Mar 06
DemifantasyViết Về Sàigòn Sàigòn, yêu
Tui kể đi kể lại câu chuyện này ròng rã suốt tám năm trời, mặc dù nó không xảy ra ở Sàigòn.
Năm 2002, tui với thằng bạn chạy xe gắn máy xuyên Việt, trên đường về, tới Đà Nẵng thì hai đứa quyết định đi xe lửa vô SG vì hết sức chạy rồi.
Hai thằng ra ga xe lửa mua vé thì phát hiện ra thiếu 300 ngàn đồng. Đang suy nghĩ coi mượn được tiền của ai hông, thì có một anh đứng kế bên, quay qua hỏi: ủa hai em người Sàigòn hả?
Hai đứa dạ, ảnh hỏi thiếu tiền hả, nhiêu? Dạ ba trăm. Ảnh nói: Anh cũng người Sàigòn nè, để anh cho mượn, xong móc ra 300 ngàn đưa tui. Tui hỏi: rồi sao em trả anh, ảnh nói: vô tới Sàigòn thì lại số 98 Nguyễn Trãi trả anh, quán Dìn Ký, kiếm anh Huy là được. Về được tới nhà, chuyện đầu tiên sau khi tắm rửa thay quần áo là tui với thằng bạn chạy ra chỗ đó trả tiền cho ảnh.
Không một câu hỏi nhà tui ở đâu, điện thoại số mấy, không cần cái gì làm tin rằng tui sẽ trả ảnh 300 ngàn, chỉ cần biết tui là người Sàigòn, ảnh cũng người Sàigòn, vậy là đưa tiền. 300 ngàn hồi đó cũng nhiều, hồi xăng có 7000 đồng/lít, phòng khách sạn có 120.000 đồng/phòng, phở có 12000/tô. Không biết “nó” là ai, chỉ biết “nó” là người Sàigòn, vậy là ảnh đưa 300 ngàn.
Lòng tin là hai chữ “người Sàigòn”.
Chỉ có bấy nhiêu đó, mà tui nhớ hoài, kể hoài, rồi quan sát và lắng nghe những câu chuyện của mọi người xung quanh, để nghe một câu chuyện nào tương tự như vậy, nhưng chưa gặp.
Nhiều khi tui nghĩ rằng, sống ở Sàigòn không cần nghi ngờ, ganh đua, tị nạnh hay so đo xét nét lẫn nhau. Cứ tin tưởng nhau mà sống, cứ tôn trọng nhau mà sống, cứ yêu thương nhau mà sống.
Bởi bản tính của người Sàigòn là như vậy.
Nhiều người bạn của tui tới từ những tỉnh khác kể, ba má nói là lên SàiGòn cẩn thận nha con, trên đó “ghê” lắm. Nghe vậy, rồi tưởng vậy, rồi đâm ra đối xử với nhau tệ bạc như chó với mèo.
Và người ta biến Sàigòn như cái bãi chiến trường, bắn giết nhau mà sống, chà đạp nhau mà vượt lên, tị nạnh nhau mà tồn tại, ghen ghét nhau để khẳng định mình.
Mà người ta không biết rằng, giá trị của những người Sàigòn chính là sự tôn trọng, tin tưởng và giúp đỡ những người khác, một cách chân thành.
Cho tới ngày hôm nay, tám năm sau cái ngày tui nhận và trả 300 ngàn cho một người Sàigòn không quen biết, tui vẫn đi tìm một câu chuyện tương tự…
Feb 26
DemifantasyViết Về Sàigòn Sàigòn, tết
Nhiều khi tôi nghĩ, cuộc sống mà mình đang trải qua từng ngày từng giờ ở Sàigòn có cái gì hay, cái gì lạ, để sau này có thứ mà kể cho con cháu nghe, là hồi đó Sàigòn nó như vầy như vầy… hay không, hay những chuỗi ngày mình đang sống nó đang trôi qua một cách bình thường, hay tầm thường, và vô vị, để rồi sau này có muốn kể cái gì cho ai đó nghe về Sàigòn cũng không biết phải kể cái gì, bắt đầu từ đâu, vân vân và vân vân…
Bốn năm trước tôi ghi lại những đêm không ngủ ở Sàigòn một cách nhẹ nhàng và nhanh chóng, giống kiểu Giáo sư Dumbledore lấy cây đũa phép ra rút ký ức của mình rồi bỏ vô chậu tưởng ký, còn tôi thì nhét vô blog của mình. Bây giờ không nhẹ nhàng được, vì tôi cảm nhận mình đang sống nhanh, rất nhanh, và những điều mình đang trải qua lại không đủ thời gian để nghiệm, cho nên muốn rút ra cái gì đó trong đầu mình để ghi lại cũng không còn dễ dàng như hồi trước.
