Ví dụ ta xa nhau

16 Comments

- Thì sao ha anh?
- Thì con mèo nhà anh sẽ không còn bị ho hoài nữa chứ sao em.

Em đi xa, gọi điện thoại tám với anh, nghe tiếng ho húng hắng trong điện thoại anh, em hỏi ủa anh bịnh hả, anh nói đâu có, con mèo nó ho đó, chứ anh khỏe lắm em! Em nói anh nhớ uống thuốc đó nghe hông, anh nói ừa, hihi, rồi anh bỏ lơ, hông nhớ tới mấy viên thuốc nằm lăn lóc trên bàn.

Trước khi đi ngủ, em gọi điện thoại cho anh, lại nghe tiếng ho, lần này anh ráng bịt miệng mình lại mà không kịp, em nghiêm giọng hỏi anh chưa hết bịnh nữa hả, anh nói đâu có, con mèo nhà anh ho mà, nó đi qua đi lại ngoài hành lang, nó ho đó, chứ anh hết lâu rồi. Em nói ừa, tội nghiệp con mèo quá ha, anh nhớ cho nó uống thuốc nha, bữa nào em qua thăm con mèo nha anh, nó mà không hết ho là anh chít với em đó nha. Anh cười hì hì, nói em yên tâm đi, con mèo nhà anh nó “trâu bò” lắm, ho vậy thôi chứ không sao đâu.

Mấy ngày nữa, em đi đâu đó, gọi điện thoại cho anh, lại nghe tiếng ho, em ráng kềm lòng, nói: sao con mèo nhà anh bịnh hoài vậy, để em chưng tắc với mật ong đem qua cho con mèo ăn nha, anh nói thôi, để anh tự làm được rồi em, con mèo mấy bữa nay cũng bớt ho rồi, chắc cũng sắp hết bịnh rồi đó em. Em ậm ừ, trong lòng nguyên cục tức trồi lên ngay cổ, kế bên nó là cục thương xót cũng dâng lên tới miệng vì giọng anh bữa nay khàn đặc, muốn mở miệng la anh “sao anh không chịu uống thuốc đi” mà sợ anh buồn, nên em ráng nuốt cái ực cho 2 cái cục đáng ghét đó nó trôi xuống bụng lại.

Em qua nhà anh để “thăm con mèo”, không thấy nó đâu, chỉ thấy anh ngồi đó ho khục khục, em giận dỗi, vùng vằng đòi bỏ về, nói con mèo nhà anh đâu, kêu nó ra đây em coi. Anh cười cười, nói: con mèo đó nó hết ho rồi, nó lây qua cho anh. Em hỏi sao lây được, anh nói thì hôm bữa ngồi ăn cơm, nó đi ngang dưới chân, ho một cái, vi trùng ho bay lên trúng mũi anh thì anh bị lây chứ sao. Em nói, anh giỏi quá ha, đi chưng tắc với mật ong uống đi, không thì đừng có gặp em nữa. Anh cười cười, vừa cười vừa ho sù sụ, em vừa giận vừa thương, vừa ghét, vừa tức cười… người gì mà… ho cũng đổ thừa cho con mèo, con trai chứ có phải con … voi đâu mà không bị bịnh chứ anh!

Em đi chơi với anh, thấy anh kêu đồ uống toàn nước đá với đồ lạnh, đi hát karaoke với anh, thấy anh gào thét trong micro dữ quá, níu áo anh lại nói thôi anh đừng uống nước đá nữa, hát karaoke ít thôi, anh ho sù sụ kìa thấy hông. Anh vừa ho vừa cười, nói: em, anh không sao đâu, anh khỏe lắm, trâu bò mà, em đừng lo. Em ghét không thèm nhìn mặt cả buổi, hồi sau nói nhìn anh ngồi ho, thấy anh giống con mèo đáng ghét ở nhà quá trời, ho thì ho mà cứ ham đi chơi… Anh cười cười nói, anh đi chơi với em chứ có với ai đâu, em ha…

Em nói, anh mà không uống thuốc, không ăn tắc chưng mật ong, không uống nước ấm thì anh đừng có nói chuyện với em nữa, em giận anh rồi. Anh chưng hửng…

Ừ, vậy đó, nếu mà ta xa nhau, thì ít ra, con mèo nhà anh sẽ không còn bị ho sù sụ cả tháng trời không hết nữa; em sẽ không phải bực mình vì con mèo – anh ho mà không thèm uống thuốc mà chỉ thích uống nước đá nữa; và anh cũng không phải lấy tay bịt miệng lại mỗi khi nói chuyện điện thoại với em để giấu cơn ho của mình, phải không em.

