bộ hai mươi cây số không nghỉ, mồ hôi ra đầm đìa khắp người, hơi thở gấp gáp rồi từ từ dịu dần, hắn nhắm nghiền mắt lại tận hưởng cái cảm giác hưng phấn này.

Cô nằm sau lưng hắn, nghiêng người choàng cánh tay qua eo hắn, rồi bàn tay cô lướt qua từng bắp thịt ở vai, ở lưng, ở ngực hắn. Hai ngón tay cô dạo chơi trên cái thân thể vừa lúc nãy hùng hục mãnh liệt khuấy động cả không gian mà bây giờ nằm im lìm như không còn biết trời trăng mây nước gì nữa. Hắn cảm nhận được sự di chuyển của hai ngón tay cô, và mặc kệ cho nó muốn đi đâu thì đi, hắn cứ tận hưởng cái cảm giác khoan khoái đang lan tỏa khắp thân thể mình.

  • Anh thích không?
  • Uhm hm… thích.
  • Anh mệt hả?
  • Không mệt.
  • Chứ sao nằm im ru vậy?
  • Anh đang … nghỉ ngơi.
  • Nghỉ làm gì?
  • Để lấy sức chút nữa chiến đấu tiếp…

Cô bật cười. Tiếng cười khúc khích chạy từ ót vòng qua cổ, rồi mơn man lên vành tai hắn, làm hắn rùng mình một cái.

  • Anh hư quá
  • Tại em mà anh hư đó.
  • Sao tại em?

Hắn mở mắt, rồi xoay người lại, ôm eo cô rồi hôn lên cái môi đang dẩu ra sau câu hỏi tu từ kia:

  • Ai biểu em hấp dẫn quá làm chi.

Cô lại bật cười, rồi vòng tay qua cổ ôm siết lấy thân thể hắn kéo sát vào người mình…

  • Anh nói em nghe về anh đi
  • Nói gì em?
  • Về anh, về mọi thứ của anh.
  • Anh có gì đâu mà nói, anh bình thường.
  • Thì công việc của anh như thế nào, bạn bè của anh ra sao…
  • Công việc của anh bình thường, bạn bè cũng bình thường.
  • Anh thích gì?
  • Gì cũng thích.
  • Anh ghét gì?
  • Không ghét gì hết
  • Anh có thích đi du lịch không?
  • Anh có thích đọc sách không?
  • Tùy cuốn em à
  • Anh thích ăn kem không?
  • Thích
  • Anh có ghét em không?
  • Không, sao lại ghét em?
  • Anh có yêu em không?

Hắn chần chừ trong một giây, nhịp trả lời bỗng dưng hụt một khoảng, vừa đủ để cả hai người nhận ra câu trả lời là gì rồi.

  • Hình như em có bịnh mà giấu phải hông?
  • Ủa, bịnh gì anh?
  • Bịnh nói nhiều.

Cô giả bộ làm mặt giận, với tay cấu vào lưng hắn một cái, rồi cong môi lên:

  • ừa, tui nói nhiều vậy đó, rồi sao?
  • thì đâu có sao…
  • Một ngày phụ nữ có nhu cầu phải trút ra 8000 từ đó anh
  • Thì sao em?
  • Thì ai mà sống chung với em sướng lắm, tại mỗi ngày đi làm em đều trút vô cái điện thoại hết 7000 từ rồi, về nhà ít nói lắm…
  • Hèn chi…
  • Hèn chi gì anh?
  • Hôm nay chủ nhật, em đâu có đi làm đâu phải hông…

Cô giãy nãy lên một cái, rồi giả bộ nhõng nhẽo, đập tay lên ngực hắn, còn hắn thì cười cười, cứ trân mình ra chịu những cái đánh yêu nhẹ bâng của cô…

  • Em biết anh được bao lâu rồi ha?
  • Em đếm coi
  • Từ lúc em học lớp 9 tới bây giờ
  • Lâu vậy đó hả?
  • Uhm, chứ sao nữa.
  • Hình như là vậy đó…
  • Anh hình như không thích đi ra ngoài với em phải không?
  • Sao em hỏi vậy?
  • Thì em thấy lần nào mình gặp nhau cũng chỉ có vầy vầy thôi, chứ ít khi nào anh dẫn em đi ra đường chơi…
  • Ủa có mà
  • Em thích đi coi film, anh có đi đâu!
  • Toàn film dở, chừng nào có film hay anh mua vé rủ em ha.
  • Em thích đi bơi, anh có đi đâu!
  • Mùa này đi bơi dễ bị ghẻ lắm đó em, hồ đông lắm, dơ nữa.
  • Em muốn đi uống café…
  • Bây giờ hả?
  • Bây giờ thì… hông, hehe
  • Ủa sao vậy?
  • Tại em… muốn nữa, hehe…

