Thiên Đàng Có Gì Vui Không Em?
Jun 03
Viết Về Hồi Đó, Viết Về Tình Yêu Sàigòn, tình, tình yêu, yêu 24 Comments
(original post: April 29, 2010)
Những giấc mơ, những kỷ niệm, nỗi nhớ, niềm vui đối với tôi giống như những củ hành. Hết lớp này tới lớp khác, chất chồng xếp lớp lên nhau, và ôm ấp nhau để nuôi dưỡng tâm hồn người sở hữu chúng.
Có những thời tôi yêu người hết cả trái tim, không chừa một chút nào để yêu bản thân mình. Mà rồi thì, những tình yêu đó cũng như những cánh chim, bay ngút ngàn và mất hút trong không gian, những gì còn sót lại là những khoảnh khắc vui buồn, và chấm hết. Tôi gói những khoảnh khắc đó vào những củ hành.
Có những thời người ta yêu tôi hết cả trái tim, không chừa một chút nào để yêu bản thân họ. Mà rồi thì, những tình yêu đó cũng như những đám mây, đa hình, bềnh bồng lãng mạn, xuất hiện bất thình lình và rồi tan biến vĩnh viễn trong không trung. Những gì còn sót lại, cũng chỉ là những hình ảnh vấn vương trong tâm trí, và chấm hết. Tôi cũng gói những hình ảnh đó vào những củ hành.
Tôi có nhiều củ hành như vậy, tôi cất đó, để đó, không cần phải dán nhãn củ hành nào là niềm vui, nỗi nhớ, củ hành nào là ai, khi nào, nhưng tôi ít khi nhầm lẫn chúng. Thỉnh thoảng tôi lại lấy một củ hành nào đó lên, lột một lớp vỏ của nó ra, rồi lột một lớp vỏ nữa, để ngồi cảm nhận mùi hương của quá khứ xộc lên mũi mình, phảng phất đâu đó trong không gian, bao bọc tôi để tách tâm trí mình khỏi hiện tại, rồi nếu lúc đó có người nhìn, họ sẽ thấy tôi … cười một mình, buồn một mình, giận dữ một mình, nhíu mày một mình, vân vân…
1.
Em một mình bay vào Sàigòn để gặp tôi, chỉ để đi dạo quanh Sàigòn một buổi tối cùng người đã hứa với em sẽ ra Đà Nẵng thăm em mà suốt cả nửa năm trời lời hứa đó vẫn không thực hiện được. Buổi khuya, hai đứa lên phòng khách sạn, em thay đồ, chỉ mặc T-shirt và quần nhỏ, còn tôi … mặc nguyên áo sơmi, quần dài và mang vớ. Em ngủ một đầu giường, còn tôi ngủ đầu giường bên kia, đến sáng tôi nhè nhẹ bước ra khỏi giường, rón rén ra khỏi phòng như một thằng ăn trộm, không dám bước đến gần nơi đầu giường em đang ngủ để ngắm nhìn em một lần…
Ai mà biết đâu, đó là lần cuối cùng tôi nhìn thấy em.
Khi tôi nói “ai mà biết”, sự thật lúc đó có nghĩa là không ai biết, ngay chính em cũng không biết em sẽ vĩnh viễn tan vào không trung như một đám mây nào đó, cho dù đã từng rực rỡ, cho dù đã từng vần vũ, cho dù đã từng dịu dàng…
Tôi cố gắng giữ bình tĩnh hết sức, gọi điện thoại cho em, trụ trì nơi em ở nghe máy, kêu tôi đợi một chút, rồi tôi nghe em alô, giọng nhẹ nhàng và thanh thản. Hai đứa nói vài câu, rồi em than mệt, phải đi nằm. Thằng tôi lúc đó như trời trồng, cứng họng và không biết nói gì, buột miệng nói một câu sáo rỗng: ừ, chúc em ngủ ngon!
2.
Em đón tôi ở cổng ga, tóc dài qua eo, đeo kiếng đen, chạy một chiếc cub xanh xanh tím tím xinh xắn, rồi đưa tôi về khách sạn. Tôi hỏi em: ở đây có bán bàn chải đánh răng hông em, có bán dầu gội đầu hông em, có bán xà bông tắm hông em? Em cười haha, bứt tóc tôi nói: anh nhìn em nè, có giống người không có bàn chải đánh răng, không có dầu gội đầu, không có xà bông hông anh? Tôi quê gần chết, chỉ muốn độn thổ lúc đó.
Em dẫn tôi đi vòng quanh thành phố. Em giới thiệu cho tôi ăn bún chả cá thu, ăn bánh bèo chén, uống nước mía đại dương, đi chợ cồn mua hai đôi guốc gỗ, em một đôi anh một đôi, mua cho tôi cái khăn tắm, nói sao người anh bự mà xài cái khăn chút xíu vậy… Em dẫn tôi qua nhà giới thiệu với Má em, rồi hai đứa ngồi nói chuyện trước hiên nhà tới 1h30, em đuổi tôi về vì quá 1h45 là cầu quay ngang, anh khỏi về bên kia luôn đó.
