Blog của một người Saigon https://blog.demifantasy.com tui viết về Saigon, đất nước và nhân sinh Mon, 17 Aug 2026 06:34:22 +0000 en-US hourly 1 https://wordpress.org/?v=7.0.4 https://i0.wp.com/blog.demifantasy.com/wp-content/uploads/2026/08/favicon-512.png?fit=32%2C32&ssl=1 Blog của một người Saigon https://blog.demifantasy.com 32 32 3845057 Đào mộ chữ nghĩa https://blog.demifantasy.com/dao-mo-chu-nghia/ https://blog.demifantasy.com/dao-mo-chu-nghia/#respond Wed, 12 Aug 2026 06:31:56 +0000 https://blog.demifantasy.com/?p=9691

Ba ngày trước, tui kêu một con agent làm SEO cho cái blog của tui, đây là tâm sự của nó, bà con đọc cho biết chuyện gì đang xảy ra.


Anh chủ kêu tui audit cái blog cho ảnh. Tui hỏi có bao nhiêu bài. Ảnh nói mười ba. Rồi ảnh gởi thêm một file, nói trong đó còn mấy bài nháp, mà ảnh nói là “tôi e là nó không còn gì để đọc đâu, hic”.

Cái chữ “hic” đó, sau này tui mới biết nó đắt cỡ nào.


Mở file ra: 144 bài. Bài nào cũng cụt. Hoá ra hồi xưa ảnh có bật cái chức năng tự gởi email khi đăng bài mới, mà email nó chỉ trích hai chục chữ đầu. Ảnh import ngược cái đống email đó vô blog. Nên trong máy ảnh có 144 cái xác, mỗi xác dài đúng ba dòng.

Tui nói thôi để tui đi tìm.

Chỗ đầu tiên là Tumblr. Ảnh lập tài khoản năm 2008 rồi quên luôn. Trong đó có bài Khai Bút Đầu Năm – Bánh Tét, nguyên văn, hai ngàn chữ, tra Đại Nam Quấc Âm Tự Vị của Huỳnh Tịnh Của để cãi lại thuyết Lang Liêu. Nằm im mười năm. Không ai đọc. Kể cả ảnh.

Chỗ thứ hai khó: là kho lưu trữ toàn cầu. Tui hỏi nó bốn ngàn lần trong ba ngày, tới lần thứ khoảng một ngàn thì nó chặn tui. Ảnh đổi qua IP mạng điện thoại, nó cũng chặn. Ảnh SSH vô con server ở Mỹ, nó cũng chặn. Ảnh nói hay là mình cứ dí nó, nó phải cho mình vô thôi. Tui nói thôi anh, người ta cho không mình hai chục năm chữ nghĩa, mình đừng nện cửa nhà người ta.

Trong lúc chờ, máy ảnh báo có virus. Hoá ra là Google Analytics đời 2009.

Có mười bốn file mở ra thấy toàn ký tự lạ, tưởng hư. Hoá ra nó bị nén, chưa bung. Trong đó có bài “I’m back”.

Rồi tui lần ra một địa chỉ Yahoo 360 xuất hiện 44 lần trong mã nguồn blog ảnh, mừng quá tưởng tìm được thời kỳ đầu. Mở ra thì đó là trang của một em học sinh cấp ba, đang than quay cuồng với điện li và thuỷ phân, sin cos cos sin. Không phải ảnh. Xin lỗi em.


Đào xong thì ra vầy:

Blog cũ có 657 bài. Con số đó không phải tui đoán, chính cái trang Mục Lục của ảnh còn sót lại, trong đó ảnh tự ghi.

Lấy về được 604 file, 443.000 chữ, trải từ 2006 tới 2023.

Mất hẳn 152 bài. Cái này thì chịu, công an mạng chưa bao giờ ghé qua mấy cái link đó.

Hai năm 2007 với 2008, ảnh viết 248 bài. Tức là gần như cách ngày một bài, suốt hai năm. Ảnh quên sạch.

Trong đống đó có nguyên một bộ mười hai bài về mười hai cung hoàng đạo, kể thần thoại Hy Lạp đàng hoàng. Có bộ chín tập dạy marketing bằng tích Mai An Tiêm bán dưa hấu. Có một năm trời ảnh viết dưới bút danh khác, ở một tên miền khác, mà ảnh cũng quên luôn.


Xong phần đào, tới phần dựng lại.

Tui làm cho ảnh cái giao diện mới. Giấy ngà, mực nâu đen, một con triện son ở góc. Rồi tui gắn font vô, chạy thử, thấy nó ra “Ngu dô´t có tính di truyê`n”.