Cô lật ngửa hắn ra rồi nằm lên người hắn, cô nhè nhẹ hôn lên môi hắn, rồi từ từ xuống cổ, xuống vai, rồi nụ hôn của cô từ từ đi qua ngực hắn, qua bụng hắn… Hắn nằm im mặc cho cô thả tự do cho nụ hôn của mình đi khắp cơ thể hắn, tay hắn vuốt ve thân thể căng tròn của cô, tìm một sự kích thích để vực dậy hưng phấn trong mình.

Nhưng hắn không thể vực dậy hưng phấn ở nơi cần thiết. Hắn cảm thấy mệt mỏi, dường như mọi sức lực hắn đã trút hết cho lần đầu. Hắn biết rằng hắn không thể tiếp tục thêm một lần nữa, hoặc là không phải ngay trong lúc này.

Hắn cúi xuống ôm lấy cô, kéo cô lên ngang ngực mình…

  • giờ minh đi café hông em
  • sao rủ đi đúng lúc vậy anh?
  • thì nãy em nói anh hông đi chơi với em, giờ rủ em đi chơi nè
  • làm biếng quá à…
  • đi đi, anh dẫn em đi quán café này, dzễ thương lắm
  • quán nào?
  • em chưa biết đâu, đi ha
  • đi liền hả?
  • ừ, đi, dậy mặc đồ rồi đi, em ha…
  • làm biếng lắm…
  • để anh mặc đồ cho, hihi…

Cô miễn cưỡng ngồi dậy, lòng phân vân, cơ thể cô vẫn còn đòi hỏi một điều gì đó, nhưng đi ra ngoài uống café hay đi đâu với hắn thì cũng thích.

Cô nằm yên, khẽ nhúc nhích cho hắn vừa mặc từng món đồ nho nhỏ vừa đặt những nụ hôn lên khắp cơ thể mình. Rồi hắn mặc quần jean cho cô, tròng cái áo thun hồng hồng cho cô, rồi lấy lược chải tóc cho cô như ăn diện cho một cô bé búp bê ngoan ngoãn.

Rồi hắn mặc đồ của mình, xong níu lấy tay cô kéo ra khỏi giường, ôm chầm lấy cô rồi đặt một nụ hôn lên cái miệng đang chúm chím…, tay vuốt ve cơ thể cô nhè nhẹ… Cô trân mình đón nhận cái cảm giác đó, vừa êm dịu, vừa muốn gần hắn thêm một lần nữa, vừa phải đè nén lại cái ham muốn đó…

Rồi hắn buông cô ra, níu tay cô đi về phía cửa rồi vừa nheo nheo mắt vừa cười vừa nói:

  • Đi thôi T.

Cô thảng thốt rụt tay lại, một cái gì đó vừa chạy qua đầu mình.

T. không phải tên cô.

Đôi lời về Yahoo!360

33 Comments

Thoi thóp giãy chết

Cuối cùng thì Yahoo!360 cũng đóng cửa. Sự ngắc ngủm, khắc khoải và thoi thóp của anh bạn này đã kéo dài suốt một thời gian dài (có lẽ hơn cả năm trời), nhưng rồi cuối cùng thì cũng phải đi tới hồi kết thúc.

Đứng về phía người sử  dụng, Yahoo!360 có khá nhiều tính năng hấp dẫn khiến rất nhiều người không thể không xài nó:

  • nó miễn phí
  • nó được tích hợp sẵn với tài khoản  Yahoo! Messenger, Yahoo! Mail, Yahoo! Photos (và bây giờ là Flickr)
  • nó dễ sử dụng
  • và nó mang tính cộng đồng (hay tính bầy đàn) cao

Và như một mặc định với đại đa số người dùng Internet ở Việt Nam: Internet là Miễn Phí, Yahoo!360 đã quánh trúng tâm lý thích xài đồ miễn phí và tâm lý bầy đàn (chỗ nào đông thì chỗ đó có mình), vượt qua Multiply, Blogger, Opera, TypepadWordPress để trở thành nhà cung cấp dịch vụ blog miễn phí số một tại Việt Nam trong suốt một thời gian dài.