1/ Đơn giản là vì sống ở Sàigòn không có gì phải bon chen vất vả.
Nghe mấy anh bạn gốc Bắc nói, hồi đó (hồi năm 80, 90 gì đó) người miền Bắc nói về Sàigòn như nói về một nước nào đó không phải Việt Nam, và ai đó nói “vào Nam” thì giống như họ nói “đi nước ngoài”. Đó là tôi nghe nói, chứ tôi không chắc.
Nhưng tôi là người Sàigòn, sinh ra và lớn lên ở cái đất này, thành thử ra tôi thấy mọi thứ quanh mình nó bình thường, và Sàigòn từ đó tới giờ vẫn là Sàigòn, hồi xưa sao, thì bây giờ y trang như vậy.
Kiểu như dân Sàigòn có cái kiểu sống xuề xoà, dĩ hoà vi quý riết rồi quen, tự nhiên trong lòng không ai muốn tranh đua hay chụp giựt với ai. Ai được thì tốt, mất cũng không sao, không phải vì mình thua người khác cái này cái nọ mà đâm ghen tuông tị nạnh rồi phải ráng để bằng anh bằng em.
Như tôi đi, nghe Má nói riết giống như Kinh Nhật Tụng cái triết lý sống của Má rồi thành ra nhập tâm, bây giờ thành cái nếp nghĩ của mình luôn, kiểu vầy:
- ủa, tui đâu có cần giàu, đâu có cần nhiều tiền. Nhiều tiền quá làm chi, ngày ăn cũng chỉ ba bữa, như hôm nay tui ăn có một bữa, có chết ai đâu. Nhiều tiền quá rồi thì cũng đâu có mọc thêm cái miệng để ăn nhiều hơn, đâu có mọc thêm chân để đi nhiều hơn, mà mọc ra có khi thành quái vật. Tui đâu cần ăn sơn hào hải vị, khoái có cái món trứng chiên, bây giờ thành tỷ phú cái dát vàng vô trứng ăn được hông?
Đại khái là vậy. Cho nên người Sàigòn ít ai làm được chuyện gì động trời lắm, để ý mà coi, những người làm chuyện động trời toàn “đâu đâu ngoài đó”, chứ trong đây ít, hiếm lắm.
Tôi nghĩ, có lẽ do cuộc sống của người Sàigòn đầy đủ, nên họ không có ý chí vươn lên bằng người khác, cứ bình bình mà sống.
Như mấy ông xe ôm đầu hẻm, sáng dắt chiếc xe ra đầu hẻm dựng lên xong kêu ly cà phê phin nhâm nhi đợi khách mối, lâu lâu ngoắc khách lạ, một ngày kiếm vài chục một trăm ngàn đối với ổng là đủ đầy, ba ngày lễ Tết thì chạy thêm cuốc này cuốc nọ, là tự nhiên có tiền lì xì sắm sửa, đối với họ, vậy là “OK” rồi. Nhà có sẵn cha mẹ để lại, dù nhỏ cũng đủ nhét dăm bảy nhân khẩu, không phải bươn chải chạy tiền thuê nhà hàng tháng như người từ nơi khác tới.
Như mấy anh dân Sàigòn làm công chức, nhân viên văn phòng, bon chen lên tới trưởng phòng là “OK”, tới tháng lãnh lương, lâu lâu chạy mánh dư ra vài chục triệu, đi làm cả năm chờ thưởng Tết, vậy thôi, cuộc sống với họ như vậy là đủ đầy, nhà cửa hộ khẩu có sẵn, xe cộ có sẵn, con đường đi làm cũng có sẵn, tóm lại họ không có lý do nào để bon chen và chụp giật.