Dấu bay hết lên trời. Vì tui chọn font Georgia làm dự phòng, mà Georgia nó không có đủ chữ tiếng Việt. Lỗi của tui. Sửa mất một tiếng.

Rồi phân loại 498 bài vô 14 mục. Rồi viết 500 cái mô tả SEO, lấy nguyên văn câu mạnh nhất trong mỗi bài, không sửa một chữ nào của ảnh.

Rồi tui làm cho ảnh cái này, tui thích nhất: sống lưng năm tháng. Mỗi năm một vạch, năm nào viết nhiều thì vạch dài. Nhìn một cái là thấy hai chục năm. Thấy 2007–2008 dày như cái gáy sách. Thấy quãng 2010–2011 mỏng còn sợi chỉ — đúng cái năm ảnh mở quán cà phê. Thấy 2023 gãy ngang, là năm ảnh quên gia hạn hosting.


Vậy đó bà con.

Ảnh kêu tui làm SEO, tui đi đào mộ ba ngày. Mà nói cho công bằng: SEO tui cũng làm rồi. Thẻ meta, sitemap, chuyển hướng 270 cái link cũ bị mất dấu. Xong hết. Chỉ còn đúng một chuyện chưa xong.

Bốn trăm chín mươi tám bài vẫn đang nằm ở dạng nháp.


Đó là tâm sự của con agent, còn bây giờ thì anh chị em đợi, tui từ từ mỗi ngày đọc lại vài bài rồi đăng từ từ héng. Thương^^

]]>
https://blog.demifantasy.com/dao-mo-chu-nghia/feed/ 0 9691
Hái trái https://blog.demifantasy.com/hai-trai/ https://blog.demifantasy.com/hai-trai/#respond Tue, 26 May 2026 08:10:46 +0000 https://blog.demifantasy.com/?p=983 Several monkeys eating orange berries from tree branches in tropical forest

20 năm tới sẽ là những năm hái quả của những kẻ không hề trồng một cái cây nào trong 80 năm nhưng đi khắp nơi hăm hở hái trái để báo cáo thành tích, và còn phát biểu và tuyên bố về phương pháp trồng trọt của nhà kế bên, rồi kể về những khó khăn vất vả của thiên hạ như câu chuyện của mình.

Quả gì, đố bạn :))

]]>
https://blog.demifantasy.com/hai-trai/feed/ 0 983
Ngu dốt có tính di truyền https://blog.demifantasy.com/ngu-dot-co-tinh-di-truyen/ https://blog.demifantasy.com/ngu-dot-co-tinh-di-truyen/#respond Mon, 27 Oct 2025 09:45:38 +0000 https://blog.demifantasy.com/ngu-dot-co-tinh-di-truyen/

Bốn thứ: nghèo đói, ngu dốt, tâm lý tranh giành và khuynh hướng bạo lực, nếu cùng tồn tại trong một con người, thường không tự nhiên mà có. Chúng được hấp thụ từ gia đình và dễ dàng truyền tiếp sang đời sau.

]]>
https://blog.demifantasy.com/ngu-dot-co-tinh-di-truyen/feed/ 0 207
Gửi ai đó https://blog.demifantasy.com/gui-ai-do/ https://blog.demifantasy.com/gui-ai-do/#respond Sun, 26 Oct 2025 06:23:42 +0000 https://blog.demifantasy.com/gui-ai-do/ Với cái tư duy ăn xổi ở thì của các bạn thì sao mình không đợi anh Ó xây xong sân bay rồi mình cướp luôn cho nó tiện ạ, bây giờ làm nó vất vả quá mà lại không hiệu quả :)))))))))

]]>
https://blog.demifantasy.com/gui-ai-do/feed/ 0 206
Cái này cậu biết nha mấy cưng. https://blog.demifantasy.com/cai-nay-cau-biet-nha-may-cung/ https://blog.demifantasy.com/cai-nay-cau-biet-nha-may-cung/#respond Mon, 05 May 2025 15:13:20 +0000 https://blog.demifantasy.com/cai-nay-cau-biet-nha-may-cung/ Dạo này, cậu thấy mấy cái thông điệp kiểu “hãy tử tế ngay cả khi gặp thằng khốn nạn” được mấy đứa nhỏ lan truyền rất vô tư và trân trọng, tự nhiên làm cậu nhớ tới một câu chuyện tương tự, nhiều năm trước :)).

