Một buổi chiều trên góc café

2 Comments

Việc này cũng lâu rồi, chừng năm sáu tuần gì đó.

Chiều, cầm cuốn sách Kira Kira Đoan Thục tặng lên góc sân trước quán ngồi, nhờ mấy em “pha cho anh một cái gì đắng nhẹ, ngọt nhẹ, thơm nhẹ”, cầm máy chụp hình chụp lan man mây trời, rồi đọc cho hết cuốn sách nổi tiếng từ lâu mà chưa có dịp đọc này.

Cám ơn Thục, cám ơn ly café, cám ơn không gian nhỏ nhỏ mà riêng tư của quán café, cám ơn những đám mây, vì những điều nho nhỏ đó mà lo toan phiền muộn mệt mỏi ngày hôm đó đã trở thành “lấp lánh”.

Share and Enjoy:
  • Facebook
  • Twitter

Bài có liên quan

Facebook comments:

2 Comments (+add yours?)

  1. doanthuc
    Mar 12, 2010 @ 12:01:51

    …thấy cuộc sống sao mà đáng sống quá chừng nè anh chủ.
    Kệ mấy chuyện ta sẽ làm gì, kệ chuyện liệu ta sẽ thành “công” hay thành “quạ”,  kệ chuyện kiếm tìm, kệ chuyện chấp nhận……Cứ hưởng thụ thế này thôi anh, cho nó nhẹ nhàng, lấp lánh.
     

    Thumb up 0 Thumb down 0

  2. sami
    Jun 25, 2010 @ 00:54:03

    ‘lấp lánh”..

    mê chuyện thiếu nhỉ hả chú ;) )

    Thumb up 0 Thumb down 0

Leave a Reply