Yahoo! dĩ nhiên không cho không ai cái gì (và hiển nhiên là không ai cho không ai cái gì), anh ta cung cấp miễn phí dịch vụ Y!360 của mình nhằm mục đích thu hút được càng nhiều người truy cập vô tên miền Yahoo.com (và các subdomain của nó) càng tốt, và kết quả là Yahoo.com đứng đầu bảng xếp hạng Alexa suốt một thời gian dài bất chấp gã khổng lồ Google vùng vẫy gào thét một cách tuyệt vọng.

Cả trăm ngàn blogger Việt Nam ngây thơ hí hửng tưởng rằng mình đang được xài đồ chùa đều không biết rằng từ khi bà con rần rần kéo nhau vô dịch vụ 360 mở blog, viết bài, đọc comment và trả lời comment hàng ngày, hàng giờ, và công sức, thời gian họ bỏ ra để đẩy tên miền Yahoo.com lên đầu bảng xếp hạng Alexa đó đáng lẽ phải được Yahoo!360 tôn vinh một cách đàng hoàng đó đã mang lại cho Yahoo một lợi nhuận hết sức lớn từ việc thu tiền quảng cáo trực tuyến với cái giá cứ tăng đều đều.

Đất lành chim đậu

Có một số người dùng tỉnh táo lo dọn nhà (hay xây nhà) qua những dịch vụ khác như Blogger, MultiplyWordPress từ lâu, tuy cũng miễn phí nhưng lại không phổ biến như Yahoo!360, Anh Chủ Quán cho rằng đó là những người khá thông minh. Đám dân chơi blog thời thượng xài Yahoo!360 nhìn đám tép riu ở dịch vụ khác ngày đêm mòn mỏi viết bài mà chả có con ma nào thèm comment nở nụ cười vừa khinh bỉ vừa tội nghiệp, bây giờ nụ cười đó chưa kịp tắt đã bị đám nhà quê khỉ ho cò gáy đó lên tiếng cười sằng sặc vô bản mặt những kẻ kiêu ngạo ngày nào giờ đang hối hả tất bật ngày đêm lo dọn nhà dọn cửa.

Đất lành thì chim đậu, những dịch vụ blog miễn phí ngày nào còn bị hất hủi như con ghẻ không ai thèm biết tới (hay biết tới mà không thèm ngó ngàng) giờ tự nhiên lên giá như … vỏ dừa khô thời thảm họa Chernobyl. Cái đám quản trị mạng của Multiply, WordPressBlogger tự nhiên thấy IP Việt Nam nhảy rần rần vô tên miền của mình, lấy làm ngạc nhiên bèn email tá lả thăm dò, hóa ra biết được rằng “người anh cả” Yahoo! chuẩn bị đóng dịch vụ 360 của mình nên đám 360 users như ong vỡ tổ nháo nhác tìm đàn, tìm nơi nương náu, cả đám quản trị mạng ngồi cười thầm trong bụng: chạy đâu cho thoát khỏi cái kiếp nạn được báo trước này.

Ta nói, được báo trước là bởi vì Yahoo!360 tưởng là mở dịch vụ blog miễn phí ra thì bà con nhảy vô nhiều, user vô nhiều thì sẽ thu hút được nhiều quảng cáo thì bà con đọc blog cũng sẽ bấm vô nhiều quảng cáo, ảnh mới thu được tiền nhờ cái vụ PPC (pay per click), điều ảnh không ngờ là dân Việt Nam là thứ dân khôn tổ bà, mở được cái blog rồi là chỉ quan tâm cái blog của mình, cái bài viết của mình và đám comment của mình thôi, ngoài ra cóc có cần biết quảng cáo quảng kiếc gì hết, thấy đó chớ, nhưng mà ngu sao bấm, bấm cho nó được tiền hả, miễn. Hehe… Yahoo!360 cắn lưỡi, chỉ lắc đầu tự nhủ sao mình ngu vậy, chưa tìm hiểu kỹ tập tính người sử dụng mà đã tưởng tượng ra họ làm cái gì cái gì…

Đi đâu cũng phải có bầy

Rồi thì cuối cùng cũng phải dọn nhà. Người sử dụng Yahoo!360 những ngày này mang rất nhiều tâm trạng, vui vì tháo bỏ được xiềng xích bấy lâu có, buồn vì hết chỗ nói nhảm có, chán vì tự nhiên mất chỗ trút bầu tâm sự có, và tuyệt vọng vì tự nhiên bao nhiêu công lao của mình gầy dựng danh vọng hảo huyền bây giờ biến mất thành con số không cũng có.