Em cười ha hả khi tôi hỏi “đường nào đi bãi biển Thanh Bình em” rồi trả lời ở đây hổng có ai đi biển đó hết ông ơi… Em dẫn tôi đi Mỹ Khê, Sơn Trà, Non nước, hai đứa hì hục leo núi Ngũ Hành Sơn, rồi phóng xe ào ào trên những con đường vắng lặng, bình yên vàng rực nắng chiều…
3.
Thằng tôi chạy từ 10h sáng tới 1h khuya từ Hà Nội vô tới Huế, rồi 4h30 sáng băng đèo Hải Vân vô Đà Nẵng để … đi ăn sáng với em đúng hẹn. Em cười cười, nói sao anh khờ vậy. Tôi gãi đầu, nghĩ bụng: kệ, khờ một chút, mà gặp em nhiều hơn anh cũng chịu.
Em kêu tôi chờ chút, rồi chạy đi, chạy về, mang theo 2 cuốn sổ tay. Một cuốn để dành ghi nhật ký, khi nào nhớ em thì ghi vô đây nghe. Khi nào ghi hết thì gởi ra cho em nghe. Còn cuốn này thì để anh ghi thông tin bạn bè, có số điện thoại, địa chỉ nhà của em trong đó rồi đó. Cấm anh làm mất đó.
Em chỉ đường tôi đi lòng vòng, trường em nè, nhà cậu em nè, bệnh viện K nè, chỗ này mốt nó xây cầu nè, ga xe lửa nè, công viên nước nè… Xong rồi hỏi: lần sau anh ra là không có kêu em chỉ đường nghe, anh tự biết đường đó, em kêu anh chở đi đâu là anh phải nhớ không có được hỏi em nghe… Tôi gật gật, định bụng về học thuộc lòng cái bản đồ thành phố này.
Em bỏ vào vali tôi chai dầu thơm của em, còn 2/3, nói: khi nào nhớ em thì lấy ra xịt một chút nghe, mà anh nhớ em nhiều nhiều đi, đặng anh ngửi mùi này nhiều cho quen, mai mốt ngửi mùi dầu thơm khác anh sẽ không chịu được, rồi em cười hehe…
Em nắm tay tôi, lắc lắc, hỏi: khi nào anh quay lại? Tôi nói: anh về tới nhà sẽ alô em, rồi nói em biết khi nào anh quay lại nghen. Em gật gật, mà em không biết rằng gần mười năm sau tôi mới quay lại thành phố đó.
Khi tôi quay lại thì em đã không còn.
4.
Em nói thích viết thư và thích nhận thư. Tôi hì hục cặm cụi viết thư, rồi bỏ chung với những món quà nho nhỏ tôi mua cho em, lúc thì cái kẹp tóc, lúc thì cái áo thun… Em khen những món quà đó xinh, chắc là cho vừa lòng tôi, rồi viết thư kể tình hình hàng xóm láng giềng cho tôi nghe.
Cuốn sổ em mua, tôi ghi gần hết. Định bụng gởi ra cho em. Một ngày tôi gọi điện thoại cho em thì Má em trả lời, nói em bị bệnh rồi.
Đón nhận tin em bị ung thư xương, tôi ngây người mất hai năm. Hai năm sau tôi vẫn chưa hết ngây người.
Cuốn sổ nhật ký tôi vẫn còn giữ.
Đôi guốc gỗ mua ở chợ Cồn tôi vẫn còn giữ.
Cái khăn tắm em mua 10 năm trước tôi vẫn còn giữ.
Chai dầu thơm em tặng đã cạn khô mà tôi vẫn còn giữ nguyên cái vỏ.
Những lá thư của em tôi vẫn còn giữ.
5.
Vậy đó.
Cuộc sống nhiều khi quá tàn nhẫn với một ai đó, lại nhiều khi quá ưu ái cho một ai khác.
Tôi cũng không biết hồi đó, hồi em bước lên thiên đàng đó, thì thiên đàng có gì vui hay không. Chắc là phải có gì vui hơn hạ giới, có gì đẹp hơn nhan sắc của em, có gì rực rỡ hơn nụ cười em, có gì dịu dàng hơn suối tóc em, có gì thanh khiết hơn tâm hồn em, có gì thông thái hơn con người em, thì em mới bỏ thế giới ta bà này mà lên trên đó.
Khoảng thời gian em hiện hữu chỉ là một sát na của thế giới mấy ngàn năm tuổi này, nhưng đôi khi, con người ta cũng chỉ cần một sát na có ý nghĩa trong cuộc sống này mà thôi, những khoảng thời gian còn lại đều vô nghĩa.
Hồi đó tôi 22 tuổi, tôi không biết rằng thiên đàng có gì vui không em, và tôi đã hỏi câu đó 8 năm rồi.
Giờ thì tôi 30 tuổi, và tôi nghĩ rằng nơi em ở, thiên đàng, hẳn phải là một nơi tuyệt diệu.
Ở nơi đó người ta không phải đối mặt với lừa lọc bon chen, hỉ nộ ái ố, không có kẻ xấu, không có người hành hạ người, không có sân si dục vọng… chỉ có những người như em, thanh tịnh và thuần khiết trắng trong.
6.
Bình An, nghe em!
Facebook
RSS
Recent Comments