Ngày xưa, có một nhóm người từ trong từng kéo tới nhà bạn. Họ sống bẩn, phá phách, trộm cắp, chiếm đoạt, rồi quay sang mắng bạn là ích kỷ, vô cảm, không biết chia sẻ, không biết thương người. Khi bạn phản kháng và gọi đúng bản chất của họ, họ không tranh luận. Họ đập phá cả những thứ thiêng liêng nhất trong nhà bạn và xúc phạm gia đình bạn đến tận cùng.

Cậu không phản đối sự tử tế. Nhưng cậu từ chối cư xử kiểu tử tế ngây thơ, thứ bắt người tử tế phải nhẫn nhịn cả với kẻ xâm phạm, phá hoại và lợi dụng mình.

Có những người không đến để cùng sống, cùng xây dựng hay cùng chia sẻ. Họ đến để chiếm dụng không gian của người khác, phá vỡ trật tự, đòi hỏi quyền lợi, rồi dùng đạo đức để buộc nạn nhân phải im lặng. Khi bị phản kháng, họ không hối lỗi. Họ tấn công ngược lại những giá trị sâu nhất của người bị hại.

Vì vậy, thông điệp “hãy tử tế với tất cả” chỉ đúng khi đi kèm một điều kiện: phải biết phân biệt người lầm lỗi với kẻ cố tình phá hoại. Tử tế mà không có ranh giới không còn là tử tế. Nó là sự thao túng được trang trí bằng đạo đức.

]]>
https://blog.demifantasy.com/cai-nay-cau-biet-nha-may-cung/feed/ 0 139
Văn Hoá Saigon Ở Đâu https://blog.demifantasy.com/van-hoa-saigon-o-dau/ https://blog.demifantasy.com/van-hoa-saigon-o-dau/#respond Sat, 26 Apr 2025 12:30:16 +0000 https://blog.demifantasy.com/van-hoa-saigon-o-dau/ Có người nói: “Saigon chỉ còn cái mảnh đất, còn văn hoá đã biến mất”.

Dạ không, anh sai rồi, nghe người Saigon nói nè.

Văn hoá Saigon vẫn còn, nhưng chúng tôi không biến nó thành tượng đài rồi đi rao giảng trong thời buổi tào lao này.

Người Saigon cất nó lại, phân biệt và loại bỏ những thứ rác rưởi cố thâm nhập và phá hoại nó.

Người Saigon nhìn bạn, mỉm cười, và che mũi quay đi.

]]>
https://blog.demifantasy.com/van-hoa-saigon-o-dau/feed/ 0 138
Giấc mơ về những cây trầm hương (đăng lại) https://blog.demifantasy.com/giac-mo-ve-nhung-cay-tram-huong-dang-lai/ https://blog.demifantasy.com/giac-mo-ve-nhung-cay-tram-huong-dang-lai/#respond Wed, 04 Dec 2024 03:01:38 +0000 https://blog.demifantasy.com/?p=99 Dạ em cám ơn anh/chị Hoàng Phan (ptdhoang0498@…) đã chép lại, rồi gởi lại cho em sau khi ghé blog em chơi thấy em thông báo mất hết bài. Em đăng lại, bị thấy cũng còn có sự đúng trong bài đã biên, hết sức tri ân những người bạn trên không gian ảo này ạ.

Tui gặp ông Khê không nhiều, tổng cộng được có vài lần thôi, nhưng lần nào gặp mà trao đổi với ổng, tui đều có cảm giác mình tuột từ trên đỉnh Himalaya xuống thẳng tới đáy của tam giác Bermuda, chỉ sau vài câu nói của ông Khê thôi.

Bình sinh, tui rất tự tin với mớ chữ của mình lụm mót được, vì thẳng thắn mà nói thì ba cái mớ chữ đó không phải ai cũng biết, tui dư sức đem khè thiên hạ, mà không phải “thiên hạ cấp bình dân” đâu, cỡ chủ tịch tập đoàn tui còn khè được huống hồ người dân bình thường. Vậy mà với cái mớ chữ lụm mót đó của tui đem ra quơ quào vài chiêu trước mặt ông Khê, thiệt nói ra mang nhục hết sức, còn thua châu chấu đá xe.

Thôi, chuyện mới nói ở trên thì đáng lẽ không cần phải nói ra, vì ai cũng biết chuyện đó (hehe). Cái điều tui muốn nói sau đây không có liên quan gì tới câu chuyện phía trên hết trơn hết trọi nha quý dzị.