Bốn tính chất đặc trưng của tập tính bầy đàn của người dùng Việt Nam giờ đây bộc lộ rõ nhất:

  • ai đi đâu tui đi đó – kêu là ba phải
  • chỗ nào đông chỗ đó có tui – kêu là hùa
  • đi đâu thì cũng phải kéo theo người khác – kêu là chết chùm mới chịu
  • ai không đi theo bầy thì bị xa lánh – kêu là cào bằng

Ai có can đảm thì nhảy ra tự lập blog ở tên miền riêng, nằm xa chốn phồn hoa đô hội. Ai cảm thấy mình dư sức sống phây phây mà không cần sự nâng đỡ của người khác thì kiếm chỗ nào an toàn mà vững chắc để định cư dài lâu mặc kệ thế sự bàn ra tán vô dài dòng. Ai tự tin vô những bài viết, những suy nghĩ, những câu chữ hình ảnh của mình thì cứ nhào đại vô một chỗ nào đó êm êm, chắc mẻm bà con sẽ theo mình mà bu bám mò tới.

Ai nhát gan thì đứng dòm coi chỗ nào đông dzui nhứt thì nhảy dzô. Ai cảm thấy không tự tin về ba cái thứ có trong blog mình trước giờ thì lo mà đăng ký một lúc hai ba miếng đất để coi mòi nhảy qua nhảy lại kiếm khách kiếm comment nhiều nhiều. Ai cảm thấy không đủ tự tin đứng một mình thì hỏi đây hỏi đó, nhào qua nhào lại, khệ nệ ngồi cắt dán bưng bê cái đống bài vở của mình từ năm nảo năm nao qua nhà mới để câu khách cũ kiếm comment qua ngày.

Có người ra đi đầu không ngoảnh lại. Có kẻ khệ nệ ngồi ky cóp chép từng bài viết từng comment vốn đã thuộc lòng từ blog cũ qua blog mới mà cứ sợ thiếu này thiếu nọ. Có người tạo blog ở ba bốn chỗ rồi mà vẫn chưa yên tâm, cứ hỏi thêm bạn bè coi còn chỗ nào mà tụi nó hay chơi nữa hay không đặng mình nhào vô cười hùn. Có người đứng ngó quanh ngó quất rồi ngó cái blog cũ Yahoo!360 của mình lòng tiếc hùi hụi, đi không nỡ mà bỏ cũng hổng đành vì cái pageview của mình nó lỡ lên vài trăm ngàn, sắp thành hot blogger rồi chứ giỡn chơi a.

Vậy là Yahoo!360 đóng cửa để chứng tỏ rằng cái tính bầy đàn của người dùng Việt Nam là có thật, không thể chối cãi và không thể từ bỏ.

Đi đâu bây giờ?

Ừ, câu hỏi hay! Đi đâu?

Dĩ nhiên là đi đâu không quan trọng, quan trọng là:

  • chỗ đó phải miễn phí
  • chỗ đó phải đông người
  • chỗ đó phải dễ xài, dễ nhớ, dễ comment
  • chỗ đó phải có bạn của mình

Nhưng mà, ở trên đời có câu cái gì cũng có cái giá của nó.

Không có cái gì miễn phí

Không có cái gì miễn phí mà lại không đông người

Không có cái gì vừa miễn phí vừa đông người mà lại khó xài, khó nhớ

Không có cái gì vừa miễn phí, vừa đông người, vừa dễ xài mà lại không có bạn của mình.

Và cái quan trọng nhất là: không có cái gì chịu nổi sự phá hoại kiểu đó của quý vị đâu, trời ạ.