Thành thử ra, cuộc đua tranh kiếm sống ở Sàigòn đẩy chính những người Sàigòn ra khỏi guồng máy của nó, và đôi khi người Sàigòn đứng nhìn một anh bán hàng Unilever quê xứ Quảng chở thùng hàng cao nghệu đi giữa trời nắng chang chang bán từng chai dầu gội đầu, gật gù nhận xét: dân miền Trung nó siêng thiệt. Vậy rồi thôi.
(còn tiếp)
Dec 17
DemifantasyCảm Nhận Cuộc Sống, Viết Về Sàigòn Sàigòn, tình
Hổm rày trời cứ mưa rồi nắng, nắng rồi mưa, ta nói đỡ không kịp mấy lần. Đang đi ra đường phà phà tự nhiên mưa cái ào giữa mùa khô, tới lúc quần áo mình ướt mem là trời cũng dứt mưa, về tới nhà ngó hổng giống ai, người ướt nhẹp mà đường sá khô rang, cũng khổ.
Gặp mấy buổi tối trời mát, tui với bạn đi ra đường lòng vòng chơi, ngắm phố sá, ngắm xe cộ ngược xuôi, ngắm đèn đóm sáng trưng, ngắm nhà cao cửa rộng, ngắm bà con đi chụp hình với ông già mút với cây thông nilon, nhìn phố phường nhộn nhịp riết cái hình như mình cũng bị lây cái nhộn nhịp đó luôn.
Chắc bây giờ mình hơi già, nhưng mà không già dữ dội gì cho lắm, nên tối cũng thích ra đường chơi, nhưng mà không thích mấy chỗ đông người, nên ráng kiếm chỗ nào vắng vẻ chung vô. Như hôm bữa hai đứa chung vô cái quán café nhỏ chút éc có được 3 cái bàn, quán vắng te tái vậy mà thấy cũng dzui dzui, bị mượn được chủ quán cái bàn cờ vua bằng thủy tinh đẹp đẹp, hai đứa ngồi quýnh cờ vua hết 3 tiếng, giằng co qua lại cuối cùng tui thua, hẹn bữa khác phục thù, hihi…
Sàigòn bây giờ đẹp quá. Cách nay mười năm, ra đường đâu có nhiều nơi trang trí noel trước sảnh như bây giờ. Hồi đó nói chung cũng tội, tối Noel chỉ biết chạy qua bên đường Phạm Thế Hiển bên quận 8 để vừa chen vừa hít bụi đặng … dòm mấy nhà thuộc xóm đạo bên đó trang trí Noel xanh đỏ tím vàng. Đối với tụi trẻ hồi đó thì cái khu Phạm Thế Hiển hồi đó là đẹp nhứt Sàigòn, bị nguyên con đường nhà nào cũng trang trí giả làm hang đá, hòn non bộ, rồi máng lừa, rồi cây thông cao mà đẹp lắm, đèn đóm sáng trưng, năm nào cũng đông nghẹt xe cộ bà con ham dzui đi ngắm hang đá.
Còn bây giờ mấy cái cao ốc, khu thương mại cũng chịu khó đầu tư lắm, mà dĩ nhiên khu trung tâm thì ăn đứt cái quận 8 xa xôi rồi, nên bà con tối nào cũng lượn qua lượn lại mấy chỗ có trang trí noel đặng chụp hình, chỉ trỏ, mua đồ ăn đồ uống đứng cà kê dê ngỗng cả buổi trời, vừa gặp bạn bè, vừa ngắm phố sá, vừa diện đồ mới vừa thăm dò tình hình thời trang cuối năm có gì mình chưa có…
Mấy hôm nay tui quay cuồng trong cái mớ hỗn độn công việc, nói ổn thì cũng ổn, nói không ổn thì cũng không ổn. Nhiều khi việc ngập đầu, vậy mà cũng vẫn dẹp hết qua một bên, đi lòng vòng Sàigòn với bạn bè, để cảm nhận cái nhịp sống sôi động đang chuyển động không ngừng quanh ta.
Mà, tui thấy nhiều khi mình cũng mâu thuẫn. Thích đi ra đường, nhưng lại muốn chung vô một nơi vắng vẻ. Thích nghỉ ngơi, nhưng lại không muốn nằm ở nhà. Thích mặc đồ đẹp, nhưng làm biếng chải chuốt. Thích gặp bạn bè nhưng lại ghét nhậu nhẹt tiệc tùng. Thích đi coi phim nhưng lại ghét vô rạp. Vân vân và vân vân, hehe…
Nói tới coi phim mới nhớ, dạo này dân Sàigòn có cái mốt đi coi phim. Có người còn thể hiện sự sành điệu của mình bằng cách khẳng định là “megastar chiếu phim gì là tui coi phim đó”.