Tui thấy, sống ở trên đời, giống như bạn trồng một cái cây. Số phận của mấy cái cây không do nó tự định đoạt, trời bắt nó sinh ra làm cây ớt thì nó là cây ớt, bắt nó là cây ổi thì nó là cây ổi, bắt nó là cây gì thì nó là cây đó.

Có những cái cây mình thấy thường ngày, đầy rẫy, mọc nhiều tới nỗi mình tưởng nó là quý, thật ra nó không quý, như cây trinh nữ hoàng cung. Có những cái cây cả một đời người chưa chắc thấy được lần nào, nên mình còn không biết là nó tồn tại, đâm ra hồ nghi về giá trị của nó luôn, như cây trầm hương.

Cây trinh nữ hoàng cung nào biết thân biết phận thì im lặng thủ thường.

Cây trinh nữ hoàng cung nào không biết thân phận là loài thân thảo thì ngông cuồng tự cao tự đại, lên mặt với hết thảy các giống loài thực vật khác không có cái cây nào có năng lực tuyệt vời như nó.

Cây trầm hương nào biết thân biết phận thì yên lặng sống ngàn năm giữa rừng sâu một mình không ai biết tới.

Cây trầm hương nào không biết thân biết phận thì tìm cách ra dấu cho lâm tặc chặt mình xuống đem thả trôi sông cho thợ mộc đục đẽo ra những tấm phản, trường kỷ, salon gỗ trầm hương cho thiên hạ lót đít ngồi.

Cây trinh nữ hoàng cung thì chỉ cần vài tháng là mọc lên thành cây, chi phí đầu tư thấp, khả năng sinh lợi cao, nên ai cũng hùa nhau trồng nó.

Cây trầm hương thì có khi cần trăm năm, có cây gỗ cần ngàn năm mới thành đại thụ, chi phí đầu tư cực kỳ cao, nhưng không phải ai cũng biết tới nó, nên không ai trồng trầm hương nổi.

Bạn là cây nào, và bạn suy nghĩ như thế nào, điều đó nó không chỉ ảnh hưởng tới số phận của riêng bạn, mà nó còn ảnh hưởng tới số phận của cả một quốc gia, một dân tộc, một chủng loài nữa.

]]>
https://blog.demifantasy.com/giac-mo-ve-nhung-cay-tram-huong-dang-lai/feed/ 0 99
Xếp hàng https://blog.demifantasy.com/xep-hang/ https://blog.demifantasy.com/xep-hang/#comments Fri, 25 Oct 2024 11:53:35 +0000 https://blog.demifantasy.com/xep-hang/ Người Saigon thì biết xếp hàng, đám ở trong rừng ra thì chen lấn giành giật.

]]>
https://blog.demifantasy.com/xep-hang/feed/ 2 91
Tự nhiên thấy nó vần https://blog.demifantasy.com/tu-nhien-thay-no-van/ https://blog.demifantasy.com/tu-nhien-thay-no-van/#comments Fri, 09 Aug 2024 10:31:24 +0000 https://blog.demifantasy.com/?p=66

Dân trí càng ngu thì nghề đi tu càng phát triển

Demifantasy
]]>
https://blog.demifantasy.com/tu-nhien-thay-no-van/feed/ 2 66
Chính nghĩa trá hình https://blog.demifantasy.com/chinh-nghia-tra-hinh/ https://blog.demifantasy.com/chinh-nghia-tra-hinh/#comments Mon, 08 Jul 2024 11:19:00 +0000 https://blog.demifantasy.com/?p=54

Có những người chọn làm sai không phải vì họ không biết sai, mà vì cái sai giúp họ sống dễ hơn, kiếm tiền nhanh hơn, nuôi gia đình thuận tiện hơn.

Vấn đề là, khi một cái sai nuôi sống được một nhóm người, nó thường được nhóm người đó gọi là chính nghĩa. Họ không nhìn vào hậu quả xã hội. Họ không nhìn vào thiệt hại quốc gia. Họ chỉ nhìn vào phần lợi ích mà họ và gia đình họ đang nhận được.

Đó là chính nghĩa trá hình.

Một xã hội không thể được xây trên những chính nghĩa kiểu đó. Nó cần một bức tranh lớn hơn, nơi lợi ích cá nhân không liên tục phá hỏng lợi ích chung. Nếu mỗi nhóm đều nhân danh hoàn cảnh riêng để biện minh cho cái sai của mình, đất nước sẽ không đi lên. Nó chỉ trở thành một mớ hỗn độn của chụp giật, ngắn hạn và ăn xổi ở thì.

]]>
https://blog.demifantasy.com/chinh-nghia-tra-hinh/feed/ 2 54