Anh với em mà chia tay, thì con mèo nhà anh sẽ hết bị ho thôi, vì đâu có ai thèm quan tâm hỏi han lo lắng gì đâu, phải hông em…

Em muốn vậy không hả em ơi?

P.S:

More

11. Ví dụ ta xa nhau

2 Comments

11. Thì sao ha em?

Thì đâu có sao anh, cuộc sống của anh sẽ trở lại những ngày yên bình nè, không bị em chọc phá nè, không bị em làm cho tức chết nè, những bữa ăn của anh sẽ yên ổn nữa, phải hông…

Ờ, đúng rồi, những bữa ăn của anh sẽ yên bình, đều đặn, và không có ai chọc cho anh tức chết.

Bữa ăn của anh và em – thí dụ thứ nhất

More

Protected: Ví Dụ Ta Xa Nhau

Enter your password to view comments.

This post is password protected. To view it please enter your password below:


Ví dụ ta xa nhau… [Kỷ niệm hoa khô]

5 Comments

10. Thì sao hả em?

Thì những gì buồn vui mà hai đứa mình đã trải qua sẽ như một gói hoa khô ướp dầu thơm được nhồi nhét vô cái hũ thủy tinh hôm bữa em mua cho anh để trong phòng đó nhớ hông. Rồi hàng đêm, hàng đêm anh nằm nghe mùi thơm từ đó toả ra không gian xung quanh để nhớ lại những kỷ niệm vui buồn đó, chỉ nhớ mà thôi, phải không anh?

Ừ, đúng rồi em. Và rồi một ngày nào đó, cái hũ thủy tinh đẹp đẽ đựng hoa khô ướp dầu thơm đó sẽ bay hết mùi đi, thì cũng là lúc mà những kỷ niệm của tụi mình nó cũng sẽ phai đi, em hén.

Sao mà hết thơm được anh, cái túi hoa khô đó là đồ xịn đó anh, em cũng thích cái mùi của nó nữa. Thơm thơm, nồng nồng, phảng phất và dịu dàng, mấy cái mùi này em ngửi hoài không có thấy chán đâu. Mà anh khờ quá, nếu mà lỡ mấy cái hoa khô đó bay hết mùi, thì anh đi mua một chai dầu thơm có mùi anh thích rồi xịt vô là nó thơm lại liền, phải hông anh?

Hông, đâu có đâu em, thiệt sự là cái gì thì cũng sẽ phai nhạt mà em, huống chi là mấy cái hoa khô, bản thân nó đã chết từ lâu rồi. Mấy cái truyện buồn truyện vui hồi trước anh với em trải qua đó, bây giờ mình chia tay nhau thì chúng sẽ trở thành mấy cái kỷ niệm, phải hông nè. Mà em biết đó, anh cũng như em, hai đứa đều sẽ có những người bạn mới, mình đi chơi với người mới mà giữ hoài kỷ niệm cũ đâu có được em hén.

Ừ ha, mà em cũng hổng biết nữa. Đối với em, kỷ niệm là quá khứ, em hổng có đeo nguyên cái balô đựng đầy kỷ niệm để đi chơi với người mới đâu, anh đừng có lo.

Chứ em không đem theo thì em làm gì nó?

Em cất nó vô cái thùng, rồi lấy băng keo dán bít lại hết, rồi nhờ anh hai đem nhét lên đầu tủ, đẩy sâu vô tuốt ở trong, cho em khỏi thấy luôn. Cái gì mình hổng thấy hoài thì mình đâu có nhớ tới nó đâu phải hông anh?