Nói chung sở thích của mỗi người thì mình không bàn tới, tui chỉ hơi buồn khi đi ra rạp mua vé mà thấy bà con xếp hàng ngang chứ hông phải hàng dọc, chỉ hơi buồn khi cái thói quen từ thời bao cấp vẫn còn có người xài tới bây giờ là đứng dậy ra về khi phim chưa chiếu hết, chỉ hơi buồn là cái thói xả rác của những anh chị sành điệu chỉ biết đem bắp đem nước vô chứ không biết đem rác ra ngoài rạp. Vì mấy người như vậy cho nên tui mới nói là tui thích đi coi phim nhưng tui ghét vô rạp là vậy, bị tui hông muốn bị quýnh giá là mình cũng “sành điệu” ngang với mấy bạn đó, hehe…
Sàigòn bây giờ có nhiều nơi nhiều thứ và nhiều cách để mọi người thể hiện giá trị của bản thân mình, nhưng nhìn đi nhìn lại thì cũng đâu có khác thời 10 năm về trước bao nhiêu, bị mấy bạn đó cũng chỉ “show off” cái giá trị vật chất ra với nhau chứ giá trị tinh thần thì 10 năm sau vẫn vậy, nhìn chung cũng chưa tiến bộ lắm.
Má hay nói “từ từ đi con”, cho nên tui nghe riết rồi đâm quen. Nhiều khi ở ngoài đường có cái gì bận lòng hay mệt nhọc quá thì hay về nhà … chọc Má vài câu, đặng ngồi nghe Má đem cái bài “kinh nhật tụng” đâu hồi mười năm trước của Má ra nói, thì cũng bấy nhiêu lời lẽ đó, cũng bấy nhiêu suy nghĩ đó, mà nhiều khi chịu khó ngồi nghe cũng thấy nhẹ lòng.
Có nhiều chuyện mình biết là vậy, nhưng cứ thích đem hỏi Má, đặng Má nói cách Má làm, không phải để mình làm theo, nhưng nghe cái cách Má nói chuyện, cái cách Má dạy mình đối nhân xử thế, cái cách Má kêu mình “ráng đi con”, cái cách suy nghĩ đơn giản của Má nó cũng đủ làm mình nhẹ lòng, khi thấy Má còn khỏe, còn lo được cho con cái, điều đó làm mình nhẹ lòng nhiều lắm.
Má hay nói mấy đứa trong xóm tụi nó giang hồ biết bao nhiêu, vậy mà ba má tụi nó nạt là không có đứa nào dám nói lại tiếng nào, tụi nó ngu, tụi nó giang hồ nhưng mà tụi nó có hiếu, biết nghe lời cha mẹ, cái điều đó làm tui dạo gần đây trở nên chịu khó ngồi nghe Má nói hơn. Cái gì mà Má nói không giống suy nghĩ của mình thì tui im, tui không nói lại, chớ như hồi trước là tui cãi ngang, rồi có khi lớn tiếng, hai má con cãi nhau chuyện trên trời vô duyên hết sức.
Cuối năm, ai cũng có những bận tâm của riêng mình. Còn chừng mươi ngày nữa là qua năm 2010, thôi, mấy bạn ráng lên, héng, qua năm mới treo lịch mới, mình lại bắt đầu một chuỗi 365 ngày mới, ai có cái gì mà gấp gấp làm thì thử “từ từ” coi sao, cái chữ đó nó nhỏ mà nhiều khi tui thấy nó hay lắm à nha…
(nhe răng)
Jun 10
DemifantasyViết Về Sàigòn Sàigòn, tình
Ta nói, nhiều lúc tui gặp bạn bè hỏi một câu: Sàigòn có đặc sản gì, nói nghe thử, là tâm trạng tui nó lộn xộn bối rối lắm.