Thằng bự nhứt là Yahoo! đã phải đóng cửa 360 vì mấy bạn phá hoại banh chành rồi, bây giờ tới mấy chú em nhỏ nhỏ mà gặp user Việt Nam nhào vô một thời gian nữa thì thằng nào cũng tầy quầy, từa lưa hột dưa, server chạy ì ạch mà lại không bán được quảng cáo (chả có thằng Việt Nam nào ngu ngu bấm quảng cáo cho tụi bây kiếm tiền đâu, khà khà), vậy là chết thôi, những cái chết được báo trước y như cách đây mười hai tháng, khi Yahoo phát hiện ra tên miền Yahoo.com của mình đứng đầu bảng xếp hạng toàn cầu do sự giúp đỡ của blogger Việt Nam nhưng lại kiếm tiền quảng cáo ít hơn người bạn Google cũng do sự làm biếng của blogger Việt Nam luôn.

Vậy giờ sao?

Quý vị nên nhớ rằng, khi tạo một blog miễn phí ở bất kỳ dịch vụ nào cũng đều có những điều khoản ràng buộc về những bài viết, những điều kiện sử dụng và quy định về việc họ có quyền đóng blog bất cứ lúc nào mà không cần đền bù thiệt hại cho quý vị.

Điều đó nghĩa là: quý vị cứ tự nhiên mà đăng ký blog há, cứ tự nhiên mà viết blog, tự nhiên mà comment, tự nhiên mà đổ một lượng truy cập khổng lồ vô những cái tên miền cung cấp blog miễn phí cho quý vị, và tới một ngày đẹp trời nào đó, họ đạt được mục đích của mình rồi thì họ sẽ ngồi gõ bàn phím kịch kịch kịch: dịch vụ này chuẩn bị đóng cửa, chúng tôi rất tiếc nhưng bla bla bla!

Hết phim!

5 triệu page view hả, rác!

Bài viết có 1000 comment hả, rác!

Blog có 999 người theo dõi hả, rác!

Blog có hình ảnh đẹp nhứt hả, rác luôn!

Blog có nhiều bài viết hay nhứt hả, càng rác!

Tóm lại một câu: cái gì miễn phí thì cái đó không bảo đảm được tương lai lâu dài cho quý vị.

Nhưng, nói cho cùng thì đối với rất nhiều người dùng Internet ở Việt Nam, viết blog là giải trí, và giải trí thì miễn tốn tiền!

Và, nói theo Anh Chủ Quán thì, đối với riêng ảnh, nếu ảnh thích cái gì thì ảnh sẵn lòng chi chút đỉnh tiền cho cái đó, miễn sao là nó giải trí được cho ảnh, vậy thôi.

Nguyễn Du hồi xưa có câu: nghề chơi cũng lắm công phu, vậy thì phải chăng hồi này Anh Chủ Quán cũng thử nói một câu: bạn giải trí ở level nào?

(hí hí, xách dép bỏ chạy, quý vị đừng quánh em)

Hết!

P.S: Anh Chủ Quán viết chơi cho dzui, đừng ai tưởng thiệt rồi giận à nghen, tui hổng chịu trách nhiệm đâu à!

Thơ gởi Thủ Tướng Nguyễn Tấn Dũng (V/v khai thác quặng Bô xít ở Tây Nguyên)

26 Comments

Thưa Thủ tướng,

Đáng lẽ tôi muốn gởi cái thơ này tới địa chỉ email cá nhân của ông, nhưng tôi không biết địa chỉ email của Thủ tướng. Tôi cũng nghĩ có khi mình gởi cho Văn phòng chính phủ thì người ta sẽ chuyển cho ông, nhưng tôi lại sợ là cái thơ của tôi nó nhẹ quá, người ta bận trăm công ngàn việc rồi quên luôn. Nên tôi viết lên blog của mình, hy vọng có ai đó quen biết Thủ tướng mà đi ngang qua blog tôi thì gởi cái link cho Thủ tướng đọc.

Tôi có 2 điều muốn nói với Thủ tướng về chủ trương khai thác quặng Bô xít ở Tây Nguyên.

Trước hết, là một người Việt Nam, tôi hoàn toàn ủng hộ quyết định này của Thủ tướng.

Tôi tin Thủ tướng là một người có Tầm nhìn và có cái Tâm dành cho đất nước.