Đúng rồi, mà vậy sao em lại bắt anh thưởng thức cái hũ hương kỷ niệm của em tặng anh hoài dzậy, em làm vậy sao anh quên được?

Ừ, thì em đâu muốn anh quên đâu!

Trời đất, trong khi em lại nhét hết hình ảnh của anh vô cái xó xỉnh nào đó trên đầu tủ của em cho anh ở chung với nhện và gián hả, vậy cũng được hả em?

Sao hông anh! À, anh mà quên là em giận anh đó nghen!

Trời đất, rồi anh nhớ em wài rồi sao anh có bạn gái mới?

Ai cho anh có bạn gái mới?

Vậy chứ sao em tính tìm bạn trai mới?

Em thì được, còn anh thì không!

Trời ạ…

Vậy đó em, những kỷ niệm buồn vui của hai đứa sẽ được xử lý theo những cái cách mà có thể rất dễ hiểu với một người và cũng đồng thời rất khó hiểu với người kia. Nhưng dù sao đi nữa, thì kỷ niệm cũng chỉ là kỷ niệm, nó giống như những cái bông hoa khô kia kìa em, đã không còn là hiện thực, không còn sức sống, nhưng nó vẫn được ướp dầu thơm để làm đẹp thêm không gian sống quanh mình. Kỷ niệm cũng vậy mà thôi, phải không em?

Vậy thì mình xa nhau làm gì để em nhét hình ảnh của anh lên nóc tủ rồi quăng cho anh một đống hương và hoa đầy tràn hình ảnh của em ngập trong giấc mơ hàng đêm của anh? Em có thiệt sự muốn vậy không em?

Ví dụ ta xa nhau…[Những chú chim non]

3 Comments

9. Thì sao hả anh?

Ừ, ta mà xa nhau, thì những “chú chim non” quanh em sẽ lại vui mừng vì chủ của chúng lại quay về sau những tháng ngày rong ruổi cùng một anh chàng lạ hoắc.

Những chú chim non quanh em sẽ lại hát cho em nghe những bài ca quen thuộc, tán dương nhan sắc, trí tuệ và nét dịu dàng, nữ tính của em. Chứ không phải như anh, có bao giờ mở miệng khen em câu nào đâu mà, nhìn cái mặt anh là em phát ghét rồi.

Những chú chim non quanh em sẽ lại được em chăm sóc, vuốt ve… rồi được em dắt đi chơi, mừng tíu tít khi được em đặt lên những cành cây, khúc gỗ, nhảy nhót múa hát làm trò cho em giết thời gian như những ngày xưa lơ xưa lắc. Chứ không phải như anh, cứ hay bắt em nói để cho anh nghe giọng nói của em, bắt em cười để anh ngắm nhìn khóe môi em xinh xắn, bắt em cầm tay anh để rồi anh cứ níu hoài không buông ra, để cho hai đứa mình giành giật mãi một bàn tay bé nhỏ của em…

Những chú chim non quanh em sẽ lại được em ban phát cho những nụ cười lúc em vui và được em kể cho nghe những câu truyện bâng quơ chẳng đầu chẳng đuôi lúc em buồn, còn em không buồn không vui thì lôi đại một chú chim non nào đó ra mà dằn vặt, hành hạ, hay chỉ đơn giản là tiêu khiển và giết cái mớ thời gian “không biết làm gì” của em… và những chú chim đó cứ vô tư ca hót, nhảy múa, tíu ta tíu tít làm vui mắt vui tai cho em… Chứ đâu phải như anh, thỉnh thoảng lại hỏi em ơi em buồn hay vui, thỉnh thoảng lại gọi điện thoại, nhắn tin, chat chit với em và nói rằng em ơi em buồn anh cũng sẽ buồn, em vui anh cũng sẽ vui, và ngày nào anh cũng gặp em để anh biết hôm nay em bắt đầu một ngày như thế nào và kết thúc một ngày ra làm sao…

Ừ, tụi mình mà xa nhau, em sẽ lại quay về với “những chú chim non” của em, và em sẽ lại bắt đầu tiêu khiển với những gì đã cũ!

Em muốn vậy không hả em ơi?

Older Entries