Phần, vì ở Sàigòn này thì đặc sản vùng nào mà không có, trời ơi, thắng cố còn có mà, huống gì mấy món đặc sản kiểu Chả Cá Lã Vọng, Bún nước lèo Sóc Trăng, Cao Lầu, bánh hỏi thịt quay, bún chả cá, bánh căng bánh khọt, hủ tiếu Nam Vang, bánh bèo bánh nậm vân vân. Đó là chưa nói tới việc khi đem đặc sản của miền quê nào tới Sàigòn thì cái món đặc sản đó đều ngon hơn và bổ béo hơn, vì nhiều thịt nhiều cá nhiều đồ ăn hơn, mà, bán cũng mắc hơn nữa, hehe.
Ngoài lề: bây giờ cái món bún bò Huế nó đã trờ thành món Sàigòn mất tiêu rồi, tại ai mà ăn tô “bún bò Sàigòn” xong rồi đố có thấy tô bún bò chỗ nào khác ngon hơn. Hủ tiếu Nam Vang cũng vậy, phở cũng vậy, mấy món đó đã trở thành đặc sản Sàigòn rồi.
Nhưng mà, tui vẫn cảm thấy mấy món đó chưa phải là đặc sản Sàigòn, nên tui cứ nghĩ nghĩ, rồi tối hôm bữa tui đói bụng giữa khuya, đi lòng vòng qua mấy cái quán mà không thấy mắc thèm món nào hết, tự nhiên lại thèm một ổ bánh mì thịt, ghé lại tiệm quen mua, rồi đứng gặm ngon lành, tự nhiên bất giác phát hiện ra, ủa, mình đang ăn một cái món mà tự nó đã là đặc sản của Sàigòn từ lâu lắm rồi, phải hông dzậy?
Bánh mì không
Ai hay đi mấy cái bến xe chắc chắn thấy cái vụ bán bánh mì không này nhiều lắm. Nghe nói ở Xa cảng Miền Tây từ hồi những năm 30 đã có người ôm cần xé đựng những ổ bánh mì nóng hổi giòn rụm, thơm phức mùi bột nướng, lớp vỏ vàng ươm, lớp ruột trắng mịn, đứng xếp hàng bán cho bà con mình đi Sàigòn mua về quê làm quà cho con cháu.
Miếng bánh mì không, có nhiều cách ăn lắm. Tui nhớ hồi nhỏ, ngoài đầu hẻm có cái quán cà phê của dì Tín, ngày nào cũng có người mua ly cà phê sữa nóng bốc khói nghi ngút thơm lựng, rồi mua một ổ bánh mì không dài chừng gang tay, xé miếng nhỏ nhỏ chấm vô ly cà phê sữa rồi ăn ngon lành, trời ơi, nó ngon tới mức bây giờ ngồi đây viết lại tui cũng còn muốn ứa nước miếng. Vị bánh mì nướng giòn tan thơm phức, pha thêm chút ngọt ngất của sữa đặc có đường, cộng thêm hương cà phê nức mũi, ngậm một miếng bánh mì chấm cà phê trong miệng mà như ếch ngậm ngọc, không muốn nhả ra, rồi nhai từ từ, nhẹ nhẹ, cho những cái hương, cái vị đó nó hòa tan trong miệng mình, rồi lâu lâu nhấp một ngụm cà phê sữa vô, ta nói, trên trời dưới thế ai ăn một lần món này chắc chắn nhớ hoài không quên được.
Còn nhớ, có người mua bánh mì không nóng giòn về rồi mổ ruột, trét miếng phô mai (cheese) con bò cười vô, nhét thêm miếng bơ, rồi chế thêm miếng sữa đặc có đường lên, kẹp lại ăn không nhai rau ráu vậy thôi, mà xui cho người nào đứng thấy cái cảnh đó bảo đảm thèm chảy nước miếng.
Cũng có người ăn bánh mì không chấm đường cát trắng ngọt ngay, bánh mì không chấm nước tương ớt cay xè mà ngày nào cũng ăn, ăn rồi bắt ghiền chớ hổng chơi.
Còn nhớ, hồi đó có người kêu một tô nước lèo với chút thịt, rồi mua hai ổ bánh mì không giòn rụm ngồi xé ra chấm ăn, ăn ào ào như chưa từng ăn món gì ngon hơn món đó, trời ơi ta nói, ai đứng kế bên thấy cảnh đó bảo đảm bắt ghiền nhào vô kêu một tô y chang vậy ngồi sì sụp cho mà coi, còn ai lỡ đọc tới khúc này mà không nuốt nước miếng tui khen người đó hay đó nha. Mà, cái món đó không kể giàu nghèo, dường như người dân Sàigòn thời bao cấp ai cũng đã có lần ăn bánh mì chấm nước lèo thì phải.