Tôi hoàn toàn tin tưởng vào tương lai tốt đẹp của dự án khai thác quặng bô-xít ở Tây Nguyên, hoàn toàn tin tưởng rằng những khoáng sản đang nằm trong lòng đất này sẽ thay đổi và làm tốt đẹp hơn cuộc sống của những người dân khu vực Tây Nguyên, và đồng thời đóng góp cho lợi ích của quấc gia một cách to lớn. Tôi tin tưởng vào nghị lực, vào tầm nhìn, vào trình độ và vào sự quyết đoán của Thủ tướng, và tôi hoàn toàn ủng hộ chủ trương lớn này của Đảng và Nhà nước.

Kế tiếp, điều thứ hai tôi muốn nói có liên quan tới trách nhiệm của Thủ tướng và những người cộng sự.

Tôi tin rằng Ông và những người cộng sự trong dự án này sẽ có trách nhiệm với những hành động của mình. Trách nhiệm đó là trách nhiệm với dân, với nước, với lòng tin của những người thường dân như tôi, như bạn bè tôi, những người luôn ủng hộ Thủ tướng và Chính phủ.

Trách nhiệm đó là trách nhiệm với lương tâm của chính mình, trách nhiệm với quê cha đất tổ, với những người đã hy sinh xương máu để dựng nên từng thước đất Việt Nam này.

Trách nhiệm đó là trách nhiệm với những giọt mồ hôi, nước mắt của hàng chục ngàn con người Việt Nam, với thời gian, với công sức và tiền bạc của quấc khố sẽ đổ vào khu vực Tây Nguyên.

Trách nhiệm đó là trách nhiệm với những đồng bào thiểu số, những người trực tiếp hưởng lợi từ chủ trương lớn này, những người chưa biết sử dụng những nguồn tài nguyên của mảnh đất họ đang sinh sống, và họ, cũng như chúng tôi, ủy thác tương lai của mình hoàn toàn vào Thủ tướng và những cộng sự của ông trong dự án này.

Và Trách nhiệm đó là phải làm điều mà Thủ tướng tin rằng tốt cho đất nước và sẽ gánh chịu tất cả những hậu quả, những lời khen chê của người đương thời, của hậu thế và mãi mãi được ghi danh vô sử sách những hành động của Thủ tướng ngày hôm nay.

Tôi tin rằng, việc khai thác quặng bô-xít ở Tây Nguyên là một dự án được tính toán chi tiết và tỉ mỉ của những người đứng đầu Chính phủ, từ những người có kinh nghiệm, có trình độ, và có cái Tâm yêu nước chứ không phải là những hành động nông nổi, bộc phát ở mức thử nghiệm, sai tới đâu sửa tới đó.

Bởi khi chạm vào môi trường, chạm vào Mẹ thiên nhiên, thì con người chúng ta sẽ không thể nào lường trước được hậu quả, nếu chúng ta không quản lý được hết tất cả những rủi ro của thiên tai.

Nhân nhắc tới Mẹ, thì tôi nhớ Má tôi có dạy rằng, địa vị càng cao thì trách nhiệm càng lớn, và mình phải chịu trách nhiệm cho hành động của mình, nếu không phải trong kiếp này thì kiếp sau, nếu không phải đời mình trả thì đời con, đời cháu mình sẽ trả, và trả cho bằng hết.

Tôi tin Thủ tướng. Tôi cũng tin Má tôi.

Tôi tin rằng trong dự án lớn này, sẽ không có ai sẽ phải bất cứ một giá nào cho những sai lầm của mình.

Tôi chúc Thủ tướng nhiều sức khỏe và sáng suốt để vượt qua những trở ngại trong quá trình triển khai và thực hiện dự án.

Trân trọng.

Khám phá tuổi Thân trong năm Sửu

5 Comments

Cám ơn Babycat đã gởi cái link, hihihi, kệ, đầu năm xủ một quẻ, trúng trật ăn thua gì, quan trọng là dzui!

Một năm vô cùng suôn sẻ về đường sự nghiệp của tuổi Thân. Bạn có cơ hội tỏa sáng với những thành tích tuyệt vời.