Còn một kiểu mà không biết có ai còn nhớ không, là ăn bánh mì kẹp … kem. Nhớ hồi xưa, tui thích ăn cái món này, tại có cái xe bán kem nó đẩy qua đẩy lại qua nhà tui cách nhật, ngày nào đi ngang tui cũng ăn cái món này, suốt một thời gian dài. Bánh mì giòn, ruột bánh mì trắng tinh mềm rụi, kẹp mấy cục kem chính giữa lạnh lạnh ngọt ngọt, mèn, cái món đó nó ám ảnh tui tới bây giờ không quên được…
Bánh mì thịt
Sàigòn có nhiều chỗ bán bánh mì thịt ngon lắm, mỗi người bán có một gout riêng, người ăn chỗ nào quen chỗ đó, riết rồi cái có nhiều chỗ bán bánhmì thịt khách đông nghẹt như người ta phát đồ miễn phí, nổi tiếng tới tuốt bên trời Tây xa xôi, như kiểu bánh mì Ba Lẹ (mà tên nguyên của nó là Ba Lê, tức Paris phiên âm ra tiếng Hán Việt, đặng ý muốn nói là tui bán bánh mì công nghệ Pháp) nổi tiếng khắp Sàigòn ai cũng biết tên.
Ta nói, bánh mì thịt là cái món “fastfood” đặc sệt kiểu Sàigòn, không nhầm lẫn đi đâu được.
Về cổ điển, thì người ta lấy ô bánh mì vàng rượm, rạch bụng rồi trét bơ một bên, paté một bên, rồi nhét chả lụa, jambon, xúc xích vô, xếp lại cho đều, rồi cho thêm miếng dưa leo, vài khúc hành, vài miếng ớt, một chút đồ chua, rồi rắc chút muối tiêu hay nước tương lên, kẹp lại rồi … cắn. Ta nói, cắn một miếng bánh mì, trong đó vừa thơm lừng bột nướng, ngọt ngọt chua chua, mằn mặn nơi đầu lưỡi, ăn một miếng mà đầy đủ tinh bột, vừa thịt, vừa rau củ, vừa gia vị, ngoài bánh mì thịt ra khó có món ăn nào làm được điều kỳ diệu đó.
Sau này, có người chế biến thêm đồ ăn để kẹp vô ổ bánh mì, như phá lấu, thịt chà bông, xíu mại, trứng ốpla chiên, cá hộp, lỗ tai heo khìa nước cốt dừa, nem nướng, thịt heo quay vân vân, tất cả những món đồ ăn đó đều ăn được với bánh mì, mà, ngon nữa là khác, có người ăn riết rồi đâm ghiền, đi đâu xa quay về Sàigòn thì cái điều đầu tiên làm là chạy ra xe bán bánh mì phá lấu mua một ổ đứng ăn ngon lành tại chỗ, quên trời trăng mây nước luôn… dám lắm à.
Bánh mì mọi lúc mọi nơi
Ở Sàigòn, người ta có thể mua một ổ bánh mì vào bất cứ lúc nào trong ngày.
Hồi đó tui nhớ sáng nào đi học má cũng mua một ổ bánh mì thịt nhét vô cặp, để tới giờ ra chơi lấy ra ăn. Trời ơi, ta nói, lúc đó ngồi học mà cái mùi bánh mì thịt trong cặp nó len lẻn lan tỏa từ trong cặp cất dưới hộc bàn chui tuốt vô cái lỗ mũi, thiệt tình đó quả là cái cực hình của thằng con trai háu ăn đang đói bụng lúc sáng sớm.
Nhớ hồi cấp hai, giờ ra chơi nào cái quầy bán bánh mì kẹp trứng ốp la ở căng tin cũng đông nghẹt, 2000 một ổ, bà bán bánh mì chỉ việc chiên sẵn cả trăm cái trứng, có đứa học trò nào mua thì cứ rạch bụng bánh mì ra nhét một cái trứng vô, xịt miếng muối tiêu lên rồi kẹp miếng giấy, vậy là xong một món ăn sáng.
Ai hồi nhỏ mà có đi chơi xa, thì đều nhớ ba má hay mua vài chục ổ bánh mì, mua chả lụa, jambon cắt khúc khúc để sẵn đặng đem theo ăn, chứ hồi đó đâu có khái niệm đi ăn nhà hàng, thành ra trên xe mà nghe cái mùi bánh mì nướng với mùi đồ ăn thì đố có đứa con nít nào chịu nổi, hehehe…
Ở Sàigòn, tiệm bánh mì bự chàm quàm cũng có khách mua, mà xe bánh mì nhỏ xíu có khúc chả bán hai ba ngày cũng có người mua. Sáng sớm tinh mơ vừa ngủ dậy đã thấy xe bán bánh mì nằm chờ khách, mà tối đói bụng chỉ cần chạy một khúc thì cũng tìm được một chỗ bán bánh mì đêm.
Ở Sàigòn, tiệm bán bánh mì sang trọng giữa trung tâm thành phố cũng có, mà tiệm bán bánh mì nằm chỗ đèo heo hút gió bụi tung mù trời cũng có.
Bánh mì dường như hiện diện khắp mọi nơi, trong bệnh viện, trong trường học, công sở, công trường, trong bữa tiệc và trong chính những bữa ăn của người Sàigòn.
Bánh mì Sàigòn khác gì với bánh mì chỗ khác?
Khác, theo chủ quan của tui, thì bánh mì Sàigòn nhiều thịt hơn, bột ngon hơn, vỏ bánh giòn, ruột bánh mềm, chả lụa hayjambon cũng mới hơn và ngon hơn những chỗ khác. Cắn một miếng bánh mì thịt Sàigòn vô thấy ngập răng, nhai trong miệng ngồn ngộn thịt thà rau củ, ta nói, cái cảm giác nhai bánh mì nó rất khác so với bất kỳ món ăn nào.
Mà, cũng có người đi xa đem theo món bánh mì Sàigòn qua tuốt bên Little Saigon mở tiệm, bán cũng ngon, cũng đông khách, thậm chí khách đi xe liên tiểu bang của Mỹ còn được phát mỗi người một khúc bánh mì kẹp thịt nữa, nhưng mà người khách mua hàng ăn thấy không như miếng bánh mì mua ở Sàigòn, tại khúc bánh nó bự quá, ruột dầy quá, không có vừa với cái “khẩu hình” của người Việt Nam mình, vậy là họ đâm nhớ quê nhà, nhớ miếng bánh mì thịt Sàigòn đau đáu.
Bánh mì Sàigòn hồi xưa đã được bà con lục tỉnh lên Sàigòn mua về làm quà cho đám con cháu, mà hình như bây giờ những món quà “phàm tục” đó không còn chỗ đứng. Bởi có một thời những ổ bánh mì Sàigòn đã bị rút ruột nhồi thêm bột nổi, nhìn miếng bánh mì phồng nhưng mà ruột bộng, ổ bánh mì không còn ngon và hấp dẫn như lúc ban đầu.
Có một “truyền thuyết” (tức là chuyện không có thiệt) về những lò bánh mì, là mấy cha thợ nướng bánh mì lúc nóng đổ mồ hôi mà ngứa quá thì … lấy cái “cùi chỏ” của bánh mì … gãi lưng, thử đem đi kể, vậy mà có người tin, rồi nhứt quyết không ăn hai cái khúc “cùi chỏ” đó mới ghê. Mà, nói gì thì nói, những lò bánh mì ở Sàigòn lúc nào cũng đông khách, cứ mỗi vỉ bánh mì sắp nướng xong thì đã có quá trời người đứng đợi trước cửa, bánh mì nướng xong vừa đổ vô cần xé là đã có người thò tay vô giành mua, có người ôm luôn vô người, có người đứng xé ăn tại chỗ, ta nói, nhìn tận mắt cái cảnh đó mới thấy người Sàigòn mê bánh mì tới mức nào.
Ngoài lề
Ta nói, bánh mì thịt Sàigòn là cái thứ ẩm thực hoà hợp âm dương hoàn hảo. Nè nha, ổ bánh mì thì nóng giòn, tức là Dương, bơ, patê thịt nguội và rau trong ổ bánh thì lạnh, tức là Âm, trong nóng có lạnh, trong lạnh có nóng, tức là Âm Dương hoà hợp.