Khám phá tuổi Thân trong năm Sửu

Sự nghiệp:

Bạn nên tận dụng cơ hội này để thực hiện các kế hoạch mà bạn hằng ấp ủ. Ngoài kết quả công việc rất tốt, bạn còn rất được lòng mọi người và điều này giúp sự nghiệp của bạn càng rạng rỡ hơn nữa. Bạn có nhiều bạn bè, đồng nghiệp tốt sẵn sàng giúp đỡ hỗ trợ. Tuy nhiên, bạn cũng nên sẵn sàng các kế hoạch dự phòng vì trở ngại có thể đến bất cứ lúc nào. Ngoài ra bạn cần luôn luôn nhắc nhở mình không để bị cuốn đi bởi những hào quang danh lợi, bởi vì có thể bạn sẽ vô tình làm mất lòng người khác. Dù những người đó có thể không trực tiếp đối đầu với bạn, nhưng họ có thể nói hoặc làm tổn hại đến bạn sau này. Do đó, tốt nhất bạn nên khiêm tốn với mọi người xung quanh.

Nếu bạn đang làm kinh doanh, công việc của bạn rất thuận lợi. Đây là thời điểm tốt để quảng bá thương hiệu của bạn sâu rộng hơn. Đồng thời, bạn cũng cần thận trọng và luôn để mắt đến mọi chi tiết. Những trở ngại có thể đến rất nhanh chóng và bất ngờ. Luôn sẵn sàng một kế hoạch dự phòng sẽ giúp bạn duy trì hoạt động kinh doanh và để lại ấn tượng tốt với khách hàng. Cho dù bạn đang rất thành công, bạn cũng không nên khiếm nhã với người khác dù họ là ai và bạn đang bận đến đâu vì biết đâu ngày mai họ có thể là khách hàng của bạn. Do đó, hãy luôn luôn khiêm tốn. Bạn cũng cần phải thận trọng với những phát ngôn của mình.

Tiền tài:

Khám phá tuổi Thân trong năm Sửu

Đường tài lộc của bạn năm nay rất tốt. Bạn có thể được tăng lương. Nếu là nhân viên kinh doanh, bạn sẽ được thưởng doanh thu. Hãy tiết kiệm dành cho những lúc khó khăn nếu bạn muốn tối đa hóa tài sản của mình. Mặc dù tài chính của bạn rất thuận lợi, bạn cũng không nên mạo hiểm đặt tất cả trứng vào một giỏ, hoặc đưa ra những quyết định chóng vánh bởi vì khủng hoảng có thể bất ngờ ập đến và cuỗm đi toàn bộ lợi nhuận bạn thu được, và thậm chí còn đặt bạn vào nợ nần chồng chất. Do đó, bạn cần thận trọng, chỉ mạo hiểm vào những gì tương đối chắc chắn và không nên quá tự tin vào trực giác của mình.

Tình cảm:

Những bạn còn độc thân sẽ có nhiều cơ hội tìm được người như ý trong năm nay. Bạn nên tích cực tham gia các hoạt động xã hội để giao lưu kết bạn mới và có nhiều sự lựa chọn hơn.

Nếu bạn đã có đối tượng hoặc đã lập gia đình, đây là thời điểm tốt để thắt chặt mối quan hệ của bạn. Cho dù hai bạn đã có một thời gian dài bên nhau, đây cũng là lúc để làm mới lại mối quan hệ của bạn. Thời gian biểu dày đặc của bạn có thể ảnh hưởng đối chút đến mối quan hệ. Vì vậy, bạn cần sắp xếp thời gian để vừa có thể đảm nhiệm việc công sở vừa chăm lo được cho tình cảm của mình. Bạn có thể thu hút nhiều người khác phái, do đó, nếu đã có đối tượng, bạn nên tránh xa những nguy cơ đe dọa đến chuyện tình cảm của bạn.

Khám phá tuổi Thân trong năm Sửu

Sức khỏe:

Bạn nên đề phòng bệnh tim mạch hoặc đột quỵ. Quá phấn khích hay giận dữ đều có thể ảnh hưởng xấu đến sức khỏe của bạn. Những trở ngại đột ngột phát sinh cũng có thể là một vấn đề. Do đó, điều quan trọng là bạn cần bình tĩnh và tự nhắc nhở bản thân sức khỏe là quan trọng nhất. Nếu bạn uống rượu, hãy nhờ ai đó đưa về hoặc sử dụng phương tiện giao thông công cộng, bạn không nên lái xe vì có thể dẫn đến tai nạn. Cẩn thận khi qua đường.