Lại nữa, trong ổ bánh mì có thịt tức là Dương, có rau và bột là Âm, kế thịt có rau, kế rau có thịt, Âm và Dương hoà quyện, ăn nhiều mà không ngán, ăn ít vẫn còn thòm thèm.
Còn nữa, bánh mì thịt Sàigòn là món ăn mà Tây Ta hội tụ, bởi bánh mì là của Tây, bơ, pate, thịt nguội là của Tây, nhưng dưa leo, đồ chua, ớt, hành, ngò lại là của Ta, các gia vị như nước tương, tương ớt là của Ta. Công nghệ làm bánh là của Tây, còn người đứng nướng bánh là Ta, phát minh là Tây, sử dụng là Ta, nguồn gốc là Tây, chế biến để thành một món ăn hoàn toàn khác lại là Ta…
Còn nữa, nếu bạn là người thường xuyên ăn bánh mì Sàigòn, chắc chắn có ngày bạn sẽ rảnh rỗi cầm … tờ giấy gói bánh mì ngồi đọc. Đôi khi cũng có nhiều cái thú vui nho nhỏ quanh những tờ giấy gói bánh mì, nào là một trang sách báo với vài mẩu tin vắn từ đời ông cố hỉ nào, rồi có khi là tờ giấy tập có bài kiểm tra của mấy đứa học trò đem bán giấy vụn, đôi khi là tờ giấy nháp của một công ty nào đó, thỉnh thoảng hên hên còn được đọc báo tiếng nước ngoài, ta nói vừa ăn bánh mì vừa đọc mấy cái tờ giấy gói bánh mì quả là thú vui chỉ có thể tìm thấy ở Sàigòn chứ không đâu khác. Ai mà tiết kiệm, ăn xong để dành tờ giấy … chùi miệng, thiệt ta nói tiện lợi hết chỗ chê.
Đọc sơ qua vậy, bạn tìm được món ăn nào hấp dẫn hơn món bánh mì thịt Sàigòn không nè.
Bánh mì Sàigòn – món đặc sản Sàigòn
Nếu bạn có khách nước ngoài tới Sàigòn, hãy thử làm như Anh Chủ Quán, mua đãi họ một ổ bánh mì thịt, bảo đảm họ sẽ khen ngon, bởi ngoài Việt Nam ra, không có nước nào ăn bánh mì nướng mà kẹp thịt kiểu Việt Nam hết.
Nếu bạn đi chơi xa mà chưa biết chỗ mình tới có tiệm ăn nhà hàng nào hay không, thì chắc ăn là mua theo một ổ bánh mì thịt, hoặc bánh mì không và vài miếng phômai hay xúc xích, bảo đảm không bị đói.
Nếu bạn muốn ăn cái gì đó nhanh gọn mà không mất thời giờ chuẩn bị, sao không thử bánh mì kẹp thịt?
Nếu bạn muốn lên cân nhanh chóng, tối nào cũng mua một ổ bánh mì thịt ăn đi, bảo đảm trong vòng 2 tháng bạn lên vài ký cho coi.
Nếu bạn muốn giảm cân, cũng hãy thử ăn bánh mì với rau củ, như xà lách, cà rốt hay cà chua, nghe nói cũng hiệu quả.
So sánh bánh mì Sàigòn với Pizza của Ý cũng xứng, so với bánh tart của Pháp cũng xứng, so với sushi của Nhật cũng không thua kém. Có điều, bản tính dân Sàigòn là vậy, thấy được là được, không cần màu mè kiểu cách đặng nâng tầm món ăn hay khách ăn lên hàng nghệ thuật, thây kệ, cứ đói bụng là tấp xe vô lề mua một ổ bánh mì thịt, khỏi rườm rà, khỏi rắc rối, khỏi có tinh tế tinh hoa gì hết, miễn nó no bụng, vậy là được rồi.
Và, nếu bạn muốn ăn một cái gì đó ngập tràn hương vị Sàigòn xưa, tui đề nghị bạn mua một ly cà phê sữa nóng và một ổ bánh mì không, ngồi chấm bánh mì ăn thử vài miếng thử coi sao, héng.
Riết rồi, ăn thường quá cái dân Sàigòn quên luôn rằng mình có một món đặc sản vô cùng hấp dẫn…
Phải hông ta…
Recent Comments