Những mối quan hệ khác:

Năm nay bạn không gặp nhiều vấn đề về phương diện ngoại giao. Mọi người đều yêu quý và muốn tham gia cùng bạn. Bạn có thể dễ dàng thu hút và để lại ấn tượng tốt đẹp với người khác. Bạn nên tận dụng lợi thế này bằng cách cư xử hòa nhã với mọi người cũng như trong công việc. Bạn sẽ càng được quý mến hơn nữa. Ngoài ra, bạn nên tránh tham gia vào các câu chuyện ngồi lê đôi mách vì như vậy sẽ dễ để bạn có thêm những người bạn mới và các mối quan hệ bền vững trong năm nay.

Giải pháp:

Khám phá tuổi Thân trong năm Sửu

Đặt một viên đá Tourmaline đen hoặc đá Kyanite trên bàn làm việc hoặc trong phòng ngủ của bạn để mang lại may mắn.

Chuyên đề liên quan: 12 con giáp và năm Kỷ Sửu (Zing)

Tự nhiên ngồi nghĩ nghĩ, rồi đâm thương cái tiếng miền Trung chi lạ.

8 Comments

Tự nhiên ngồi nghĩ nghĩ, rồi đâm thương cái tiếng miền Trung chi lạ.

Cái phương ngữ đó nó xa lạ vậy, mà ngồi nghe một hồi tự nhiên thấy cả nắng, cả cát, nghe được tiếng gió, tiếng sóng rì rào, nghe tiếng lá xào xạc trên lưng đèo, nghe tiếng róc rách của những dòng suối len lỏi qua triền núi miên man, nghe được nỗi nhớ nhung quê nhà dai dẳng, và nghe được những tiếng cười khúc khích trẻ thơ của cái xứ quanh năm chỉ có gió và cát xa xôi đó.

Cái xứ Nẫu hồi xưa chỉ đi ngang có mấy lần, vậy mà bây giờ đâm thương ngang hông, kỳ!

Hồi xưa, trong xóm có mấy bà Nẫu vô ở trọ, mướn mấy căn nhà chút éc trong hẻm, ngày nào cũng gánh gánh gồng gồng những đòn gánh tàu hũ nước đường thơm phức mùi gừng đi ngang nhà Anh Chủ Quán lôi cuốn quyến rũ. Nhớ hồi đó, ảnh chỉ ước gì có được một nồi tàu hủ để … ngồi múc cho hả dạ, tại nhìn những lát tàu hủ trắng ngà sóng sáng nung núng ảnh lấy làm ngứa ngáy lắm. Dạo này lâu lâu Anh Chủ Quán cũng nổi hứng thèm tàu hủ nóng, rồi lây qua thèm tàu hủ đá, ăn mấy cái đó bắt nhây, ăn miết ăn miết, mà hình như cái mùi nước dừa nó không còn béo ngậy, mùi gừng trong nồi nước đường cũng không còn thơm phức như hồi nhỏ nữa.

Hồi xưa, Anh Chủ Quán hay nghe cái câu: “eng hỏng eng téc đèn đi ngỉu“, đâm tức cười rồi thuộc, gặp mấy đứa bạn nào quê miền Trung là đem ra hỏi nó ê phải quê mày nói dzậy hông, tụi nó cười ngất… Rồi sau này ảnh đi nhiều hơn, biết nhiều phương ngữ miền Trung hơn, như cái bót (cái bàn chải), cái đòn cái đẩu(cái ghế), rồi biết răng rứa mô tê, riết cái đâm ghiền, rồi cái yêu thương một người Đà Nẵng một phần vì cái giọng nói của nàng.

Anh Chủ Quán đặc biệt thích ngồi nghe những câu truyện của những người con miền Trung, vì hình như đa số đều liên quan tới biển, tới cát, tới sóng, tới gió, và vì ảnh thích biển! Anh Chủ Quán chưa từng biết tới cái ánh sáng trăng soi rõ mặt người, nên cái thứ ánh sáng đó trong những câu truyện của bạn bè đã mê hoặc trí tưởng tượng của ảnh. Lâu lâu nghe được những khái niệm như trăng múa, biển hát hay cát chạy, ảnh đâm ra … ghen tị với tuổi thơ của những người bạn mình.

Thôi, ảnh nói tới đây thôi, còn nhiều chuyện để nói, mà bị đang trong giờ làm việc, nên ghi vắn tắt vậy đi, chuyện gì gì nữa thì hạ hồi phân giải.

Older Entries